Thơ

thăm Tà Xùa

IMG_5001
Taken by Dũng

dẫu thiên đường ngàn năm vẫn vậy
con rồng say ngủ mãi cũng trở mình

dấu chân người giữa lặng thinh
đau thương chung mạch nặng tình núi non
tim người đương lúc hồng son
mắt hoen lệ giấu mỏi mòn đá thơ

thương mầm shan tuyết đợi chờ
màn mưa thiên phúc để mơ giấc lành
núi thiêng thủa ấy rất xanh
ai phơi tuyết trắng để hanh nỗi buồn

khấn lời ước nguyện mưa tuôn
phận duyên so tính còn muôn dặm dài
mặt trời xuống thở ngang vai
cánh chim đổ bóng ngày phai mất rồi

ừ ta về với nhà thôi
khói thơm đã nhắc một nồi cơm êm.

Nhược Lạc

Thơ

Mặc cả

YK6W2312
Taken by Dũng.

Em đừng mặc cả thời gian
Trăm năm ai cũng vội vàng như ai
Phận duyên rồi sẽ nhạt phai
Sớm nay chớm nụ để mai tiêu điều

Em đừng mặc cả tình yêu
Nhân gian không thể đoán điều trái tim
Người thương sao dễ đi tìm
Chuyện yêu có thể thành phim rất buồn

Em đừng mặc cả mưa tuôn
Hàng cây năm ấy cũng buồn như em
Cứ ngồi lẳng lặng mà xem
Mưa đau một nỗi cũ mèm lâu nay

Em đừng mặc cả cơ may
Ngọc ngà đâu dễ lọt tay bao giờ
Nắng buông thả một câu thơ
Động lay phiến lá để chờ thiên thu

Em đừng mặc cả phù du
Bao nhiêu mộng đẹp chẳng bù đau thương
“Đường xa mỏng mộng vô thường
Trái tim chợt tỉnh tôi nhường nhịn tôi”

Nhược Lạc 

(*) Trịnh Công Sơn

Thơ

cho vừa

YK6W0837
Taken by Dũng.

tôi không đến cũng chẳng đi
tôi là ngọn gió từ vô vi mà
trời cao biển rộng chẳng qua
vốn từ tâm ấy sinh ra muôn trùng

tôi và người cũng thành chung
hoa thơm gặp gió khéo cùng tỏa hương
dầu mai phiêu bạt muôn phương
cũng là đưa lối dẫn đường tới nhau

trên đời nào có khổ đau
nếu tôi không vẽ mắt màu bi ai
trăm năm ấy cũng chẳng dài
bao nhiêu giấc mộng trần ai cho vừa.

Nhược Lạc