Sự tích hoa loa kèn

Image

Ngày xửa ngày xưa, có hai cha con sống với nhau trong một ngôi nhà gỗ nhỏ nhắn nơi khu rừng hoang sơ tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài. Cô con gái có cái tên rất đẹp, Lily, chưa một lần từng hỏi vì sao chỉ có hai cha con ở đây, vì sao cha không cho cô tiếp xúc với người lạ, và vì sao ánh mắt cha thật buồn vào mỗi chiều ngồi lặng lẽ bên hàng hiên. Cô đơn thuần cảm thấy hài lòng với cuộc sống giản dị êm đềm, bên người cha cô rất mực yêu kính.

Hàng ngày, cô vào rừng kiếm những cành củi khô về nhóm lò, hái rau rừng và quả dại để làm bữa tối, trò chuyện cùng những con thú mà cô coi như bè bạn. Mỗi buổi sớm, những tiếng chim thánh thót tới bên cửa sổ đánh thức cô, đàn bướm ngũ sắc lượn vòng xung quanh cô, bầy thỏ trắng đi theo bước chân cô, những con hươu nai ánh mắt hiền lành, nhẹ nhàng ngắm nhìn cô chải mái tóc mượt mà bên dòng suối. Đôi khi, cô hái lấy một nhành hoa dại, cài lên tóc, và nếu thật vui, cô sẽ hát những bài ca. Tôi sẽ không nói, mà để bạn phải tự nghe ra, một giọng hát trong veo cao vút như màu sương sớm.

Đáng lẽ, cuộc sống chỉ nên diễn ra nhẹ nhàng tinh khiết như thế thôi. Nhưng có thể Thượng đế ở trên kia cảm thấy buồn chán, nên Ngài đã cử đến khu rừng sâu thẳm, một người thợ săn. Chàng thợ săn cao lớn, điển trai, cả cuộc đời chỉ đam mê cưỡi ngựa và săn bắn.

Định mệnh đã đưa chàng tới nơi rừng già hoang sơ này, và định mệnh đã để chàng nhìn thấy ngay một chú thỏ trắng non nớt đang gặm nhấm những nhánh cỏ xanh tươi. Một chuyện rất đơn giản, như thể đã được lập trình từ trong não bộ. Tay trái đưa cung lên, tay phải rút một mũi tên từ ống đựng sau lưng, giương cây cung ngay tầm mắt, kéo căng sợi dây, buông…

Có điều, như thế thì dễ dàng quá. Theo kinh nghiệm của tôi, nếu mũi tên đó được bắn ra, con thỏ nhất định không thể tránh được. Nhưng, định mệnh đã khiến chỉ một tích tắc trước thao tác cuối cùng, chàng thợ săn nhìn thấy một bóng người lao ra chắn trước con thỏ. Gần như ngay lập tức, anh hạ cây cung xuống, dùng chân ghìm ngựa lại. Và nhìn.

Trước mắt anh đang là một con người. Chính xác hơn, là một cô gái. Một cô gái xinh đẹp lạ lùng. Cô có mái tóc dài tuyệt mĩ với những làn sóng như thể đến từ đại dương, nước da trắng mịn thuần khiết như ngọc quý, gương mặt thanh tú vừa ngây thơ vừa nghiêm nghị, đôi môi nhỏ nhắn đỏ hồng hơi mím lại. Có thể thấy nơi vầng trán cô một nỗi sợ thoáng qua, nhưng cặp mắt tròn xinh màu hạt dẻ của cô vẫn mở to nhìn thẳng, đầy quả cảm và thách thức.

Chàng thợ săn xuống ngựa, tiến gần về phía cô gái. Trong đầu anh hàng loạt ý nghĩ chạy qua. Ở đâu ra một cô gái tuyệt đẹp dường này ở nơi núi rừng hoang vu như vậy. Vì sao cô lại lao ra trước mũi tên của anh. Nếu như vừa rồi anh không dừng lại kịp, nếu như anh đã buông dây cung… Ôi trời ơi anh thậm chí không dám tưởng tượng.

Thế nhưng, khi anh còn đang vô cùng bối rối không biết phải xin lỗi cô gái thế nào, thì cô mở miệng nói:

  • Xin hãy tha cho chú thỏ này.

Chàng thợ săn, bây giờ tôi vẫn chưa nghĩ ra tên cho anh, cao lớn, điển trai, cả cuộc đời chỉ đam mê cưỡi ngựa và săn bắn, từng hạ gục không biết bao nhiêu loài thú dữ, nay cảm thấy toàn thân thể như ngã gục và vỡ nát trước khuôn giọng thiên thần.

Không, không chỉ là “hãy tha cho chú thỏ này”, mà có thể, nếu như cô nói với anh phải chết ngay bây giờ, có lẽ anh cũng làm.

Anh cứ đứng nguyên như vậy, để mặc cho những ý nghĩ liên tiếp vụt qua đầu anh, mặc cho dáng vẻ của anh lúc này hết sức kỳ lạ, và ánh mắt đăm đăm nhìn của anh đã bắt đầu khiến cô bối rối. Anh cứ đứng nguyên như vậy, cho tới khi người con gái đáng yêu trước anh đã đi khỏi, mà anh thậm chí không thể níu tay và hỏi nàng một cái tên.

*
* *

Những ngày sau đó với anh giống như một cực hình. Anh không thể làm gì khác ngoài việc kiên nhẫn đợi nàng ở nơi đầu tiên họ đã gặp nhau. Chỉ những lúc thật đói khát anh mới đi hái quả rừng và uống nước bên dòng suối. Trong lòng anh không còn sự ham thích đối với săn bắn nữa, nhất là khi anh biết rằng cô không thích điều đó.

Một, và chỉ một ý nghĩ thôi đang ngự trị trong anh, hình ảnh của cô gái ấy. Mái tóc, làn da, vầng trán, chân mày, đôi mắt, sống mũi, làn môi, bờ vai, cánh tay,… Đặc biệt là giọng nói. Tất cả hiện lên vừa rõ nét vừa mơ hồ. Đôi khi anh thử đọc xem, trong một giây phút ngắn ngủi, cái nhíu mày rất khẽ của cô hàm chứa những gì.

Có lúc anh nghĩ, hay là anh thử đi săn thêm một lần nữa, biết đâu cô sẽ lại xuất hiện. Nhưng anh chỉ sợ là, nếu họ lại gặp nhau trong tình huống đó, cô sẽ căm giận anh tới mức không để cho anh có cơ hội giãi bày lòng mình nữa. Nghĩ tới đó, anh khẽ thở dài.

Buổi tối, khi trăng vừa lên đầu cành, anh trèo lên một ngọn cây cao, ôm đàn Mandoline và gảy những khúc tình ca tha thiết.

Hỡi cô gái thánh thần của đời tôi

Em đang ở đâu

Có biết lòng tôi đang dấy lên ngàn đợt sóng

Những đợt sóng bắt nguồn

Từ mái tóc em tha thiết

Từ làn môi, cánh mũi kiêu sa

Từ nước da em trong khiết mượt mà

Từ giọng nói

Mà em vứt tôi về nơi biển chết

Đúng rồi,

Em có biết

Tôi hồ như đang chết

Chết đi để chờ ngày tái sinh

Hỡi cô gái thánh thần của đời tôi

Em đang ở đâu

Hãy tìm về tôi

Hãy vực lại tôi từ thác ghềnh u tối…

*
* *

Bữa tối của hai cha con, như thường lệ, vô cùng giản dị với súp rau củ, ngô nướng và một phần bánh táo phết mật ong. Sau khi ăn, cha cô quay trở về với công việc mà ông ưa thích, ngồi lặng lẽ ngắm củi cháy tí tách trong lò sưởi. Vào những giờ phút ấy, không một ai, mà còn ai ngoài cô, được làm phiền sự riêng tư của ông. Vì thế, cô vào phòng, ngồi bên bậu cửa sổ, ngắm mặt trăng tròn cao và những vầng sao lấp lánh từ xa.

Từ nhỏ, cô đã quen với nếp sống đơn giản, với thế giới bé nhỏ chỉ có hai cha con, cỏ cây và bầy thú rừng. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên, cô đã gặp một-con-người. Tất nhiên, cô biết về con người. Họ là những người giống như cha và cô. Cô thậm chí cũng biết về đàn ông và đàn bà. Chỉ có điều, cô chưa từng thực sự gặp một con người khác lạ nào, đặc biệt lại là một người đàn ông ngoài cha cô. Sự hiểu biết của cô trước giờ chỉ dừng lại bên những câu chuyện hết sức qua loa của người cha về những ngày trước khi ông chuyển tới sống tại nơi này.

Và cuộc gặp gỡ lạ lùng với người-đàn-ông-cầm-cung-tên đó đã đẩy cô về một hành tinh xa tít, nơi những ngôi sao trở nên to lớn và xù xì, chứ không bé nhỏ và yếu ớt như cô vẫn ngắm nhìn từ khung cửa mỗi ngày.

Cha cô vẫn thường căn dặn rằng không được tiếp xúc với người lạ. Họ là những kẻ độc ác, nham hiểm, dữ tợn, mưu mô mà ta không thể ngờ được. Người lạ mà cha cô vẫn nhắc tới, với người lạ mà cô đã gặp đây có giống nhau không. Lúc cô ở đó, anh ta đang cố bắn chết một con thỏ tội nghiệp. Như vậy chẳng phải là quá độc ác hay sao. Nhưng vì sao cô vẫn cảm thấy trong ánh mắt người con trai có điều gì thật lạ lẫm. Điều gì cô chưa thể lý giải được. Ánh mắt anh ta nhìn thẳng vào cô, như đi xuyên qua người cô. Như thể anh ta muốn gặp gỡ trực tiếp với tâm hồn của cô, để nói một lời gì đó. Một lời mà cô chưa biết.

Đốm sáng nhỏ của con đom đóm chạm nhẹ vào tay, tách cô ra khỏi dòng suy nghĩ. Cô còn chưa kịp nhận ra, đây là lần đầu tiên cô phải suy nghĩ nhiều như vậy, mà lại về một con người. Một người lạ.

*
* *

Tôi nghĩ, nếu như thực sự có Thượng đế, thì ông ta hẳn phải là một người hết sức kiên nhẫn. Bởi vì trong khi những con người chịu sự chi phối của ông ta đang hết sức rối lòng và nóng vội, ở dưới này, thì ông ta, ở trên kia, thản nhiên theo dõi ra điều rất thích thú.

Tôi cũng nghĩ, nếu như chàng thợ săn của chúng ta biết Thượng Đế ở đâu, rất có thể anh sẽ giương cung thêm một lần nữa, và không phải nhắm vào con thỏ. Đó là lý do ta không thể biết Thượng Đế ở đâu. Và dẫu sao, chúng ta cũng đang sống trong một thế giới chan chứa tình yêu thương, vị tha và lòng biết ơn.

Tôi lại cũng nghĩ, có thể Thượng Đế đã đọc được những ý nghĩ này của tôi, thế nên ông đã rất nhanh chóng sửa sai. Hoặc có thể nói dễ hiểu hơn, là thời điểm chín muồi đã đến.

*
* *

Buổi sớm một ngày thứ mấy trong tuần, Lily thức dậy giữa tiếng chim ríu rít ngoài hiên, nhảy múa cùng đàn bướm, và đi về phía bắc khu rừng, theo sau là đám thỏ trắng nhảy những bước dài vui tươi.

Hôm trước cô vừa phát hiện ra nơi góc rừng đó có rất nhiều những trái mâm xôi, việt quất và phúc bồn tử chín mọng. Cô háo hức mong muốn được xin về từ mẹ thiên nhiên những hoa trái tươi ngon ấy, dành tặng cho bữa tối bên người cha thương yêu. Không khí tươi mới của mùa xuân thảy vào lòng cô những niềm vui rất đỗi dịu lành. Cô bước hơi nhanh hơn, vuốt nhẹ một nụ hoa, xoay những vòng tròn như đang nhảy múa, và đôi môi nhỏ nhắn đang cất lên những lời ca.

Bỗng nhiên, cô nhìn thấy một loài cây rất lạ. Trên cành đang hé lộ những nụ hoa xinh và cả những trái lành. Loại cây trái này cô chưa từng biết tới, nhưng nhìn chúng chan hòa như thể một nàng tiên. Cô rất muốn được một lần nếm thử bèn với tay hái. Nhưng cành cây cao quá nên cô không thể với tới được. Trong lúc cô đang nhìn quanh để xem có thể nhờ cậy được chú sóc nào không, thì một giọng nói vang lên:

– Xin chào, có thể để tôi giúp em không?

Cô quay lại, và nhận ra ngay người lạ. Chàng thợ săn lần trước đã giương cung lên định bắn chú thỏ con. Lần này, cô trở thành nhân vật bị bối rối, không biết phải ứng xử ra sao với chàng trai đang đứng trước cô đây.

Anh nói tiếp:

– Em muốn hái những quả này phải không? Để tôi giúp nhé.

Và không đợi cô đồng ý, anh vươn tay hái một chùm lớn trái cây đỏ mọng cho cô.

– Em có muốn thử không?

Cô vẫn im lặng.

– Hay để tôi thử trước nhé.

Anh nói rồi đưa ngay một quả vào miệng. Vị ngọt mát lan đầy trong khoang miệng, hệt như cảm giác lần đầu tiên anh được nghe giọng nói của cô. Anh quay sang nhìn, và nghĩ rằng có lẽ cô chưa thật sẵn sàng để trò chuyện cùng anh đâu. Nhưng anh vẫn thả chùm quả đỏ vào giỏ xách cô mang theo.

Đúng là cô không hề có ý định nói chuyện, nhưng đã quay lại với công việc của mình. Anh cũng phụ giúp khi thấy cô không có dấu hiệu từ chối.

Một lát sau, khi giỏ xách của cô đã đầy quả chín, hai người mới cùng ngồi xuống bên một thảm cỏ, phía dưới gốc cây già. Trong lòng cô không cảm thấy sợ anh, cũng không (còn) cảm thấy ghét anh, chỉ là cô không biết phải làm gì. Lần đầu tiên cô tiếp xúc với một người lạ, cô đã làm trái lời cha già. Trong lòng anh thì ngập đầy bối rối, không biết mình nên bắt đầu từ đâu. Khoảng trống câm lặng giữa hai người diễn ra hồi lâu. Những con thỏ trắng nép sát bên cô, như thể sợ người đàn ông kia có thể làm gì hại đến chúng.

Anh nhận thấy, nên anh nói:

– Xin lỗi, hôm đó, tôi thật không phải.

Cô im lặng, đưa tay vuốt ve những con thỏ.

– Nếu tôi biết đó là thỏ của em, tôi đã không làm vậy.

– Không phải thỏ của tôi, cô nói. Chúng thuộc về núi rừng. Và chính chúng.

Anh bối rối.

– Vì sao anh lại bắn chúng? – cô hỏi.

Anh càng thêm bối rối.

  • Vì….tôi là thợ săn.

  • Thợ săn là gì ? – cô hỏi.

  • Là người đi săn những con thú. – anh đáp.

  • Tại sao phải săn những con thú ? – cô tiếp tục.

  • Điều đó….giống như là, công việc vậy, và cả sở thích nữa. – anh vừa trả lời vừa đan hai tay vào nhau.

Tới đây, cô im lặng. Còn anh thì nghĩ cô đang giận, bèn nói thêm :

  • Xin lỗi, từ giờ tôi sẽ không làm vậy nữa. Tôi sẽ không săn những con thú nữa.

Cô từ tốn đứng dậy, phủi nhẹ lớp váy đằng sau, xách giỏ đầy quả chín, và bước đi. Anh buồn bã nhìn theo. Được vài bước, cô quay lại nói :

  • Anh biết không, tôi thật không hiểu vì sao người ta lại có thể thích săn những con thú. Chúng rất hiền lành và đáng mến, và chúng là bạn của con người. Người ta có thể thích thú khi giết hại bạn của mình không?

Lúc này thì anh bối rối thật sự, không biết phải nói gì ngoài việc ra sức truyền đi thông điệp hối lỗi bằng đôi mắt.

  •  Nhưng, cô nói, vì anh đã xin lỗi, và hứa không làm như thế nữa, nên tôi sẽ thử nói điều đó với những người bạn của mình.

Bấy giờ thì cô đi thật, không dừng lại, không quay đầu và nói thêm lời nào nữa. Bỏ lại anh cứ ngồi lặng yên ở đó, nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của cô dần khuất dạng.

*
* *

Sáng hôm sau, và cả những hôm sau nữa, Lily thức dậy giữa tiếng chim ríu rít ngoài hiên, nhảy múa cùng đàn bướm, và đi về phía bắc khu rừng, theo sau là đám thỏ trắng nhảy những bước dài vui tươi.

Cô dần quen với sự xuất hiện của người thợ săn, từ đây sẽ gọi là chàng trai hiền lành. Cô cảm thấy có thể tha thứ cho anh, và những người bạn của cô cũng thế. Hàng ngày, anh giúp cô nhặt củi khô, hái rau rừng và quả dại, uống nước mát bên dòng suối và trò chuyện cùng những con thú hiền lành. Lũ thỏ đã quen hơi nên không còn sợ anh nữa. Trái lại, chúng thoải mái chạy xung quanh, nhảy lên lòng anh, dụi đầu vào tay để anh vuốt ve lớp lông mềm mại.

Họ bắt đầu nói chuyện.

Phần lớn là anh nói. Vì cô không có nhiều chuyện. Cô chỉ quen sống trong khu rừng cách biệt, với một người cha già kiệm lời, những con thú giao tiếp bằng ánh mắt và cỏ cây xanh mát nhưng rất im lìm.

Thế rồi anh mang đến cho cô những câu chuyện về thế giới loài người. Nơi anh sống luôn đông đúc và nhộn nhịp người qua lại. Anh kể về những chợ phiên và những lễ hội, nơi người ta bày bán đủ các thứ cần thiết và vui chơi thỏa sức đêm ngày. Anh cũng kể về những công việc thường ngày, khi người ta đánh xe, dệt vải, đúc tượng, nấu rượu, làm bánh. Cô dành toàn bộ tâm sức, chăm chú lắng nghe, như đã bao nhiêu ngày chăm chú lắng nghe tiếng nói từ những vì sao.

Anh mang đến cả một thế giới mà cô chưa bao giờ biết tới. Anh thảy vào lòng cô ngàn muôn ước mong được khám phá cuộc sống rộng lớn này.

Và anh, và cô, họ thảy vào lòng nhau, một nỗi nhung nhớ hàng ngày. Lớn dần lên và mỗi lúc một bền chắc.

Không ai dạy cho cô biết thế nào là tình yêu. Nhưng cô đã biết vui với những ngày nắng mới, biết dậy sớm hơn và sửa soạn váy áo, biết soi gương mặt mình bên làn suối trong veo. Anh kiếm về một mảnh gỗ nhỏ, tỉ mẩn tạc nên mặt dây chuyền hình hoa thơm, xâu vào sợi dây leo bền chắc, đem tặng cô như một món quà, nhân ngày họ tìm thấy một loài quả dại mới. Cô đeo bên mình, coi như báu vật. Mỗi khi nhìn xuống sợi dây, cô thấy mình như thể có anh kề bên. Cô bỗng thấy gió như mềm hơn, nắng như vàng hơn, hoa như ngát hơn và trái như ngọt hơn. Cô bắt đầu hát thật nhiều hơn, mỗi sớm thức dậy, trước khi đi ngủ, lúc đi dạo trong rừng, khi hái quả tươi hay nấu ăn trong bếp, và mỗi đêm, ngắm sao sáng và nhớ anh.

Không ai dạy cho anh biết thế nào là tình yêu. Nhưng anh hiểu vì sao cuộc sống đơn sơ trong rừng với anh lại đẹp đẽ đến thế. Anh biết mình nghĩ tới ai mỗi sớm thức dậy và trước khi đi ngủ. Anh hiểu những bản đàn mỗi tối anh dành trọn cho ai. Anh biết mình cười vì ai, hát vì ai, hít thở vì ai, ăn uống vì ai. Anh biết mình đang sống vì ai. Vì ai. Vì riêng mình ai đó thôi.

*
* *

Anh biết.

Cô biết.

Núi đồi hoang sơ biết.

Cỏ cây, hoa lá, muông thú đều biết.

Và người cha già của cô cũng biết.

Một buổi tối, khi cô đang nấu ăn trong căn bếp nhỏ. Mùi đồ ăn thơm nức lan tỏa khắp gian nhà. Cô vừa làm việc vừa khe khẽ một khúc nhạc, người cô lắc lư, và khi di chuyển, chân cô xoay tròn những vòng thật đẹp, như thể đang biểu diễn một điệu valse ngọt ngào.

Cha cô đã rời khỏi chiếc ghế gỗ từ bao giờ, và đang đứng nơi cửa bếp, nhìn cô chăm chăm.

Cô không hề để ý thấy cha, vì đang dành hết tập trung vào bếp núc và lời hát. Cho tới khi cha cô lên tiếng :

  • Điều gì đang xảy ra với con vậy ? – ông hỏi

Cô giật mình quay lại, buông đồ xuống, thảng thốt nhìn và đáp lại :

  • Thưa cha?

Người cha già chậm rãi đi hẳn vào trong bếp, ngồi lên một chiếc ghế con, ngước nhìn cô, lặp lại câu hỏi :

  • Điều gì đang xảy ra với con vậy ?

Cô im lặng không nói, gương mặt cúi gằm như giấu diếm, và đôi mắt hạt dẻ trong veo không còn mở to nhìn thẳng như ngày nào.

Người cha khẽ thở dài, nhìn con gái, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Ông nói :

  • Ta biết thái độ đó, dáng vẻ đó. Ta đã quá chủ quan. Sao ta lại cho rằng tới nơi hoang vu cùng cốc này rồi thì điều đáng sợ ấy sẽ không xảy ra với con nữa chứ.

Cô gái sợ hãi ngước lên, lắc đầu và nói :

  • Không đâu thưa cha..

  • Con đừng dối ta ! – giọng ông cao lên. Ta biết hết. Ta đã chừng này tuổi, còn điều gì mà ta không biết. Nhưng con, con còn quá trẻ, quá khờ dại. Con đừng tin vào thứ đẹp đẽ đang phô bày trước mắt con đây. Nó chỉ là thứ mật ngọt giả dối bao quanh viên thuốc đắng ngắt con sẽ phải uống đó thôi.

Cô bật khóc, nước mắt chảy tràn hai gò má, liên tục lắc đầu và môi mấp máy những lời không thành tiếng.

  • Con gái ơi, – ông nói tiếp. Con gái bé bỏng thơ ngây ơi. Hãy tin ta. Hãy nhìn vào cuộc đời cằn cỗi của ta và hãy tin. Ta không bao giờ mong muốn con phải đau khổ. Chẳng lẽ con không hiểu sao. Ta chỉ đang cố gắng để bảo vệ con đó thôi.

Bấy giờ, cô quỳ sụp xuống trước ông, ôm chân ông, gục đầu vào lòng ông. Cô không biết lời để nói với ông. Nhưng cô chạm tay lên mặt dây anh đã tặng cho cô, đưa lên môi hôn rồi áp ngay trên ngực trái. Bàn tay còn lại, cô nắm lấy những ngón tay gầy guộc xanh xao của ông. Đôi mắt cô ngập đầy là nước, những dòng thác chảy tràn. Ánh nhìn cô hoang hoải xoáy vào lòng ông, cầu xin một chút gì ân huệ từ ông.

Nhưng ông chỉ biết lắc đầu. Ông cũng khóc, sự khóc đầy bất lực và uất ức của tuổi già không chảy ra thành nước. Ông khóc bằng tất cả tâm can của một người cha không muốn con dẫm lại vết xe đổ đã cũ của mình.

  • Không, con gái ơi. Không được đâu, con gái ơi…

*
* *

Tôi tự hỏi Thượng đế đang nghĩ gì.

Thật ra tôi không tin tưởng ông ta. Nhưng có những lúc trong cuộc sống, khi mà nỗi suy nghĩ ngập đầy lòng không lối thoát, tôi nghĩ đến ông ta như một dạng trút bỏ đi gánh nặng.

Thượng đế, suy cho cùng, được tạo ra để giải tỏa bất lực của con người.

*
* *

Tôi tự hỏi

Trong đêm tối

Người tôi yêu, nàng có ngủ ngon không

Liệu trong giấc mơ của nàng

Trăng có tròn thơm

Và sao có tỏa sáng

Hoa trái có ngọt lành trên bước đường nàng đi

Và liệu nàng

Có nghĩ đến tôi

Người con trai tầm thường vô dụng

Chỉ biết yêu thương nàng tha thiết

Liệu

Nàng có biết không..

Chàng trai hiền lành vẫn đang ngồi trên một cành cây, ôm Mandoline và gảy những thanh âm tha thiết. Chàng đâu biết cũng vào thời gian đó, người con gái chàng yêu đang không thể ngủ ngon. Nàng đang khóc, và không thể ngủ ngon, chỉ biết hôn lên mặt dây chuyền thay cho nụ hôn vào môi chàng nồng ấm. Nàng không có vai chàng để dựa, lòng chàng để ngả, tai chàng để thủ thỉ những lời. Nàng chỉ có nước mắt và một nỗi lòng tuyệt vọng. Chỉ mai thôi nàng đã phải xa rồi.

Tất nhiên chàng không biết. Thế nên một tối, như tối nay, chàng vẫn ở đó và hát bên cây đàn. Chàng vẫn tự hỏi nàng có ngủ ngon không.

Liệu em có thể không

Hỡi thánh thần của tôi

Bỏ lại đây những dằng dưa níu giữ

Bước cùng tôi

Tới tận cùng của thế gian

Tới nơi mặt trời cùng nắm tay với đất

Nơi bến bờ phẳng lặng

Không sóng nào xô đẩy được chúng ta

 Anh chỉ kịp hát tới đây thì một sợi dây đứt tung như giận dữ, quất một đường dài để lại vệt đỏ tàn tích trên mặt anh. Bàng hoàng, anh đưa tay chạm nhẹ lên vết thương, tự hỏi cảm giác đau đớn đang dấy lên trong anh đây là gì. Anh mơ hồ cảm thấy sắp mất đi điều gì quý giá không thể gọi tên. Anh nhớ cô tha thiết. Phải tự dỗ dành mãi cơ thể anh mới chịu chìm vào giấc ngủ, quên đi sợ hãi.

Âm thức của đêm như đang hát nốt hộ anh. Bài ca buồn bã vô chừng, như một lời chia cắt. Như dấu vết tổn thương đang hằn lại bên má trái của anh.

Liệu

Nàng có biết không…

*
* *

Lily biết.

Nàng biết hết.

Tôi đồ rằng như thế. Vì khi yêu cảm ứng của con người mạnh mẽ và chuẩn xác lạ kỳ. Nhưng điều ấy thì có ý nghĩa gì. Khi mà chỉ sáng nay thôi, cô sẽ phải rời xa anh mãi mãi.

Cha cô đã chuẩn bị đầy đủ đồ đạc để có thể dọn đi nhanh chóng. Sau cơn khóc đêm qua, ông đã không còn lời nào để nói với cô. Ông lặng lẽ thu dọn, lặng lẽ chất đồ lên xe. Người đàn ông sống gần hết một đời người, ông biết thế nào là mật ngọt và cay đắng của ái tình. Ông không muốn con gái mình đau khổ và chỉ muốn bảo vệ cô. Nhưng ông không biết rằng, giây phút ông nghĩ rằng cần phải bảo vệ cô, ông đã đẩy cô vào tột cùng của đau khổ.

Lily lặng lẽ ngồi bên cửa sổ. Tiếng chim thánh thót sáng nay không thể đánh thức cô, vì đêm qua cô đã không ngủ. Bươm bướm dập dìu không thể múa lượn quanh cô, vì sớm nay cô đã không xoay vòng trong nắng. Bầy thỏ trắng càng không nhảy những bước dài vui tươi theo cô nữa, vì từ nay cô đâu còn bước đi về phía khu rừng hướng bắc, đâu còn hái những trái đỏ mọng nơi đó, và nghe anh gảy đàn Mandoline.

Thế rồi, cô bắt đầu hát. Trước giờ tôi chỉ nghe thấy cô hát khi thật vui. Đây là lần đầu tiên cô hát khi thật buồn. Giọng hát trong veo mà mỏng manh kỳ lạ, như một cánh lụa mềm đang vút bay lên không trung, tìm đường về với người yêu.

Anh thương yêu

Hỡi chúa ngàn của em

Anh đang ở đâu

Giữa bốn bề xa vắng

Em gọi anh đây

Anh có lắng nghe không

Em sắp phải xa rồi

Ơi chúa ngàn của em

Nỗi đau xót nhấn chìm em trong nước mắt

Em tuyệt vọng như kẻ gần chết đuối

Cầu xin anh

Hãy tìm về với em

Cầu xin anh đó

Hãy mau tìm thấy em..

Cô ngưng lời khi người cha đã chất đầy đồ đạc lên xe. Ông ra hiệu cho cô nhanh chóng lên đường. Cô bước đi những bước chậm chạp và buồn bã. Bầy chim thôi hót và lũ bướm thôi bay, thỏ con thôi nhảy nhót và hươu nai thì lặng nhìn. Khi tất cả đã yên vị, người cha thúc cho ngựa chạy, bỏ lại đằng sau khu rừng vắng, căn nhà gỗ và biết bao năm tháng của ký ức ngoan hiền.

*
* *

Cách đó khá xa, chàng trai chỉ vừa tỉnh giấc. Anh nghĩ ngay đến cô nhưng lạ lẫm vì sao không thể nở nụ cười. Trong lòng anh cứ rối bời một nỗi bất an khó tả. Giá mà lúc này có ai lý giải cho anh.

Bỗng nhiên, anh nhìn thấy một cái bóng lao rất nhanh về phía anh. Là thỏ trắng. Chính con thỏ mà anh đã suýt bắn chết, con thỏ đã mang đến cho anh niềm hạnh phúc tột cùng được gặp gỡ cô. Trông chú thỏ hôm nay rất khác, nó được đeo thứ gì trên cổ. Như là, như là một sợi dây. Đúng thế, anh không thể nhầm được, đó là sợi dây anh đã làm tặng cô. Vì sao lại được buộc vào con thỏ này. Cô của anh đang ở đâu. Có chuyện gì xảy ra với cô. Ngàn vạn ý nghĩ ùa về tra tấn anh.

Chàng trai hốt hoảng trèo xuống, chạy nhanh về phía con thỏ, đón nó vào lòng, nhanh chóng cởi lấy sợi dây từ cổ nó. Anh nhìn rất sâu vào mắt con thỏ, như là cái cách cô đã dạy anh, thành thực hỏi nó có chuyện gì xảy ra với cô. Lần đầu tiên, anh đọc thấy nỗi hoang mang trong đôi mắt thỏ con. Anh vội thả nó xuống, nó vụt chạy đi và anh bám theo rất sát đằng sau.

Đi qua nhiều quãng rừng vắng, thỏ trắng dẫn anh tới một khoảng không rộng rãi thoáng đãng lạ thường. Một ngôi nhà gỗ xinh xắn êm đềm hiện ra giữa bãi cỏ. Trong một giây, anh hiểu ra rất nhanh đó là nhà cô. Anh ùa vào trong nhưng tất cả chỉ còn sự trống rỗng. Không đồ đạc, không bóng người. Không cô.

Anh ngồi như rơi xuống mặt đất, lưng tựa vào trụ gỗ bên hiên. Căn nhà này hơi ấm hãy còn đượm, mà sao cô thì đã đi xa. Mọi thứ sao mà bỗng nhiên biến mất như một cơn mê. Tối qua anh hãy còn nằm mơ thấy cô, mà giờ đây, cô tan đi như là mây khói.

Con thỏ trắng cào cào vào gấu quần anh, anh nhìn nó. Hình như nó muốn nói điều gì. Hình như nó nói rằng anh hãy mau đi đi, hãy mau đi tìm cô. Ôi điên thật, bây giờ anh mất cô, và anh đang phải ở đây cố giải mã thứ ngôn ngữ của loài thỏ.

Nhưng, đúng vậy, vì sao anh không nghĩ tới. Ngôi nhà hãy còn ấm áp như vậy nghĩa là cô chỉ vừa rời đi thôi. Anh huýt sáo và chỉ một lát sau chú ngựa trung thành đã đến bên anh. Anh nhanh chóng trèo lên lưng ngựa. Giờ đây anh cần phải thúc ngựa phi nước đại thì may ra mới có thể đuổi kịp cô. Thế nhưng, làm sao anh biết cô ở đâu mà tìm. Rừng núi hoang sơ và rộng lớn thế này. Cơn tuyệt vọng đau đớn dấy lên trong anh. Trái tim anh càng tan nát hơn những vụn vỡ.

Chàng trai gục mình trên lưng ngựa, phơi bày vết thương nơi khoảnh nắng, và không ngừng gọi tên cô.

Lily . Lily . Lily

Âm thanh của tên cô vang lên như bản nhạc, thánh thót như phong linh và da diết như Mandoline. Cuộc đời của anh, thánh thần của anh, cô đang ở đâu chứ.

Thế rồi, trong sâu thẳm của đau thương, anh nghe thấy một giọng hát cất lên. Khẽ khàng, mỏng mảnh, xa xăm, da diết, trìu mến, đằm dịu, yêu thương… Là cô. Nhất định là cô đó thôi.

Ngay lập tức anh thúc ngựa phi như gió đi theo âm giọng của cô. Những tạp âm bay vụt qua tai thách đố anh, nhưng trong sâu thẳm tâm thức anh dường như không nghe thấy điều nào khác. Chỉ là lời ca thánh thần thuần khiết, đang dẫn lối cho anh tìm tới người anh yêu.

Anh thương yêu

Hỡi chúa ngàn của em

Anh đang ở đâu

Giữa bốn bề xa vắng

Em gọi anh đây

Anh có lắng nghe không

Em đã phải xa rồi

Ơi chúa ngàn của em

Nỗi đau xót nhấn chìm em trong nước mắt

Em tuyệt vọng như kẻ gần chết đuối

Cầu xin anh

Hãy tìm về với em

Cầu xin anh đó

Hãy mau tìm thấy em..

*
* *

Người cha già có thể mang cô đi. Nhưng ngàn lần không thể ngăn cô hát, cũng như trọn đời không thể ngăn lòng cô nghĩ về anh. Ông cũng đau khổ trong nỗi đau của con gái, chỉ là ông tin tình yêu này rồi sẽ phai nhạt đi, cô sẽ lại là Lily ngây thơ trong sáng của riêng mình ông. Và chỉ ông mới có thể mãi mãi che chở và không bao giờ làm khổ cô mà thôi.

Tôi không còn nhớ nổi họ đã đi bao xa. Lily đã hát bao lâu. Nhưng người ta không thể hát mãi được, tôi biết thế.

Vào một ngày tháng tư, khi mùa hè vừa mới chạm đầu trời. Nắng mới chỉ thêm vàng và mưa mới chỉ thêm nặng. Người con gái đã dừng lại bài hát cuối cùng bên một dòng suối trong. Cô đã hát cho tới tận cùng của hơi thở, lời hát dẫn đường cho chàng trai cô rất mực yêu thương.

Người con gái nằm xuống giản đơn và hiền hòa như chính cuộc đời cô. Người cha già không còn nước mắt để khóc. Nơi nấm mồ cỏ hãy còn xanh ngát. Bươm bướm lượn quanh như một lời chúc lành.

Có lẽ hạnh phúc của cô thật quá sức mong manh. Nhưng dẫu sao cô cũng đã có chốn nơi để dừng lại, để chờ anh tới, và chờ anh nghe tiếp lời ca bất tận của cô.

Anh ở đâu hỡi chàng trai hiền lành. Hãy mau tới đi vì cô gái còn hoài chờ anh đấy.

*
* *

Lại nói về chàng trai của chúng ta. Anh ấy vẫn đang trên đường tìm về người con gái. Nhưng cuộc đời nhiều khi rất thích gây khó dễ. Rất nhiều khi anh đã mất dấu giọng ca của cô gái anh yêu.

Đã có những lần anh nản chí và thất vọng đến vô cùng. Đôi khi gục xuống bên một gốc cây, anh khóc. Mandoline đứt dây đã rời bỏ anh. Cô cũng để lại sợi dây mà rời bỏ anh. Cuộc đời anh còn gì, còn gì.

Nhưng đêm xuống, trong cơn mộng chập chờn, vẫn là cô dịu dàng tìm đến. Bàn tay cô mềm mại ve vuốt gương mặt anh. Môi cô thơm nồng hôn lên mái tóc anh. Cô lại gần bên anh và hát cho anh nghe. Giọng hát vẫn trong khiết và ngọt mát như ngày xưa vẫn hát. Vẫn là một lời thủ thì : Hãy mau tìm thấy em.

Chỉ cần như thế, sáng hôm sau thức dậy, trong người anh lại tràn đầy niềm tin và ý chí, tiếp tục lên đường tìm về với cô.

Rất nhiều ngày và rất nhiều mưa gió đã qua. Hè về nắng ruộm thơm trên từng chặng đường anh bước. Mưa rào đổ xuống xoa dịu nỗi lòng anh chất ngất. Và gió mơn man trên mái tóc anh, như thể một nụ hôn.

Cho đến khi cơ thể anh quá sức mệt mỏi và buông xuống như một cành khô. Anh nằm ngất lịm bên lề một con suối. Trong mơ mị, anh lại nhìn thấy cô. Hiền ngoan như bầu trời tháng tư, ngọt dịu như một loài quả dại, thơm tho như là gió và trong lành như thể suối ngàn. Vẫn là cô với giọng hát thánh thần của anh. Cô hát cho anh nghe một bài ca rất mượt. Cô nói rằng :

  • Cảm ơn anh đã tìm thấy em.

Anh choàng tỉnh dậy.

Sao cô nói rằng anh đã tìm thấy cô. Cô ở đâu. Cô ở đâu sao anh đã tìm mà không thấy. Chỉ một âm thanh nhẹ, ấm đang thoảng qua. Anh quay người nhìn lại. Một hình ảnh khiến thác nước trong anh chảy tràn.

Một nấm mồ xanh cỏ nằm bên dòng suối trong.

Anh nhìn thấy trên mộ là những bông hoa trắng muốt. Loài hoa với những cánh dài mềm mại như suối tóc mượt mà của cô, sắc màu trắng tinh khôi như tấm lòng của cô, hương thơm dịu dàng lan tỏa như giọng hát ngọt ngào của cô. Bông hoa đó đang thay cô hát cho anh nghe.

Người con gái đã trở về với đất. Nhưng loài hoa mang tên cô thì không bao giờ ngơi tỏa sắc và hương. Ngày qua ngày loa kèn vẫn hát mãi tình ca, mở đường tìm đến cho tình yêu đôi lứa.

Bạn có nghe thấy không, những âm thanh lily lily lily. Nếu có thể, xin hãy giữ giùm loài hoa ấy. Bởi có gì đẹp hơn một lời tâm tình của con gái :

Xin anh, hãy tìm thấy em.

*
* *

Lily, hay Loa kèn, là loài hoa của ước vọng lứa đôi, của nỗi xa cách phương trời mà luôn mong muốn ngày gần gũi, của tình yêu sâu lớn không bao giờ phai nhạt, của lời dẫn đường để cho anh tìm thấy được em.

Nếu bạn đang ở một nơi chốn xa xôi, và tuyệt vọng vì không tìm được người yêu dấu. Thì tin tôi đi, trong lòng ai đó hiện hữu nơi cuộc sống, luôn ẩn chứa một đóa hoa loa kèn trắng muốt, kiên nhẫn hát và đợi chờ một ngày bạn có thể tìm về.

Vì thế, hãy an nhiên. Tôi dành lời chúc đó thay cho một cành hoa trắng.

Viết xong 4/2012

Nhược Lạc

Advertisements

4 thoughts on “Sự tích hoa loa kèn

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s