Dương

tặng 24.
tặng 24.

em ngồi bệt trong góc phòng
nghe Nat King Cole cả chiều không chán
trong phòng có mấy con gián
mà sợ chẳng dám ngắt đầu

anh đang ở đâu?
em phải giả vờ không biết gì hết
lúc em gọi tên anh tha thiết
anh lại thật tình chẳng biết chi đâu

em như chùm dại dâu
mùa xuân đến lúc liểng chòm xóm
bàn tay trẻ con ai cũng chực nhón
riêng em nằm im mòn
đợi chờ đúng tim son

tháng sáu chưa về
trái sấu hãy còn non
bài hát cũ từ chiếc đài cát-xét
đang chờ người bật lên
nếu ai nhắc đúng một cái tên
những nốt tím sẽ run mình nhảy nhót

em như chú mèo hoang thậm thọt
đợi một vệt giày lấm đất thân quen
một mùi hương vừa mới mon men
sẽ nhận ngay ra để ùa vào nũng nịu

em như người nông dân cam chịu
suốt năm dài đợi đến mùa đông
lắng nghe lòng rã nát trống không
bước về phía lửa hồng rực cháy

hysteria siberiana
truyền thuyết ấy anh nghe có lạ?

nhưng mặt trời chắc hẳn anh đã quen
và mặt người chắc hẳn anh đã quên?

lần gặp cuối
môi anh không còn ấm nữa
mi em thôi ngập ướt nữa

em quên mất mặt trời chỉ có một
mà dành chiếu sáng cho bao người.

Nhược Lạc

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s