Thơ

thơ

anh đỡ em bước lên một bài thơ
của mùa hè chiều thẳng đứng
của mùa thu lơ lửng
nghiêng nghiêng chữ viết em ngồi

chữ C vành nôi
giấc mơ ai thả bên trời
dấu phẩy thảnh thơi
xuống câu dưới,
hẵng còn anh đứng đợi

em cũng đừng nghĩ ngợi
chuyện vần vèo ai nắm tay nhau
tình yêu là khoảng sân sau
là vần thơ kín,
ta không ngỏ cho vạn người chiêm ngưỡng

một bài thơ nhấn nhịp lạ thường
hay là câu lục bát thân thương
khi ta viết
mọi chữ cái nối tay nhau đều: đặng.

anh làm chấm câu im ắng
đứng tận cùng mà lặng ngắm nhìn:
em.

Nhược Lạc

Thơ

mình

em mua thêm một cuốn sách
để trên giá gỗ của anh
trong nhà thêm một cây xanh
trồng vào chậu men đã cũ

thành phố bước vào đêm ngủ
trăng bước vào ngày viễn du
ta cần bao nhiêu cho đủ
đắp thành đài mộng vi vu?

anh đến từ ngàn xưa cũ
em thời vũ trụ nguyên sinh
ba ngàn năm một cuộc tình
căn phí chi ngày toan tính?

giọt sương ngày mai dự định
tan trên hoa mọng cánh hồng
kế hoạch của mây bỏ không
thoát trôi tới ngày mưa đến

cuộc đời chắc là hơi mệt
chẳng muốn đặt thêm gánh gồng
nếu mai là một cơn giông
sớm nay em ngồi tắm nắng.

Nhược Lạc

Thơ

chuẩn bị nở

bạn đã sẵn sàng cho một bắt-đầu-vui?

nếu hôm nay niềm hân hoan ập đến,
có chắc bạn đã sắp dọn xong lòng mình?

đã thâu xếp những ngổn ngang ngày cũ
đã đủ phòng cho ai đó chuyển vào
đã thôi hồi hộp, say sóng lao đao
đã dựng ô cửa cho nắng tràn nhuộm khắp
đã sẵn sàng cho lời nhắc ‘ăn tối chưa?’
đã có thời gian ngắm một cơn mưa
và gửi tin nhắn
và khoảng trời say đắm
cho mây thả hoa hồng

nếu không,
mong bạn quay về với điều thường nhật
và dẫu rằng, ngày đang tất bật
vẫn nhớ tay tưới giùm cây con
một chút mỗi ngày

vì đâu ai hay
một sớm nao
bất chợt

bình minh nở.

Nhược Lạc