Xin

tumblr_lzvjhqlJhL1qf0ksao1_500

Bác cho em xin ít lửa
nhóm lại bếp ấm ngày xưa
những bữa cơm không phải đợi chờ
và giấc mơ không giật mình
dậy khóc

Bác cho em xin ít thóc
cho bầy chim sẻ ghé ăn
nhờ chúng mổ hết lăn tăn
của mớ rối nùi
trong ngực

Read More »

Bức thư gửi đến tương lai

tumblr_ltvmxjzvvw1qc4q9io1_500_large

Cách đây 2 năm, trên một chuyến tàu điện ngầm ở Tân Gia Ba, tôi nhận được một gợi ý mà tới bây giờ vẫn còn thích thú. Ấy là hãy viết một bức thư cho mình. Người nói câu đó là anh trai tôi, còn trang thư mà anh nhắc tới là futureme.org.

Ý tưởng của trang mạng này vô cùng đơn giản. Bạn viết một bức thư cho chính mình hoặc người thân và hẹn ngày trong tương lai sẽ nhận được. Lời khuyên của anh trai tôi là hãy đặt một ngày đủ xa để bạn quên mất mình đã viết thứ gì đó, chẳng hạn, 7 năm.

Nhưng vì không đủ kiên nhẫn đến thế, nên tôi đã chọn khoảng thời gian 1 năm sau. Thật may vì với trí nhớ cá vàng, tôi đã quên rất nhanh. Nên khi nhận được bức thư đầu tiên, vào một ngày đẹp trời của tháng, tôi đã hơi xúc động khi đọc nhữung dòng mình viết cho chính mình, gửi đến từ quá khứ. Cô Lạc của năm cũ đã nhắc nhớ tôi về những dự định, những mục tiêu trong đời mình. Có rất nhiều nuối tiếc về những sự trì hoãn của mình. Tôi dành một phút mặc niệm cho những ý tưởng đã không được thành hình trong năm rồi. Và từ phút tiếp theo, tôi viết ra từng bước một để đưa nó đến với hiện thực.

Cuối thư, cô ấy hỏi tôi Cậu có còn yêu người đó không?

Và tôi chỉ mỉm cười đi viết tiếp một bức thư nữa.

Nhược Lạc

Đọc “Việc làng” – Ngô Tất Tố

bia1-vieclang28-4

Đọc Việc Làng của Ngô Tất Tố mới thấy rõ sự khác biệt của báo chí ngày nay và báo chí…ngày đó. Nếu như bây giờ ta đọc Thanh Niên, Tuổi Trẻ,.. thấy những sự việc đơn nhất được kể ra, thì tập phóng sự của Ngô Tất Tố (đăng trên tuần san Hà Nội tân văn) lại là những mảng báo khái quát thành những trang văn.

Tất cả tên người và địa danh đều được giấu đi, chỉ còn giữ lại cái tổng quan. Bởi đó đều là những điều không-của-riêng-ai, thôn xóm nào cũng gặp, làng quê nào cũng chung. Cho tới bây giờ, bây giờ là năm 2014, tôi đọc vẫn chưa thấy có gì cũ đi. Có thể đã thay tục này, lệ kia, nhưng cái cốt lõi “phép vua thua lệ làng” với những luật ngầm vẫn trì ám con người ta in như vậy.

Ngày xưa đọc “Nghệ thuật băm thịt gà” trong sách giáo khoa chỉ thấy vui, thấy bác Mới giỏi nhỉ. Giờ nghiền ngẫm đủ 16 mảnh ghép của chốn hương thôn Bắc kỳ, mới thấy rùng mình. Một cái cỗ oản tuần sóc đã oằn vai người đàn ông thành bướu lạc đà, đã khiến tác giả quả quyết “ai bảo xương cứng, tôi xin nhất định cãi là xương dẻo”. Bởi để làm bệ đỡ cho những thúng kĩu kịt thì cái xương vai đã cong lõm hẳn xuống, chẳng khác gì chiếc vòng cung. Vậy mà vẫn chưa xong, ông còn phải dỡ luôn hai gian nhà làm củi bán đi lấy tiền mua gạo. Trong lúc người ta gật gù khen ông ấy tháo vát, khen oản của ông ấy tốt và chuối của ông ấy mẫm, thì tác giả chỉ dám hỏi một câu ái ngại “Bao giờ ông lại sửa tuần sóc thứ hai?”.

Read More »

Healthy snacks for your creativity

snack-cua
Snack cua huyền thoại

Thỉnh thoảng mình lại nhận được các câu hỏi kiểu như: Làm sao để sáng tạo, sáng tạo có khó không, có bao giờ bị cạn ý tưởng không, nếu không nghĩ ra được thì sao, vân vân. Khó phết. Toàn các câu kinh điển mình thường tự vấn mỗi ngày. Nhưng hôm nay mình sẽ chỉ giới thiệu với các bạn những thứ nhẹ nhàng – các loại healthy snack (bim bim lành mạnh) mà mình vẫn dùng để giải trí khi không phải làm việc.

Read More »

Những cuốn sách nằm trên kệ

tumblr_meqvadCGYZ1qzb5wzo1_1280

Trong nhà có ba cái kệ sách. Sách chia theo từng thể loại, giai đoạn, tác gia… Những cuốn sách bìa xanh đỏ nâu vàng khác nhau. Những cuốn sách dày mỏng khác nhau. Những cuốn sách đến từ Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc, Anh, Pháp, Mỹ. Những cuốn sách có ép hoa và lá. Những cuốn sách vẫn còn ghim đánh dấu sách. Những cuốn sách có gạch chân và ghi chú bên trong. Những cuốn sách mình không phải chủ nhân đầu. Những cuốn sách bên trong có chữ ký và lời đề tặng. Những cuốn đã nhét vào balo trong bất kể chuyến đi nào.  Những cuốn sách được đọc đi đọc lại, những cuốn sách chỉ đọc một lần.

Để kệ sách rất bụi, giấy mau vàng. Một tuần một lần phải dỡ sách ra mà lau và phủi bụi. Đôi khi tự hỏi những cuốn sách có vui lòng khi nằm trong tay mình không. Nhưng buồn nhất chắc là những cuốn chưa bao giờ được đọc. Có cuốn nằm mấy năm trời rồi nhưng cũng không đọc.

Làm sao để một cuốn sách nằm trên kệ không chết già ở đó, mà còn được nâng niu trên tay người, nhảy nhót trong trí não và vuốt ve tâm hồn họ, để theo họ trên khắp những hành trình, thấy được cả nụ cười và nước mắt của họ.

Làm sao để tìm ra và viết ra những cuốn sách như thế.

Nhược Lạc

Tôi biết mình muốn gì

tumblr_ma44o40z3A1qmiv1wo1_500

Hôm qua tôi được nghe chuyện về một anh CD trong ngành. Thích vẽ từ năm 2 tuổi, công việc đầu tiên là sửa chữa máy ATM, gia nhập ngành quảng cáo, leo lên vị trí cao chót vót, nhưng lại nổi tiếng hơn cả là lòng đam mê với thú rừng. Cứ nghe ở đâu có động vật hoang dã bị bắt là anh bỏ công bỏ việc chạy tới, chuộc ra rồi thả về rừng. Mua một căn nhà ở rừng Nam Cát Tiên chỉ để chăm sóc những con thú bị thương, bị bỏ rơi trước khi trả chúng lại cho mẹ thiên nhiên. Anh yêu nghệ thuật, nhưng nghệ thuật của anh dường như chỉ dành cho thú rừng. Khi ngắm nhìn những bức tranh anh vẽ con báo, khỉ, tê giác,….tôi cảm thấy được tình yêu mãnh liệt của người vẽ trong đó. Cuộc triển lãm gần đây nhất của anh, toàn bộ số tranh đã bán hết ngay trong ngày triển lãm. Một thành công đáng ao ước của bất cứ họa sĩ nào.

Người kể cho tôi nghe câu chuyện này, sau cùng đã nói với tôi rằng: Trong cuộc đời của mỗi người, làm điều gì không quan trọng, quan trọng là làm tới đâu. Tôi đã vì câu chuyện và lời nói này, mà có thêm cơ hội suy nghĩ kỹ càng về một điều, ấy là sự nhất quán.

Read More »