Thơ

này em

này em,
đằng sau quay

em tháo mũ, cởi giày
rồi em thay áo mới
cho bụi đường kia vợi
mời em ngồi đây chơi

để tôi mời em xơi:
một tan-mềm bánh mới
một chén trà nhẹ hơi
một tấm lòng thảnh thơi
một lời không cần nói
một toan không vội hỏi
một nguyện không cầu giỏi
một đôi chân trần mỏi

em ngồi đây,
em ơi

ngoài kia mưa rơi rơi
em đừng hoài đứng đợi
ngày mai, khi nắng tới
em lại là em thôi

này em,
em nghe tôi…

Nhược Lạc