Thư viết cho người con trai của em

tumblr_m3zpsdcNgT1qhllmto1_500

Nếu được chọn thêm một lần nữa
Em sẽ chẳng yêu người như thế bao giờ
Người con trai kém mình vài tháng tuổi
Đáng gọi mình một tiếng chị xưng em

Người con trai hay hứa sẽ mua kem
Sẽ dỗ dành, kiên nhẫn khi mình giận dỗi
Sẽ đưa lưng cho mình đánh, đưa vai cho mình dựa
Sẽ không bỏ rơi ngay cả khi mình nói những phũ phàng

Continue reading “Thư viết cho người con trai của em”

Đừng khóc vào Vu Lan

*Bài viết này không phải để tặng cho Mẹ, mà là dành cho những đứa Con.

1208690_510895742312523_1369859496_n

“Nếu có yêu tôi thì hãy yêu tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai đến lúc tôi qua đời
Đừng đợi ngày mai đến khi tôi thành mây khói
Cát bụi làm sao mà biết mỉm cười
(Trần Đức Huy)

Trong những ngày tháng bảy âm lịch, tôi có đọc một cuốn sách. Đó là Hãy chăm sóc mẹ của tác giả Shin Kyung-sook. Cuốn sách tôi đã biết tới khá lâu, nhưng không hiểu sao, hễ ra nhà sách nhìn thấy, đều cầm lên, sau đó lại đặt xuống. Lòng tôi có một sự chần chừ khó tả. Mãi sau này mới hiểu, đó là vì tôi sợ nước mắt.

Hai năm trước, tôi có dịp tham dự một khóa tu dành cho thanh thiếu niên ở chùa Hoằng Pháp (Hóc Môn, TP. Hồ Chí Minh). Những bạn trẻ từ khắp mọi miền trên cả nước tụ hợp về đó, cùng ăn uống, sinh hoạt, niệm Phật, nghe Pháp trong vòng một tuần. Hàng ngày, chúng tôi được nghe các bài giảng về đạo lý làm người. Hiển nhiên, không thể thiếu được những bài học về chữ Hiếu. Cho tới giờ, những lời thầy giảng có lẽ tôi cũng chẳng nhớ hết. Chỉ riêng một điều đọng lại mãi trong tôi, đó là tất cả lũ chúng tôi đều khóc như mưa.

Gia đình, mẹ cha là điều gì đó hễ cứ nhắc tới là rơi lệ. Có khi khóc vì tủi cho số phận của mình không nhận được đủ đầy yêu thương. Có khi khóc vì nhận ra những lỗi lầm niên thiếu đã làm mẹ cha phiền lòng. Có khi khóc vì thấm thía nỗi vất vả của đấng sinh thành. Chúng ta thường khóc khi tới chùa nghe giảng, khi xem một cuốn truyện hay, một thước phim cảm động. Chúng ta khóc nhiều nhất vào Vu Lan. Chúng ta sau cùng đã hiểu ra bản thân bất hiếu tới mức nào, đã hối hận, đã (tự) hứa hẹn với lòng rằng sẽ yêu thương cha mẹ như thế nào.

Nhưng rồi, chúng ta đều quên đi rất mau. Continue reading “Đừng khóc vào Vu Lan”

Tháng Tám, nhớ em không?

Image

Sau khi hoàn tất kỳ thi đại học, Đoản dốc sạch toàn bộ tiền tiết kiệm, đặt một tấm vé, bay về phương Nam. Không để làm gì cả. Có lẽ là một dạng nổi loạn của tuổi trẻ. Để chống lại những năm tháng toàn tâm toàn ý nghe lời bố mẹ. Thi đại học là nguyện vọng cuối cùng cậu làm theo mong muốn của gia đình, Đoản quyết định. Vậy nên, biểu hiện chống đối đầu tiên của cậu là trốn nhà đi tới một nơi xa. Xa nhất trong tưởng tượng của Đoản chính là Sài Gòn.

Nhìn lại tấm vé một lần, Đoản đưa mắt tìm kiếm ghế ngồi. Chỗ của cậu gần cuối máy bay. Cậu lần lượt bỏ balo xuống, đặt gọn vào khoang hành lý. Sau đó thả mình xuống ghế ngồi, ngắm nhìn bầu trời đen kịt qua ô cửa.

– Cậu có biết điều tuyệt vời nhất của bay đêm là gì không?

Tiếng nói vang lên từ bên cạnh.

Đoản quay sang, nhìn thấy một phụ nữ đang nhìn cậu mỉm cười. Chị ta có gương mặt sắc sảo, nhưng trầm buồn. Tóc ngắn, lông mày rậm. Không trang điểm, ngoại trừ một lớp son mỏng. Trên người chị ta mặc chiếc váy màu be nhã nhặn, cardigan khoác ngoài màu rêu xanh.

– Em không biết. – Đoản nói.

– Cậu có thể ngắm sao đấy. Cậu sẽ có cảm giác chúng ở ngay chung quanh cậu, lấp lánh như những ánh đèn led gắn lên cây thông giáng sinh.

– Thật sao ạ? – Đoản hơi ngạc nhiên.

Chị cười lớn, nói, cậu chưa từng thử sao. Đoản bảo, chưa từng, đây là lần đầu tiên em đi máy bay.

Continue reading “Tháng Tám, nhớ em không?”

Tình khúc Paris

Midnight-in-Paris-2

Bài gốc là Donna Donna (nhạc Pháp), cô Lạc một buổi cao hứng đã đem ra xào nấu lại, viết lời mới rồi nhờ anh Trí Quang đệm đàn cho hát. Dùng để dự thi mà không đoạt giải, nhưng thôi, vẫn cứ là một kỷ niệm đẹp.

Nhạc Pháp (Donna Donna)
Lời Việt: Nhược Lạc
Piano: Trí Quang
Trình bày: Nhược Lạc

Nghe tại đây.

1.

Những lời thư anh viết đẫm mùi hương Paris
Nơi thành phố bao điện đài cổ kính
Ánh đèn khuya leo lắt gió mùa thu xa vắng
Em ngồi nhớ anh biết bao đêm dài

Anh nơi xa có hay nỗi lòng người con gái anh yêu
Đêm Paris xa xôi hoa lệ
Liệu anh có giữ em trong lòng

Chorus: Từng ngày từng giờ em luôn hoài ao ước
Được cùng người dạo bước sông Seine
Và một điệu nhạc vui bên thềm đá cũ
Có người đưa bước em xoay đều

2.

Nhớ một loài hoa thơm
Ép vào tờ thư anh
Mang màu tím như nỗi lòng em đó
Ước mình gần bên nhau
Giữa bạt ngàn hương hoa
Anh đặt khẽ lên môi hôn ngọt ngào

Bao xa xôi cách ngăn chia lìa, mình dìu bước nhau đi
Khi tin yêu lớn hơn tất cả, thì gian khó cũng không thay lòng.

Mùi hương trên vai áo sơ mi

Điều gì của một chàng trai thu hút bạn nhất?

Tôi trả lời, là vai áo sơ mi của anh ta.

Mùi hương vương vít trên đó. Rất mê hoặc. Hoàn toàn có thể khiến bạn ngã lòng, mà không hay biết.

Image

Đôi lần, một mình dạo qua phố đông, rất có thể sẽ vô tình khựng lại, chỉ vì một làn hương thoảng qua cánh mũi. Như một dạng phản xạ có điều kiện, ngay lập tức quay người lại phía sau, tìm kiếm dáng hình vừa lướt qua đó. Đa phần kết quả đem lại chỉ là nỗi thất vọng không lời, chẳng phải bởi nhan sắc của người đó hạng gì, mà chỉ vì đã trót nhung nhớ một thứ mùi hương bằng ký ức.

Như là hương gió dịu dàng thoảng trên áo anh một chiều hè năm xưa.

Có người nói, thời gian như biển cả, không ngừng cuốn trôi tất cả những hồi ức đẹp đẽ lẫn thương đau. Sau nhiều tháng năm, ngay cả gương mặt người mình yêu cũng hoàn toàn tan biến. Nhưng mùi hương lại như một đàn cá lội ngược, bất chấp dòng chảy của thời gian, đưa người ta trở về với ngôi nhà cũ trên đồi, tới lớp học năm xưa, đôi chân trần nô đùa trên cát, cái nắm tay và nụ hôn má đầu tiên.

Nếu như đem lòng yêu thương một người nào đó, thứ lưu luyến và lắng đọng lại mãi, chỉ có thể là mùi hương mà thôi.

Continue reading “Mùi hương trên vai áo sơ mi”

Sự tích hoa loa kèn

Image

Ngày xửa ngày xưa, có hai cha con sống với nhau trong một ngôi nhà gỗ nhỏ nhắn nơi khu rừng hoang sơ tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài. Cô con gái có cái tên rất đẹp, Lily, chưa một lần từng hỏi vì sao chỉ có hai cha con ở đây, vì sao cha không cho cô tiếp xúc với người lạ, và vì sao ánh mắt cha thật buồn vào mỗi chiều ngồi lặng lẽ bên hàng hiên. Cô đơn thuần cảm thấy hài lòng với cuộc sống giản dị êm đềm, bên người cha cô rất mực yêu kính.

Hàng ngày, cô vào rừng kiếm những cành củi khô về nhóm lò, hái rau rừng và quả dại để làm bữa tối, trò chuyện cùng những con thú mà cô coi như bè bạn. Mỗi buổi sớm, những tiếng chim thánh thót tới bên cửa sổ đánh thức cô, đàn bướm ngũ sắc lượn vòng xung quanh cô, bầy thỏ trắng đi theo bước chân cô, những con hươu nai ánh mắt hiền lành, nhẹ nhàng ngắm nhìn cô chải mái tóc mượt mà bên dòng suối. Đôi khi, cô hái lấy một nhành hoa dại, cài lên tóc, và nếu thật vui, cô sẽ hát những bài ca. Tôi sẽ không nói, mà để bạn phải tự nghe ra, một giọng hát trong veo cao vút như màu sương sớm.

Đáng lẽ, cuộc sống chỉ nên diễn ra nhẹ nhàng tinh khiết như thế thôi. Nhưng có thể Thượng đế ở trên kia cảm thấy buồn chán, nên Ngài đã cử đến khu rừng sâu thẳm, một người thợ săn. Chàng thợ săn cao lớn, điển trai, cả cuộc đời chỉ đam mê cưỡi ngựa và săn bắn.

Định mệnh đã đưa chàng tới nơi rừng già hoang sơ này, và định mệnh đã để chàng nhìn thấy ngay một chú thỏ trắng non nớt đang gặm nhấm những nhánh cỏ xanh tươi. Một chuyện rất đơn giản, như thể đã được lập trình từ trong não bộ. Tay trái đưa cung lên, tay phải rút một mũi tên từ ống đựng sau lưng, giương cây cung ngay tầm mắt, kéo căng sợi dây, buông…

Continue reading “Sự tích hoa loa kèn”