Thơ

Rơi sách

5f837412646644e6dc99f9dcb8707e14

Nay em đánh rơi sách
trên bậc thềm ngang qua
con chữ rơi nghiêng ngả
xô câu chuyện ra nhà

em đánh rơi người cá
chàng thủy thủ đi đâu
lòng biển chẳng còn sâu
bầy hải âu câm lặng

em đánh rơi trưa vắng
ngưng mạch kể ngày xưa
giọng người thôi thầm thì
đêm còn đâu ngàn lẻ

Continue reading “Rơi sách”

Thơ

Không

tumblr_nfu179xfTU1qc1wg1o1_500

Không gần nữa, chẳng xa hơn
Không gieo nhung nhớ, không hờn giận nhau
Đời nhỏ đừng bước qua mau
Chỉ cần biết có cây xanh sau vườn
Chỉ cần biết dẫu đoạn trường
Thì trong tim vẫn tận tường đinh ninh
Ta nào có muốn lặng thinh
Gió xuân lay động một vườn tình reo
Nhưng duyên ta chắc hơi nghèo
Nên không vượt nổi những đèo gian truân
Thôi ta giữ nỗi âm thầm
Của thanh xuân ấy có lần gửi trao
Dầu mai sóng cả núi cao
Ngoái về sẽ nhớ nôn nao trong lòng
Dầu mai biết có còn không
Không xa, không cách, không gần, không hơn.

Nhược Lạc