Em muốn làm cây mận của ai?

Cô ấy là cây mận của anh
Cắm rễ vào đất đai của anh
Tỏa bóng vào trời xanh của anh
Em chẳng là cây mận của ai
Em là cây mận của em
Bám rễ vào đất đai thẳm sâu là nỗi buồn
Và trời xanh là lòng kiêu hãnh

Lâm Thị Mỹ Dạ


Image

Ngày hôm qua em đã kể tôi nghe về chàng trai sả chanh của em.

Em gọi cậu ta như vậy kể từ ngày đầu tiên cậu bước chân vào quán cà phê nơi em làm việc. Sơ mi sọc xanh, tay áo dài xắn tới khuỷu, sau lớp kính cận để lộ một ánh nhìn hiền lành. Anh ta từ tốn lật từng trang giấy vàng ngà từ cuốn thực đơn rồi ngước nhìn em, mỉm cười và nhờ em chọn giúp mình một thức uống nào đó. Thú thật là anh mệt mỏi, lại cần một chút cảm hứng không-là-cà-phê. Vậy nên em nói cậu ta có thể thử trà, trà-sả-chanh, với vị chua dịu của chanh hòa quyện cùng hương sả nồng ấm sẽ khiến anh vừa thấy nhẹ lòng lại vừa hứng khởi.

Sau giây phút anh ta gật đầu đồng ý, không quên tặng kèm một nụ cười dịu dàng, em biết những ngày tháng bình bình thường nhật của em đã vĩnh viễn trôi vào quên lãng. Thay vào đó là giây phút được ngồi nép ở góc nhỏ dành cho nhân viên, trên tay cầm cuốn sách của Lữ nhưng ánh nhìn lại dồn hết về chàng trai ngồi ở chiếc bàn kề bên cửa sổ kia. Là từng ngày trôi qua đều mong chờ cậu ta ghé quán, ngồi đúng chỗ đó, gọi đúng món nước uống đó, và nhìn em cười hiền.

Khi em kể những điều như vậy, không khó để nhận ra ánh mắt long lanh rạng ngời của em, giọng nói vui tươi hào hứng của em. Tất cả như một minh chứng rõ ràng rằng, cô em gái của tôi đã biết yêu.

Nhưng.

Câu chuyện nào cũng có một chữ nhưng.

Continue reading “Em muốn làm cây mận của ai?”

Phía sau một con người

“Em của anh, đôi vai ấm dịu dàng
Người nhóm bếp mỗi chiều, người thức dậy lúc tinh sương
Em ở đấy, đời chẳng còn đáng ngại
Em ở đấy, bàn tay tin cậy
Bàn tay luôn đỏ lên vì giặt giũ mỗi ngày
Ðôi mắt buồn của một xứ sở có nhiều mưa
Ngọn đèn sáng rụt rè trên cửa sổ
Ðã quen lắm em còn bỡ ngỡ
Gọi tên em, môi vẫn lạ lùng làm sao.”

Và anh tồn tại | Lưu Quang Vũ

hinh head

Trong những ngày còn ở nhà, vào cuối tuần tôi thường cùng mẹ đi chợ. Sau bữa sáng, mẹ đội chiếc mũ trắng nhỏ có đính một mảnh nơ nâu sẫm đằng sau, nắm tay tôi bước xuống phố dài. Len qua những con hẻm nhỏ ngoằn nghèo, bắt gặp những hàng quán của chợ cóc buổi sớm. Chúng tôi nhanh chóng lựa lấy rau củ, đậu nấm, những thức ăn trong ngày, sau đó lại mua thêm trái cây và hoa tươi ở cuối ngõ. Lúc trở về, vì đường nhỏ, chúng tôi thường đi thành hàng một và bao giờ tôi cũng đi phía sau lưng mẹ. Đó là một trong những điều tôi thích nhất của ngày: Bước thật chậm và ngắm nhìn mẹ từ phía sau.

Tôi luôn nghĩ, nếu như có một chiếc máy ảnh, sẽ không ngừng ghi lại khoảnh khắc ấy, góc hình ấy. Dáng dấp của một người cũng giống như ánh nhìn, có thể bộc lộ ra toàn bộ tâm ý bên trong. Chúng thay ta nói lên nỗi niềm chôn giấu trong tâm khảm. Một người khi vui, dáng đi sẽ khác người đang buồn. Một người có nội tâm nhẹ nhàng, dáng đi sẽ khác người nhiều âu lo. Như mẹ tôi, dù không chủ đích, nhưng thường bước đi rất nhanh, dáng vẻ tất bật lo toan. Ngắm nhìn người khác như vậy, có thể nhìn ra nỗi lòng của họ, để từ đó tìm ra phương cách yêu thương họ.

Continue reading “Phía sau một con người”