Một tờ thư

Image

Gửi Phương,

Bây giờ là năm rưỡi sáng, anh thức rất sớm còn thành phố vẫn ngủ im lìm. Trời hơi lạnh. Anh khoác thêm một chiếc áo rồi bắt đầu chạy bộ dọc theo con đường. Lúc quay về thì nắng đã hửng lên, gam màu hồng ấm tuyệt đẹp. Anh bắt gặp một cành hồng nhung từ vườn nhà ai vừa hé nụ. Nét đẹp kiêu sa mà huyền hoặc, như Phương. Khoảnh khắc đó anh mơ được đệm đàn cho Phương hát La Vie en Rose. Giọng Phương nhẹ như mây sẽ nở ra từng đóa, từng đóa thơm lừng trong lòng anh.

Hôm bữa anh nhận được thư Phương, em hỏi anh Paris có gì lạ không anh? Anh cười nhẹ rồi nghĩ hay là gửi nguyên bài thơ của Nguyên Sa để trả lời cho em. Nhưng rồi anh đoan chắc Phương muốn biết về Paris trong lòng anh, chứ nào phải Paris trong lòng người ta. Mà Paris trong anh thì vô cùng quá, biết nói gì với Phương. Thôi em hãy nghĩ thế này, Paris chẳng là gì khác ngoài em. Tức là cũng đẹp như thế, cũng buồn như thế. Người đứng xa ngó lại thì đoán chừng lộng lẫy, người ghé thăm thì lòng buồn mênh mang. Còn người ở trong chẳng nghĩ nhiều đến vậy, chỉ thấy yêu thôi. Như là những buổi chiều đi dạo bên sông Seine, hoặc ban đêm ấp trong tay cốc cà phê nhỏ mua từ máy bán hàng tự động, anh thấy lòng mình thanh thản. Không phải là một Phương rất đẹp, rất hiền, rất buồn và rất xa, chỉ là một Phương mà anh rất yêu.Read More »

Gặp trời xanh vào lúc nửa đêm

van-gogh-starry-starry-night

“Thời gian thích hợp gặp một người thích hợp là hạnh phúc.
Thời gian thích hợp gặp một người không thích hợp là sai lầm.
Thời gian không thích hợp gặp một người không thích hợp là viển vông.
Thời gian không thích hợp gặp một người thích hợp là nuối tiếc.”

Ba giờ hai mươi hai phút sáng. Anh còn nhớ rất rõ.

Khi ấy, vừa hoàn tất dự án đeo đuổi anh cả tháng trời, cơ thể như trút hẳn một gánh nặng. Anh thở phào, liếc nhìn đồng hồ treo tường, vươn vai xoay người, cầm lấy ly nước lọc trên bàn rồi uống một ngụm lớn. Trong máy tính của anh, Mischa Maisky vẫn đang say sưa với cây đàn Violoncello. Bản Gavotte trong tổ khúc cello số 6 của Bach mang theo chút không khí của miền quê nước Pháp tràn vào căn phòng làm việc. Anh rót thêm một ly nước lọc rồi đăng nhập lên mạng KGS. Giờ thì chẳng thể nào ngủ được nữa, anh nghĩ. Dẫu sao thì mai cũng là cuối tuần, mình có thể ngủ bù sau.

Read More »

Là vô vàn những phấn bụi li ti

Image

Chuyện tình yêu cũng giống như một lần mở cửa ra đón nắng, thấy vô vàn những phấn bụi li ti xoay tròn quanh mình. Từng hạt bé nhỏ như cô nàng vũ công múa lượn một điệu riêng biệt. Có điệu đã khiến mình cười vang thích thú. Có điệu làm mình thâm trầm suy tư. Cũng có điệu mang cho mình những buồn, thật nhiều. Nhưng chúng cứ không ngừng vây bám lấy mình, đặt mình vào cơn lốc xoáy hiền hòa, bất tận. Từng hạt bụi chạm tới vai mình, hôn lên da thịt mình, có khi hòa tan trong giọt mồ hôi mình, có khi sượt qua, biến mất, không một tàn tích.

Tôi đã đi qua những cơn nắng sớm để biết tới một lúc nào đấy trời cũng thôi ửng nắng, một lúc nào đấy bụi cũng thôi bay. Và một lúc nào đấy, khi hạt bụi vô tình mang theo những cạnh sắc nhọn, cứa vào mắt tôi đỏ rát, găm vào tim tôi buốt lòng. Khi ấy, tôi từ tốn lùi về phía sau cửa và buông ra tấm rèm màu xanh lơ.

Nắng thì đẹp đấy, nhưng nắng nhiều coi chừng sẽ bị ung thư da.

Cờ mù

go-game

Năm lớp sáu, hai thằng được xếp ngồi cạnh nhau. Cả hai trông đều lầm lì ít nói nên chẳng thằng nào thèm bắt chuyện. Mãi tới một hôm thằng này thấy thằng kia ôm mấy cuốn truyện tranh tới lớp, say sưa đọc, bèn hỏi:

– Đọc gì thế?

– Truyện.

– Truyện gì?

– Truyện tranh.

Thằng này nóng mặt quay đi thì thằng kia đẩy sang cho một quyển,bảo, thích thì đọc thử. Đó là cuốn truyện tranh đầu tiên thằng này đọc trong đời. Một cuốn truyện về cờ vây.

Ở cái thị trấn nhỏ này chỉ có độc một hàng thuê truyện. Số lượng thì ít, lại phải chờ rất lâu. Một bộ truyện mà thiếu đi vài cuốn là bình thường. Sau bữa đó, hai thằng tự động chung tiền thuê và thay phiên nhau đi lấy – trả truyện. Đọc được chừng chục cuốn thì thằng kia lôi về một quyển luật cờ vây căn bản, vỗ ngực khoe công sức cả buổi lục tung cái thư viện tỉnh lên. Quyển sách mỏng tang, cũ mèm, đượm mùi thời gian và thiếu hơi người đụng tới. Hai thằng tranh nhau đọc, rồi tích góp giấy nháp kẻ ô để chơi những ván 9×9 đầu tiên với bút chì. Chơi xong lại tẩy đi, cho tới khi tờ giấy nhàu nát không còn dùng được nữa.

Sau cùng, đến giấy cũng chẳng đủ để chơi, thằng này mới nghĩ ra sáng kiến chơi cờ mù*. Hai thằng không dùng giấy nữa, mỗi thằng lần lượt đọc tọa độ giao điểm trên bàn cờ. Như thế, vừa không lo tốn giấy, lại có thể chơi với nhau bất cứ lúc nào. Ban đầu, việc nhớ hết những nước cờ của hai bên dường như là quá sức. Cả hai thường xuyên tranh cãi xem chỗ đấy là ai đi, hình cờ như thế nào.. Cãi tới khi mệt lả, rồi lại cười xòa bày ra chơi một ván khác. Chơi nhiều đến mức đã nắm rõ nước đi của nhau, nhắm mắt là có thể hình dung ra ngay ván cờ thực. Một thằng chỉ thiên về lấy đất, còn một thằng luôn thích đẩy ra giao tranh.

Read More »

Đẹp

528940_497392816990853_1901650693_n

Tôi đương nhiên thích những cô gái đẹp.

Thích đến nỗi ngắm ảnh họ bao nhiêu cũng không chán, viết về họ bao nhiêu cũng không chán.

Nhưng bên cạnh những cô gái mà từng milimét trên cơ thể cô ấy đều đẹp tới hoàn hảo, thì tôi có phần thích hơn, những cô gái gộp những milimét lại để hoàn hảo.

Tôi không rõ trình bày như thế có rõ ràng không.

Ý tôi là, những cô gái như thế, có thể mắt họ không to tròn lắm, tóc họ không mượt mà lắm, da họ không mịn màng lắm, má họ không hồng hào lắm, chân họ không dài lắm hay số đo ba vòng không chuẩn lắm. Tựu chung là nếu đưa lên máy phân tích thẩm mỹ thì những thứ ấy từ họ không thật đẹp.

Nhưng, khi tất cả kết hợp với nhau. Mắt một mí, trán dô, nốt ruồi lệ châu, tàn nhang bên má, đôi môi mỏng mảnh, vân vân. Thì bỗng nhiên hợp thành một vẻ đẹp hoàn hảo.

Một vẻ đẹp khiến người ta (tôi) cứ muốn ngắm nhìn mãi.