Cờ Vây

chuyện con mèo dạy một con mèo khác chơi cờ vây

1003952_525542814208692_1701083916_n

có một con mèo nhỏ
đang học đánh cờ vây
con mèo khác mới bày
đánh như vầy mới đúng

mèo nhỏ ta lúng túng
không biết phải đi đâu
gương mặt thoáng u sầu
sao cờ vây phức tạp

mèo kia từ tốn đáp
tạp do tâm mà sinh
cờ vây vốn an bình
như trời mây ban sớm

chỉ cần lòng không gợn
những muộn phiền thế gian
đặt tĩnh tại lên bàn
nghe tâm mình lên tiếng

Nhược Lạc

Nhạc · Đời thường

Hoa Đinh Hương

hoa-tu-dinh-huong-ba-tu-3

Hoa Đinh Hương – Đường Lỗi

Để tôi kể cho bạn nghe một câu chuyện. Không phải câu chuyện trong clip này, mà là chuyện có thật, trong đời sống của chúng ta.

Có một anh chàng nhạc sỹ tên Đường Lỗi, yêu cô gái lấy tên là Hoa Đinh Hương. Họ quen nhau trên một diễn đàn âm nhạc. Từ trò chuyện, trao đổi, rồi tâm đầu ý hợp mà đem lòng yêu nhau. Thế nhưng Đường Lỗi nhiều lần ngỏ ý muốn gặp mặt mà Đinh Hương từ chối. Sau đó, cô đột nhiên biến mất, như chưa từng xuất hiện. Thời gian thấm thóat trôi đi. Mãi khi Đường Lỗi hoàn toàn tuyệt vọng về mối tình này, thì Đinh Hương lại xuất hiện trước mặt anh. Lúc đó, Đường Lỗi mới biết, thực ra người con gái anh yêu thương vốn không thể nói được. Cô còn mắc một căn bệnh nan y, đã bước vào thời kỳ cuối, chẳng còn sống được bao lâu nữa. Biết vậy, nhưng Đường Lỗi không bỏ rơi Đinh Hương, trái lại càng yêu cô sâu nặng.

Cô từng nói với anh, cô thích một bài hát về hoa đinh hương, được hát bằng giọng ca mộc mạc, đơn giản, không màu mè kỹ thuật, và chỉ được đệm bằng tiếng acoustic guitar. Bởi thế, bài Ding xiang hua ra đời là để dành tặng cho người con gái của Đường Lỗi.

Tôi rất thích bài hát này, càng yêu mến câu chuyện phía sau nó. Mỗi lần nghe giọng ca trầm ấm của chàng trai, lại nghĩ về mối tình đáng trân quý của họ, và ước vọng của một loài hoa mang màu tím thật buồn. Continue reading “Hoa Đinh Hương”

Thơ

Mộng du

tumblr_mkv9fhDBDS1rmc58qo1_500

Có khi nào,
trong một đêm tĩnh vắng nào,
tôi thả mình băng qua những ước vọng lớn lao

được khoác balo lên
bước đi mạnh mẽ và dứt khoát
bằng tất cả cuồng loạn đang chảy trong huyết mạch
đi tới những nơi mà tâm trí chưa hề định liệu

chỉ để hít cho căng tràn lồng ngực
cho tàn tạ những tháng ngày xưa cũ
cho mờ ảo những chặng đường mai sau

Continue reading “Mộng du”

Đời thường

Mây Tràng Tiền

mayvayrong5

Có hôm em đã nhìn thấy mây vảy rồng.

Em không thấy nó giống vảy rồng, vì em đã nhìn thấy vảy rồng bao giờ đâu. Nhưng vì người ta gọi nó là mây vảy rồng, nên em cũng ăn theo mà gọi như thế.

Anh hỏi, thế em thấy nó giống cái gì.

Em bảo, em thấy nó giống như những viên kem mà người ta dùng cái thìa múc kem để múc. Em bảo có thêm cây ốc quế nữa, đặt viên kem lên là em sẽ thấy như mình đang ở Tràng Tiền.

Anh bảo, lúc nào em cũng chỉ nghĩ đến chuyện ăn.

Em cười. Continue reading “Mây Tràng Tiền”

Đời thường

Khi chum nước đầy

Image

Có ba việc tôi thường làm vào mỗi buổi sáng. Đó là lau nhà bếp, tưới cây, và đổ đầy nước vào chum. Có những ngày bận bịu quá tôi không lau bếp được, hoặc những ngày mưa quá cũng chẳng cần tưới cây, nhưng việc đun nước rồi đổ đầy vào chum là việc luôn luôn và chắc chắn phải làm.

Nếu bạn vẫn chưa hiểu gì cả thì hãy để tôi giải thích cho nghe. Nhà tôi có một cái nồi chuyên để đun nước. Đun xong thì trút nó sang một cái nồi khác. Nhưng vì cái-nồi-khác ấy to đùng ngã ngửa, vả lại còn có màu nâu đất, vậy nên tôi thích gọi nó là chum. Nghe cho nó quê nhà, cho nó thân thương.

Việc đun nước đổ đầy chum này ngoài ý nghĩa vật lý là không đun lấy cái gì mà uống, thì vẫn còn một ý nghĩa khác, tâm linh hơn. Ấy là một cái neo cảm xúc tôi thả vào lòng mình. Continue reading “Khi chum nước đầy”

Tản văn

Golconde

Image

Thảng, trước cửa hàng nằm cuối góc đường, với mái che hình cánh cung xanh thẫm, em đã thấy anh.

Hiền như bầu trời tháng năm đã khuất. Nhìn em bằng đôi mắt màu xám tro, nắm tay em bằng lòng bàn tay đã lạnh ngắt, nụ cười dường như chẳng cách nào cất lên.

Anh ngồi đó, gảy những hợp âm trầm buồn. Mùi cafe trong cốc Golconde toả lên ngào ngạt. Không kem, không đường. Đó là thứ cafe nguyên chất, hệt như người đàn ông của em.

Căn bếp nhỏ vang lên những tiếng lạch cạch của thớt dao. Nồi canh sôi trên bếp, thơm mùi sườn non và rau củ tươi tắn. Tiếng xoong chảo, đũa thìa chạm vào nhau, hoà với giọng hát em se sẽ, cứ bay mải miết tìm cách chạm vào âm vực thăm thẳm của anh.

Continue reading “Golconde”

Thơ

Chờ

Image

Em làm hoa cốm mong manh
Chờ anh đến gói thơm nồng lá sen
Em làm tay chén thô men
Chờ anh tới rót hương đêm ấm lòng
Em làm sàng sẩy niêu nong
Trấu rơi xuống đất, ngọc trong giữ về
Chờ ai chờ mãi mải mê
Chờ câu hẹn ước, lời thê hôm nao

Nhược Lạc