Thơ

nghe

và đây,
em lắng nghe anh
như thể tiếng nhạc
như là vô thanh

ban mai
nở cánh hoa lành
anh giang tay đón
một nhành hoa ngơ

thế gian
lắm chuyện vẩn vơ
trùm chăn, em đọc
một bài thơ hay

biết là
nước mắt thì cay
bát cơm thì ngọt
môi này thì êm

về nghe lại
tiếng lòng đêm
phía đông đổi gió
qua thềm

sẽ qua.

Nhược Lạc

Thơ

ở lại

dù sao anh cũng mong
rằng em sẽ ở lại

dù đường xa hơi ngại
dù lá nhắc: giông về
lòng anh như bờ đê
đứng trước giờ đổ ngã

dù điều này: khó quá!
dù còn: ốc đảo riêng em!
dù đoán xem: sau cơn bão
anh sẽ bị cuốn đi ngàn mấy dặm?

anh đâu chắc.

lời ca buồn anh hát
thật ra đâu phải điều sáng tác
là câu kể lâu rồi
của tháng năm

nhưng hôm nay,
giữa chốn anh nằm
dù sao cũng mong
chẳng toàn cỏ úa

mong rằng em gõ cửa
nhẫn nại tới lúc hé lòng
mong rằng giữa cơn giông
em mang đến:
một quyết lòng nắng ấm

anh sẽ thức dậy
dù rất chậm
dù lá đau tàn tạc bão bùng

dù là phận bé vô cùng
cũng nương sao sáng
mà bừng sớm mai

vậy nên,
vẫn muốn một-ai

anh vẫn nhớ
mong rằng em ở lại.

Nhược Lạc