xin lỗi,

000062.JPG

sai rồi,
tôi xin lỗi

tôi đã đòi hơn cái người cho
đã yêu tấm áo hơn khuy nhỏ
đã ước lụa thêu trước vải sần

lòng tôi nay đã biết ăn năn
chiếu son ai nỡ gác chân nằm
mâm son ai thiết bày đũa mốc
sen nở ao đình, ai nhớ rêu

phận đâu mà dám nhắc chữ yêu
người thương ba bốn núi cũng trèo
qua chợ mày ngang không dám liếc
nói gì trăng tỏ mới liêu xiêu

tôi có chữ đâu để viết nhiều
có thời lóng nước giữ trong siêu
cậy ai bỏ quá cho lòng dại
đã uống cạn trong dứt buổi chiều.

Nhược Lạc 

Advertisements

người đi dạo

000056.JPG

sống đời như cuộc dạo chơi
trần ai hỏa ngục, hoa cười đinh ninh

anh ôm trọn lấy cuộc tình
chắt chiu từ độ người thinh lặng cười
buồn đau là chuyện cả đời
không đi trốn được, thảnh thơi mà nằm

em vui sống được bao năm
mà gom sầu lẻ cũng dăm đấu đầy
anh ngồi in lại sân mây
nỗi đau vụn nhỏ cũng gầy hai vai

anh đi tát nước sớm mai
tới khuya cũng chẳng hết dài lệ cay
thôi anh về lại chốn này
ươm cho em chút mảy may yên lành

sớm mai bóng nắng lại xanh
em về với lệ đô thành riêng em
trần gian cửa đóng cài then
chồng em vắng bóng để hoai men người

mắt còn sầu đấy, em ơi?
sao tai không đón một lời nơi anh
sao tay không vén bức mành
sao chân lại bước vội nhanh về phòng

ở đây còn dải suối trong
soi tình lữ khách nhớ mong đêm ngày
ở đây còn phiến cỏ may
níu thời áo váy người xoay, dứt tình.

Nhược Lạc