thế là giỏi rồi!

YK6W6830

Từ trước tới nay, hễ mỗi lần cảm thấy bản thân thực sự “ngu dốt, kém cỏi, thất bại, yếu đuối…” trước bất kỳ vấn đề gì trong cuộc sống, mình lại tự nhủ với lòng “Thôi, thế là giỏi rồi!”

Đi học, đi thi, đi làm, đi làm vợ, làm mẹ… thật lòng mà nói không có phạm trù nào thuộc về thế mạnh của mình.

Hồi đi học thì học kém quá rồi hổng nói. Tới đi làm, dù may mắn được lọt vô công ty tốt, sếp giỏi, đồng nghiệp tử tế, vậy mà mình vẫn trầy trụa qua từng chiếc việc được giao. Thí dụ một người bình thường cần dành 80-100% công lực để hoàn thành việc, thì có lẽ mình luôn phải rồ lên đến 200% mới xong ở mức vừa vừa.

Tới khi làm mẹ thì chán hẳn. Dù mình đã đọc nhiều sách, mình cố gắng ăn đồ lành sạch và tập tành đều đặn, thì khi con cất tiếng khóc chào đời, mình vẫn không biết phải làm gì với nó cả. Mình luôn thấy nản khi mình không được…ờm, đảm đang như những bà mẹ khác – tức là những bà mẹ mình nhìn thấy xung quanh – luôn tay năm tay mười vừa trông con, vừa làm việc nhà và cả việc công ty.

Mình là kiểu mẹ mà khi người ta gặp con mình chỉ khen là “con ngoan và biết thương bố mẹ thế” chứ không thể khen mình “nuôi con giỏi thế”. Cùng lắm họ chỉ bảo là “sao gầy thế mà vẫn đẻ được”. 

Nhưng mình vẫn đẻ được.

Continue reading “thế là giỏi rồi!”

cho tháng tám

2017-08-22-20-43-23_2225-a-495x620

 

lần đầu tiên mẹ gặp cha con
đâu ai nghĩ có ngày nên chồng vợ
buổi hôm ấy nắng chiều như đổ lửa
cha đưa mẹ ra quán nước gần nhà

cái nóng gây của mùa hè xa
quán mất điện, gió im lời thỏ thẻ
cha đổi chỗ ngồi, khi mẹ nheo mắt khẽ
câu chuyện buông dài trên nệm ghế đỏ ung

cha tặng mẹ một cuốn sách ngoại văn
của tác gia (hồi đó) chúng ta cùng thích
mẹ đã quên gần hết, trừ một lời trích
“người ta yêu người mà người ta yêu”

Continue reading “cho tháng tám”