Than

tumblr_mjjlej0MOg1qigj88o1_500

có đĩa than ngơ ngác
nằm trên gác mồ côi
có duy nhất một tôi
đang chờ em ghé đến

hoàng hoa dâng niềm mến
từ độ em qua đây
làm hồn tôi chật đầy
như đĩa trong thùng gỗ

Read More »

Advertisements

Khởi sự bình minh

tumblr_n4w6zkbXoo1rkoccio1_500
Taken by Naoxx

*

Tôi từng có một người bạn qua thư. Vì khoảng cách địa lý, đêm của tôi là ngày của bạn. Tuy thời gian và không gian khác nhau, chúng tôi vẫn duy trì gửi thư đều đặn. Thông thường vào khoảng 4 giờ sáng, tôi sẽ nhận được email của bạn. Với tôi, đó là niềm hạnh phúc dịu dàng nhất trong ngày. Do đó, cơ thể cũng tự động điều chỉnh một nhịp điệu sinh học mới. Không cần đồng hồ báo thức, không cần mẹ lay gọi, mắt tôi điềm nhiên mở ra vào 4 giờ, đánh răng, rửa mặt và ngồi vào bàn mở máy tính. Thật lạ lùng là tôi không bao giờ thấy thiếu ngủ hay uể oải vì phải dậy sớm. Chỉ thấy dễ chịu vì làn gió nhè nhẹ buổi sớm và tiếng chim râm ran ngoài hè.

Sau khi đọc xong tờ thư ban mai ấy, tôi sẽ lên sân thượng tưới những cây xanh. Khu vườn nhà tôi có thể làm phiền lòng bất cứ nhà thiết kế nào, vì mức độ lộn xộn của nó. Nhưng lại là báu vật vô giá với tôi, vì mức độ mướt xanh của nó. Tôi có thể tìm thấy bất cứ thứ gì mình cần ở đây. Từ đu đủ, thiên lý, bí bầu đến hoa mai, hoa sữa, hoa giấy. Từ cỏ lạc bé xíu hiền lành tới xương rồng gai góc xù xì. Từ nguyệt quế muốt trắng lừng thơm tới ti-gôn phớt hồng im lặng. Cả những giò lan khó tính treo mình dưới bóng râm. Nhiều cây tới vậy, nên khi tôi hứng nước để tưới cho cả khu vườn, thì ông giời cũng kịp chuyển sang gam màu tươi tắn. Chỉ vài chục phút trước, bầu trời còn ngập trong xanh đen u ảm, vậy mà những sợi cam hồng đã len lỏi tự lúc nào. Rồi khoảng không cứ ấm dần lên cho tới khi toả rạng trên đầu. Tôi kéo chiếc ghế nhựa con màu đỏ ra ngồi giữa sân, ngửa mặt ngắm nhìn cảnh tượng diệu kỳ hiện hữu ấy, thấy lòng vui lây.

Đâu có gì lạ, những sớm mai ấy, những mẩu thư con. Có khi chỉ là mấy sợi nắng trên vai, có khi chỉ là vài câu thăm hỏi nhật thường. Thế mà cái sự vui khởi đầu ấy không bao giờ cũ đi. Chúng cứ ở đó, viết lên tuổi trẻ của tôi những ngày tươi đẹp.

Read More »