Thơ

chuyện

vụng về sống một cuộc chơi
biết không vĩ đại nên thời ung dung

quầng mây thở giữa không trung
đâu toan tính chuyện vô cùng thế gian

khẽ khàng trôi thả mang mang
nay là bông trắng, mai sang sóng trào

chuyện đời,
nhắc thấy nao nao
đưa tay xem những ngón nào đan nhau

lớn lao,
xin trả về sau
đèn đường cao tắp cũng nào chiếu xa

cây đàn
gióng một khúc ca
tiếng âm vừa đủ trong nhà lóng nghe

chiều thu,
nhớ mấy lời ve
đã reo hết tuổi rực hè,
đó sao?

Nhược Lạc