Đời thường

nếu không thực sự giỏi điều gì?

lac

Nếu không thực sự giỏi một điều gì,
thì ta sẽ sống như thế nào?

Đó là điều mình đã tự hỏi bản thân trong suốt nhiều năm. Từ ngày bắt đầu đi học, mình nhận ra bản thân không thích học. Nhưng tệ hơn, mình không thực sự thích một điều gì khác.

Thế nên mình cứ đi qua nhiều năm, làm những việc như mọi người khuyên nhủ. Nào ta nên đi học phổ thông, rồi học đại học, và nếu ta muốn kiếm tiền ta nên đi theo kinh tế. Mình cứ làm theo những lời khuyên như thế dù không thích, cho đến một ngày…

Ngày mình nhận ra rằng, nếu không thực sự thích hay giỏi một điều gì, thì cũng không sao. Lạ lùng thay, khi mình bắt đầu nghĩ thế, mình bỗng thấy nhẹ lòng hơn. Và mình bắt đầu với những điều mình chỉ hơi thích một chút, và cũng hơi có khiếu một tẹo.

Mình thích viết, chỉ vì không giỏi nói. Và khi mình viết nhiều lên, dần dà mình viết tốt hơn. Sự tốt hơn đó mang lại cho mình công việc, cơ hội để chia sẻ những suy nghĩ của bản thân, cơ hội được gặp những tâm hồn đồng điệu, cơ hội kết bạn và có người yêu.

Chà, nếu như trên bầu trời có những vì sao to lớn và chiếu sáng rực rỡ, chắc hẳn cũng có vô vàn những vì sao li ti với thứ ánh sáng nhè nhẹ khác.

Mình có thể nhỏ bé, nhưng việc tiếp tục ‘sáng’ đã là một thành công to lớn rồi.

Mình có thể sẽ không bao giờ trở thành một người viết nổi tiếng, hay nắm giữ các vị trí quan trọng trong công ty. Nhưng mình có một nơi để viết, những người đọc, một công việc tốt, mức thu nhập hài lòng, những đồng nghiệp dễ chịu và đáng mến.

Những bài thơ mình làm, những bài nhạc mình viết…có thể chúng không nói lên được điều gì to tát. Nhưng đôi khi chồng mình đọc một đoạn thơ, hoặc nghe mình hát, và anh thấy vui.

Như vậy, với mình là đủ.

Bạn có đang thấy đủ không?

Mình nghĩ, câu chuyện để tìm ra thứ mình thích, thứ mình giỏi, đôi khi lại cần dừng lại – để hài lòng trước. Hài lòng với bản thân mình, và đi tiếp cùng phiên bản bất toàn ấy.

Nếu bạn cũng như mình, bạn có thể thử bắt đầu làm một vài việc. Khi làm việc, chúng ta dần nhận ra thứ gì phù hợp với mình. Thử và sai, và sai, và sai, và sai, và nếu đúng thì bước tiếp.

Cứ thế, khi mình giữ cho mình còn sáng, còn muốn sáng, thì dần dà con đường sẽ hiện ra – rõ ràng mạch lạc hơn.

Và nếu ta không thể leo lên một con đường rực rỡ cờ hoa, có thể ta cũng sẽ tìm thấy một con đường xanh mát cỏ, và dìu dịu những đoá cúc vàng. Một ngôi nhà không rộng lắm, một người bạn bình thường nhưng sẵn lòng đợi ta. Một buổi chiều mây đẹp. Một bữa cơm xào nấu giản đơn.

Còn nhiều lắm, những điều mà nếu không đi, chắc gì ta đã biết là mình sẽ thích.

Nhược Lạc