Thơ

sao lại khóc

chẳng hiểu sao lại khóc
vào ngày ta thương ta
bàn chân thì đã mỏi
con đường còn rất xa

phía sau ngày giông gió
là một mùa sương giăng
mong đến ngày có nắng
biết có chờ được chăng

màn đêm còn vầng trăng
bão biển còn sao chiếu
hy vọng, không cần hiểu
ta cần điều níu nhau

cần hứa cho ngày sau
cần rộng lòng sống tiếp
cần mộng êm nằm thiếp
để ru mình đêm nay

lòng khuya đã cạn ngày
ta thương mình thác đổ..

Nhược Lạc

Thơ

một ngày quá mệt

một ngày quá mệt
em chưa đi hết
đi trên cái chết
của từng một-giây
hai-giây, ba-giây
giày vò chân bé

quãng đường mây nẻ
em oà vỡ mưa
em đi,
đường phố lưa thưa
đoá quỳnh chưa nở
chờ vừa đêm hôm

em về,
lại, vòng tay ôm
khắc, giây ngồi thở
ôn tồn chờ nhau

chờ giây bước chậm đằng sau
chờ giây đi trước phai màu hoang vu
chờ qua gió rít u u
chờ đêm sạch loáng cho vừa ánh trăng

chờ đi qua hết ăn năn
ngày mau đi hết, em nằm bên tôi

chẳng muốn nói gì nữa,
thôi.

Nhược Lạc