For soulmate

Taken by Anjagawlak
Taken by Anjagawlak

Dịch bài “Cho tri kỷ” của Nguyễn Thiên Ngân.

Whenever you read a book
Your skinny finger, your frowning
I understand how I love you so
Although the good old days have gone.

You’re so quiet beside the window
The bunch of daisies are withering
A half-drunk cup of coffee
And the autumn is coming slowly.

Read More »

Advertisements

Bao nhiêu

tumblr_n4a68j6IKj1tykb6ko3_1280

cần bao nhiêu cái cây ở trong vườn
nếu anh có lá lốt
lại cần sương sâm nữa

căn phòng cần bao nhiêu ô cửa
một để treo hoa
và một đón nắng vàng

trong một ngày cần bao nhiêu thời gian
để làm việc, để cà phê
và để ôm guitar một lúc

một đời người sẽ cần bao nhiêu khúc
khúc thơ ngây, khúc hoang hoải
gập ghềnh

ta sẽ cần bao nhiêu lúc một mình
và bao lúc ở bên nhau
san sẻ

cần bao nhiêu nhịp thở khẽ
để biết tim còn an vui

em sẽ cần bao nhiêu giấc ngủ vùi
để thức dậy không còn nghi ngại nữa.

Nhược Lạc

Cho em

tumblr_n4v5ag66nt1r5gkxho2_1280

Lâu lắm rồi mới động tay động chân viết một bài hát. Bao giờ cũng thế, việc ôm đàn, mò mẫm giai điệu và để những câu từ tuôn chảy trong đầu luôn làm mình hạnh phúc. Một thứ hạnh phúc vang lên tắp lự, sống động và vui tươi, hơn cả những lời văn hoặc câu thơ. Như bài này chẳng hạn.

Read More »

Niết bàn rơi nghiêng

tumblr_nmo9l4L2NJ1u84dnlo1_500

1.

Có một sáng tôi thức dậy rất sớm. Nhưng thay vì tưới cây như mọi khi, tôi lại ngồi im ngắm nhìn chậu cây lá lốt của mình. Đêm qua một trận mưa đã đổ xuống thành phố, nên sớm nay cả vùng cây toát lên cái vẻ tươi mát dễ chịu. Phiến lá xanh to bản hẵng còn đọng những giọt nước lớn trong veo. Tôi cứ nhìn mãi phiến cầu long lanh ấy, cho đến khi cú nhảy đột ngột của con mèo làm giọt nước bay lên.

Read More »

Vừng ơi

tumblr_n4v5ag66nt1r5gkxho3_1280

Nếu có một cuộc bình chọn những món ăn ưa thích nhất lúc nhỏ, tôi sẽ không ngần ngại đặt muối vừng lên vị trí đứng đầu của bảng xếp hạng. Tôi nghĩ thế là vì hồi đó tôi thích cơm nắm, thích xôi lạc, xôi đỗ đen, thích cả khoai lang, sắn luộc. Mà không gì trong những thứ ấy, lại thiếu được sự góp mặt của muối vừng. Mẹ hay bảo tôi là đại diện tiêu biểu cho tình trạng “sướng quá hoá rồ” của lớp trẻ. Nghĩa là khi tôi sinh ra thì thời khó khăn nhất của đất nước đã lùi lại phía sau. Thế và, những món ăn phần nào nhuốm màu đói kém, cơ hàn, có thể khiến lớp người trước thấy mà rớt nước mắt, thì lại làm tôi sung sướng ngấu nghiến.

Có điều, tôi chuộng những món bình dân không có nghĩa là tính tôi dễ dãi. Ngược lại, tôi kén ăn, và chỉ chịu ăn muối vừng do ông ngoại làm. Không hiểu ông làm thì khác gì so với mọi người. Suy đi tính lại, cũng chỉ là giã những hạt vừng và lạc nhỏ ra, rồi trộn cùng muối, phải vậy không. Nhưng lọ muối vừng ông làm, bao giờ cũng bùi thơm, đậm đà hơn. Tuổi thơ tôi đã trôi qua với rất nhiều lọ muối vừng như thế.

Read More »

500 dặm


Tôi nghe 500 miles từ khi còn rất nhỏ, và tất nhiên chưa biết tiếng Anh là gì. Ca khúc này thường vang lên từ một đĩa nhạc nước ngoài ở nhà tôi, và đôi khi tôi thấy người ta hát karaoke. Mẹ bảo tôi, miles có nghĩa là dặm. 500 dặm. Thế là tôi bỗng nhiên thấy buồn. Không hiểu một đứa trẻ thì buồn bã kiểu gì. Nhưng hồi đó với tôi, nghe thế có vẻ xa lắm. Ấy là tôi còn chưa biết quy đổi dặm thành cây số, chứ nếu không chắc phải kinh ngạc lắm. Tôi chỉ nghĩ dặm là bước chân. 500 dặm nghĩa là 500 bước chân.

Nhà tôi hồi xưa rất nhỏ, nên tôi được ngủ chung với bố mẹ. Mỗi đêm như thế, tôi chỉ cách bố một gác chân, cách mẹ một tay ôm. Hoặc sáng tỉnh dậy, thấy mẹ lúi cúi ngoài sân, tôi chỉ đi chừng mươi bước là tới. Có khi tôi xa bố mẹ hơn, là từ cửa lớp học cho tới cửa trường, nhảy lên xe máy đi về nhà. Thậm chí xa hơn nữa, cũng chỉ là từ nhà tới lớp võ rồi quay về là cùng. Thế thì 500 bước chân, là bao xa?

Read More »

Chuyện một lá trà bancha (*)

tea-banchacafleurebon
Bancha tea

Tôi muốn mình trở thành lá bancha
cứ đậu mãi trên cành ngân nga hát
ẩn sâu giữa vùng cao sơn bát ngát
vẫn trầm xanh không kể tháng cùng ngày

Tôi đã gặp biết bao chiều gió lay
gió rủ tôi phiêu bạt cùng mây khói
giữa ngọn gió phong lưu, tôi khẽ nói
xin lỗi, tôi, chẳng thể trốn cùng người

Tôi cũng gặp một hôm nắng mai cười
nắng hỏi tôi có thuận lòng yêu nắng
để hong tôi bằng tình ca thinh lặng
nhưng nắng phai, tôi vẫn chọn xanh đời

Read More »