thu vén

000064

sống gọn lại và thôi lăn tăn nữa
những người ta trảy hội hết đêm rồi
cơn đau khóc cấu mình như đống lửa
không còn ai nhớ nổi đã say gì

ta bước ra từ đấy, thế rồi đi
lòng đổ nát như tàn dư chinh chiến
thôi đã hết tuổi ngày đòi dâng hiến
dứt lòng son thao thiết được yêu cuồng

rốt cuộc ta cũng biết sẽ phải buông
những gì tay đã một lần nắm lấy
như cánh bướm sáng hôm qua xinh vậy
buổi sớm nay đã chẳng thấy tăm hơi

thân thể ta như mảnh đất rã rời
và tâm trí không trổ hoa được nữa
thôi ta xin ngồi xuống đây và thở
những sầu lo đem gửi đến khôn cùng

ở thẳm sâu của nơi chốn bão bùng
vẫn ẩn giấu một trời xanh đằm thắm
gồng gánh ấy ngày xưa vai trĩu nặng
giờ nhẹ tênh khi đặt xuống bên thềm

ta trở về yên ắng lại cùng đêm
và đợi nắng lên cùng mình thu vén.

Nhược Lạc

iWish

dscf0763

tôi muốn viết những lời ca rất nhỏ
cho bé em thôi khóc lúc bình minh
cho cụ ông khỏi ho lúc bực mình
và cô gái đang ngồi bên kia khóc

tôi muốn rải thêm vài ba nắm thóc
để bầy chim trong trẻo ghé về thăm
để con mèo lơ đãng tới đây nằm
và cây trái đâm chồi không báo trước

tôi muốn bắc lên sôi một ấm nước
đủ pha trà cho người ấy sớm nay
đủ gội thơm một dải tóc mây bay
và xoa dịu những ngày đông giá đến

tôi muốn hát thêm những điều thương mến
khi trần gian đau đớn tới run mình
khi lòng ai vây bủa với điêu linh
và nước mắt rơi mà không thốt tiếng

tôi muốn kể cho ngày câu chuyện phiếm
để lòng vui thơ trẻ lại an nhiên
để người ta quên tạm chút bạc tiền
và ngồi xuống nghe lời thơ bé vụn

tôi muốn sống cho mình, thêm, một chút
cho ngày sau không sợ phút ly tan
để hiểu ra không đâu nỗi muộn màng
ta đã sống những ngày-nay rất trọn

tôi muốn giữ thêm những điều bé mọn
cho người em tha thiết vẫn được mơ
cho người anh từng ước có ai chờ
yêu dấu đó cuối con đường xa ngái

tôi còn muốn trồng thêm nhiều hoa dại
trắng phủ dầy nương đồi ấy băng ngang
tôi còn muốn lật thêm tiếp một trang
trong ngàn vạn chuyến đời tôi muốn kể

có ai đấy vẫn còn nghe tôi thế?
nếu cùng mơ xin hãy nắm cùng tay.

Nhược Lạc

6 tuổi nấu cơm, 26 tuổi vẫn nấu cơm…

hình 1.JPG

Lần đầu tiên tôi tập nấu cơm, là năm 6 tuổi. Gọi là nấu cơm, chứ cũng chỉ là múc gạo bỏ vào nồi cơm điện, thêm nước, cắm điện, nhấn nút. Và chờ.

Việc nấu cơm đã theo tôi từ năm 6 tuổi tới tận bây giờ. Mỗi ngày tôi đều nấu cơm, ít nhất một lần, trong hai mươi năm. Ngẫm ra thì, không có nhiều việc đã theo tôi lâu đến như thế. Trong suốt thời gian đó, tôi đã nấu rất nhiều loại gạo khác nhau, với nhiều loại nồi, loại nước, loại bếp khác nhau. Dễ nhất là nấu với nồi cơm điện, khó nhất là nấu với nồi nhôm trên bếp gạch, tiện nhất là nấu bằng nồi áp suất, ngon nhất là nấu bằng nồi đất hai nắp. Tôi đã từng ăn qua gạo trắng, gạo xát rối, gạo lứt trắng, gạo lứt đỏ, gạo lứt tím, gạo nếp cẩm, gạo trộn.. Tôi đã từng dùng thử nước máy, nước giếng, nước mưa, nước qua máy lọc, nước tinh khiết, nước khoáng. Tôi đã từng nấu ra những suất cơm ngon, những lần cơm cháy, cơm nhão, cơm trên sống dưới khê. Tôi đã từng độn khoai và sắn vào cơm, tôi đã từng hấp trứng trong nồi, từng trộn đậu đỏ đậu đen, phổ tai, mơ muối khi nấu. Tôi đã từng xử lý cả bọn cơm thiu nữa.

Nói thế, để biết là trong hai mươi năm, chuyện nấu cơm không chỉ có múc gạo, thêm nước, bấm nút. Đó là một quá trình dài với nhiều trải nghiệm khác nhau. Nhờ vậy, bây giờ khoan nói việc cơm ngon dở, nhưng chắc chắn tôi hiểu gạo, hiểu nước, hiểu lửa, và hiểu chuyện nấu cơm hơn ngày xưa, rất nhiều.

Read More »

thư

523969_10151012056419718_478104902_n.jpg

thư đi
ướt hết mấy dòng
ngõ quanh mấy khúc
nhủ lòng mấy đêm

thư bay
giữa mấy bậc thềm
thơm đêm mấy nụ
khóc mềm mấy khăn

thư tay
mấy nét lăn tăn
mấy thời chấm dứt
mấy năm quyện lòng

thư so
hết mấy long đong
những chiều đổ bóng
người phai câu thề

thư dan díu
mấy mùa mê
thương nhau xin lại
tìm về với nhau

thư mang
theo hết khổ đau
lưu tâm hết mấy
nét màu sướng vui

thư sinh
duyên kiếp ngủ vùi
trong tay một thoáng
ngậm ngùi thiên thu

thư vàng
tựa trái mù u
nhớ con bướm ấy
mịt mù nơi nao

thư đa mang
tới kiếp nào
ru say mộng tưởng
ôm bao nỗi niềm

thư băng qua hết vạn miền
có khi chẳng tới được yên bên nàng
nhỡ đâu phút ấy muộn màng
người đi để lại pháo tan bên trời

thư còn ở đó
mấy lời
mấy câu
mấy chữ

mấy đời thì phai?

Nhược Lạc