Bảy đoản khúc về huệ

To_Ngoc_Van_thieu_nu_ben_hoa_hue

1. 

Huệ còn được gọi là dạ lai hương (thơm ban đêm) hoặc vũ lai hương (thơm lúc mưa), danh pháp: Polianthes Tuberose. Là một loài hoa đặc biệt, nở về đêm, có khả năng tỏa hương về ban đêm với mùi hương ngào ngạt.

2.

Dịu mát như tuổi thơ
Thanh cao màu mây trắng
Một đời hoa ngay thẳng
Đến tàn hương còn bay.

Nụ như xanh búp tay
Chụm đầu thiêm thiếp ngủ
Đột nhiên bừng thức cả
Đất trời hương mê say.

Nhớ thương bao nhiêu ngày
Trao em chùm hoa huệ
Thân mảnh mai như thế
Mà hồn thì mênh mang

Trịnh Hoài Giang

3.

Ngắt bông Huệ trắng tặng nhau
Tưởng Thu ngõ trước vườn sau đã về
Bao giờ lòng hết đam mê
Mềm môi rượu uống chưa hề quên ai
Phù vân ngõ thẳm đường dài
Ta về nửa mảnh trăng cài trước hiên
Ngày xưa có chuyện thần tiên
Bây giờ có chuyện nợ duyên không mình?

Hà Thượng Nhân

4.

Em như bông hoa huệ trắng.
Như nụ cười tươi trong nắng
Em như bao hy vọng mới
Trong một mùa xuân tươi thắm
Sáng lên những tâm hồn
Biết yêu thương cuộc sống

Em đi đẹp bông huệ trắng
Hương thơm theo gió bay xa
Em đi giữa sớm mùa xuân
Ai ca bài ca mẹ hiền
Em đi làm bông huệ trắng
Hát ca giữa cuộc đời vui…

Hoàng Vân

5.

Hoa huệ trắng. Và bức tường cũng trắng
Sao bóng hoa trên tường lại đen?
Em đừng nhìn đi đâu nữa em
Anh không biết vì sao, ai có lỗi
Nhưng mãi mãi vẫn còn câu hỏi:
Sao bóng hoa trên tường lại đen…

Bế Kiến Quốc

6.

Điều tôi nói phải chăng là quá muộn
Em u buồn em có nhận hay không?
Em gầy như huệ trắng xanh
Ngọn lửa nhỏ giữa hai vực thẳm
Em tê dại em âm thầm kiêu hãnh
Em cô đơn như biển lạ lùng ơi
Đi tìm nhau suốt đời
Sao bây giờ mới gặp
Khi mặt đất mênh mông đầy biến loạn
Khi bước chân lầm lạc
Khi con người giết nhau
Những lá thư không biết gửi về đâu
Những hải cảng không có tàu cập bến

Lưu Quang Vũ

7.

mãi đến mười năm anh mới nhận ra mình đã mất
ngôi nhà có khung cửa tối
và ngã tư mưa bay mù trời những chiều về muộn
em ướt như con chim sẻ lông xù
lạnh run, cuống quýt nhấn chuông gọi cửa
mãi đến mười năm tất cả những câu chuyện khôi hài ở đó
(nhiều bắng vô số mẩu vụn thuốc lá vất trên thềm)
mới thật sự hiện ra gương mặt phiền muộn
của một tình yêu muộn như này kịp hết
và ban mai chưa bắt đầu
mãi đến mười năm anh đi qua bao nhiêu đường phố
(Sài Gòn nhỏ bằng bàn tay)
anh mới tin đại dương có thật
đường chim bay có thật
trừ nước mắt tầm tã trên vai anh ngày ấy
không thật chút nào
phải mất đến mười năm anh mới biết
một nụ hôn dễ làm sao
mà không thể
mất đến mười năm anh mới thật sự tin rằng
ta có một tình yêu như hoa huệ
trắng tận khi
úa tàn

Đỗ Trung Quân

 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s