Thơ

bữa nay ăn gì?

tonight

em không ăn ngọt,
cũng không ăn cay
em xin trả lại chuỗi ngày bất an
bỏ cả suy nghĩ lan man
bỏ luôn cả những muộn màng đánh rơi

nắng về đem áo ra phơi
giũ tung phủi những nặng lời góp gom
giữ đôi nắm hạt giống tròn
gieo vui, trồng lạc tươi ngon mai này

mưa thì khép cửa gió lay
thắp cây nến ấm cho ngày bớt run
bếp hồng tay vén tay vun
bão giông chừa lại, đất bùn gỡ ra

hơi cơm phả ấm hơi nhà
tô canh đạm bạc, chén cà muối chua
không ai nhắc chuyện được thua
không ai ngỏ ý cần mua chuyện người

ai bận bịu, ai thảnh thơi
ai giàu, ai khó, ai lời, ai đau
ai gì? đưa bát cơm mau
bữa nay đặc biệt có rau muống xào

vậy thôi,
còn muốn gì nào..

Nhược Lạc

Đời thường

(không) làm gì?

F1000010

Có lần, bạn khều mình hỏi có nhận làm job viết lách các thứ không. Mình gật liền, có chứ, vẫn làm đều. Bạn nói vậy mà nhìn trên mạng tưởng mình không làm gì hết, cả ngày chỉ ngồi làm thơ, đọc sách, pha trà.

Mình buồn cười quá, nhưng ngẫm lại thấy…cũng đúng. Nếu chỉ nhìn những bức hình và bài viết trên mạng, dễ nghĩ bọn mình không làm gì. Bọn mình hay nói về sống đủ, sống bình thường thôi, nhưng đâu có nghĩa là…không làm gì.

Chỉ có điều, bọn mình đã chọn làm-gì và không-làm-gì thôi.

Bọn mình có một điểm chung là luôn đặt gia đình lên vị trí cao nhất, nên làm gì thì cũng cố không ảnh hưởng đến thời gian dành cho gia đình.

Bọn mình chọn công việc freelance, để có thêm thời gian ở bên nhau và ở bên con cái. Bọn mình có rất rất ít bạn, thậm chí cũng rất rất ít gặp những người bạn trong số rất rất ít đấy. Nhưng những lần gặp nhau thì đều vui, và đó đều là những người hiểu cho bọn mình về chuyện thời gian, chứ không ai trách mắng gì.

Bọn mình cũng phải hy sinh nhiều thời gian, sức lực và cả cơ hội phát triển trong sự nghiệp, khi có con. Nhưng chồng mình luôn nói rằng “đó là chuyện bình thường”. Cuộc sống công bằng mà, bạn không thể có thêm một cái gì mà vẫn muốn giữ nguyên hoặc thêm nếm những cái khác. Bạn phải lược bớt hoặc sắp xếp lại, và ưu tiên thứ đang cần được ưu tiên.

Mình tin rằng chuyện ‘sống đủ’ không có nghĩa là sống tuềnh toàng, bừa bãi hay lười biếng. Mà là luôn biết những thứ gì là quan trọng nhất với mình, rồi vun đắp và giữ gìn nó.

Muốn có ăn thì cần lao động. Muốn có sức khoẻ thì cần ăn uống, tập tành và nghỉ ngơi điều độ. Muốn có người ở bên thì cần mở lòng. Muốn có con thì cần đẻ và nuôi và luôn sẵn sàng ở bên. Muốn có nhà sạch thì dọn dẹp, muốn có áo mặc thì giặt phơi…

Nhưng chúng ta đều giống nhau, chỉ có 24 tiếng cho một ngày. Không phải ai cũng khéo vun vén để có được tất cả mọi điều trong cuộc sống. Đối với người vụng về, như mình, chỉ có cách là lược bớt sự quan tâm, để quay về với điều mình quan tâm nhất.

Có những người mang vận mệnh trồng cả một khu rừng, thì cũng có những người chỉ muốn loanh quanh chăm chút vài chậu cây con.

Miễn sao, bạn thấy đủ – là đủ.

Nhược Lạc

Đời thường

nhà chật

000053

Chưa bao giờ tôi biết, căn nhà mình đang ở rộng bao nhiêu mét vuông. Những con số với tôi trong hầu hết trường hợp thường không có nghĩa. Nên mỗi khi có ai đó tới và hỏi sao nhà chật thế, hoặc nhà thiết kế buồn cười thế, tôi lại ‘à thế à’. Ra là một khoảng không gian trong mắt mỗi người, luôn có cách nhìn khác nhau.

Nhưng dù chuyển nhà cũng đã nhiều lần, tôi chưa bao giờ thấy nhà mình chật. Khi ngôi nhà còn có khoảng vườn be bé đằng trước, chúng tôi trồng đậu, gấc, rau cải, tía tô và cả trà xanh. Khi ngôi nhà chuyển lên tầng cao chỉ còn ban công, chúng tôi trồng cây hoa giấy, hoa hồng, hoa nhài và một vài chậu xương rồng bé. Khi ở trong một ngôi nhà thấp hay ngập, cứ gần mưa, chồng tôi lại bê đồ lên cao. Khi chúng tôi ở một căn phòng trên tầng cao, những ngày gió quá, chúng tôi khép cửa.

Dù diện tích của những ngôi nhà khác nhau, nhưng chúng luôn vừa vặn theo một cách nào đó.

Luôn có chỗ thoải mái cho việc bếp núc. Luôn luôn, chồng tôi giữ những chiếc nồi và chảo gang nặng trịch của mình. Luôn có chỗ để kê bàn ngồi ăn cơm, cũng là bàn ngồi làm việc, ngồi đọc sách, ngồi uống trà cùng nhau.

Luôn có chỗ cho những cái cây. Khi chuyển nhà, người ta khuyên bỏ lại một cái cây rất nặng, nhưng chồng tôi sẵn lòng trả thêm tiền để nhờ họ bê giúp. Và luôn có chỗ cho con mèo, một con mèo già khú, mà khi người ta nói rằng chúng tôi nên cho đi vì sắp có em bé, thì chồng tôi nói rằng anh lớn lên giữa một bầy 12 con chó mà không vấn đề gì.

Luôn có chỗ để đi vệ sinh, chỗ tắm, chỗ giặt và phơi đồ, chỗ để ngủ, chỗ để giày dép và chỗ để sách. Luôn luôn, có chỗ để tôi ngồi trên chiếc ghế bập bênh của mình, dù là vào cái thời chửa to đau lưng, hay những ngày ru con ơi à, và cả những nỗi buồn nghiêng nghiêng trên đó.

Luôn có chỗ để tôi ngồi viết, và luôn luôn anh coi đó là một góc quan trọng trong nhà. Anh đặt ở đó những cái cây xanh, xông tinh dầu mùi vỏ quýt, và luôn miệng nhắc tôi uống đủ nước khi làm việc.

Vì thế, nên (chúng) tôi chưa bao giờ thấy nhà của mình chật. Chúng luôn đủ, theo cách kê sắp đồ của mình. Luôn đủ, theo mong muốn và mức độ quan tâm của mình. Luôn đủ riêng tư và luôn đủ san sẻ những khoảng rộng cho nhau.

Mà những con số mét vuông, không bao giờ có thể giúp giùm tôi đong đếm được.

Nhược Lạc​