Thơ

luôn đủ

IMG_9905

luôn có đủ thời gian
cho những điều ta yêu

luôn có đủ buổi chiều
cho một chén trà nhỏ
luôn đủ một chùm nho
để dành sau bữa tối

luôn có đủ cơ hội
để ôm nhau
tám cái một ngày
(hoặc hơn)

luôn có đủ lòng ơn
cho những điều ta nhận,
luôn đủ cho cơn giận:
một căn phòng tĩnh yên,
luôn đủ cho muộn phiền:
một bàn tay kề cạnh

luôn có đủ gió lạnh,
và đủ cả ấm êm
đủ mưa hắt bên thềm
đủ tay mềm khép cửa

đủ quả dưa bổ nửa
chừa lại cho người sau
đủ một giấc mơ nhàu
sớm mai người thắp lại

đủ dài,
đủ ngắn,
đủ vắng,
đủ đầy

đủ thời gian sống nơi đây
dẫu đi, cũng phủ lại dầy mầm hoa.

Nhược Lạc

Thơ

biết đâu

IMG_3917

không còn chốn nào để đi cả

sông đã cạn, núi đã mòn
không còn biển không rác
không còn lá,
không còn hoa mọc bình thường

tôi bủa vây trong suy nghĩ chán chường
ra đường kẹt xe, đi về nghẹt thở
không còn thiên đàng để mơ
làm lại từ đầu

bạn đời tôi,
nói chẳng cần đi đâu
mọi thứ từ đôi tay của mình cả
bát canh ta nấu
cái cây ta trồng
mảng trời ta ngóng trông

mọi thứ từ đôi tay của mình cả

ta dặn mình,
sống gọn gàng chút nhá
dù có thể chẳng đáng là bao nhiêu
cái túi đem dùng lại
chiếc hộp rửa cất đi
mua sắm bớt một tí

chừa chỗ cho người đi
chừa cho bầy cá lội
chừa cho chim một lối
bay không ngại cụng đầu

và chừa cho chính tôi
một khoảng trời hy vọng
sớm mai đời đổ bóng
giọt nước mát về xuôi

có thể đã muộn rồi
không còn nơi nào cả
nhưng cánh rừng đã ngã
biết đâu còn mầm xanh.

Nhược Lạc