Thơ

con tôi ăn nho khô

con tôi ăn nho khô
giống tôi ăn lúc nhỏ
cách con nhằn lớp vỏ
làm tôi cười gật gù

cả khi con nằm ngủ
hay mơ mộng giật mình
tôi vỗ về tiếng hét
cho đêm về im thinh

con gọi pẹ pẹ ơi
những tiếng rời ngọng nghịu
bấy giờ tôi mới chịu
tin lời mẹ ngày xưa

ngày tôi hát ru trưa
“nụ mại nụ tao man”
cả nhà cười tươi vang
mẹ kể đi, kể lại
mẹ kể hoài, kể mãi:
ngày xưa con ăn nho
ngày xưa con còn nhỏ
con ngọng líu ngọng lo

rồi một cánh chim to
vút bay vào trời lớn

ngồi lại là hoa chớm
mọc lên từ sương phai.

Nhược Lạc

Thơ

sợi tóc bạc

ngày đầu ta bạc tóc
ta thấy gần mẹ hơn

cái ngày xưa sướng rơn
năm trăm đồng một sợi
bây giờ lại khơi gợi
một nỗi niềm thời gian

câu hát thủa ngân vang
tóc bà thời màu trắng
bây giờ trước sân vắng
lơ đãng một quầng mây

con gái ta má hây
ta cũng từng đào thắm
bây giờ xa nhau lắm
chỉ còn bàng-bạc-mây

và còn một sợi dây
chảy quanh dòng gió thổi.

Nhược Lạc

Thơ

một cuộc gọi

khi tôi lau ban thờ
và tỉa bớt các chân nhang
tôi đang dọn đường truyền
cho một cuộc gọi

cúc đại đóa hé vừa
mở lời dẫn
thuê bao quý khách vừa gọi
đang chờ một tiếng chuông
ngân
vang

mùi trầm sáng không gian
tinh dầu vỏ quýt lan từng tiếng gọi
thơ ấu
lời vành nôi đã rõ tiếng thân quen
máu chảy trong người
từ người này sang người khác

tiếng mõ dõng dạc
đều đặn như lời kể chuyện
đời nào cô Tấm cũng chết đi
rồi hóa thân trong hình thái khác

như cánh bướm đi lạc
cũng làm ta nghĩ về
người ông đã mất ngày xưa

thời ta còn chưa biết yêu dấu một điều chi cả
mà máu đã đỏ hồng như viên ngọc biết trong

và hoa biết nở
chậm rãi, bền bỉ
quả chín trên mâm
cây nhang cháy chậm
đầu đỏ âm thầm như đầu dây chờ nhấc,
như thời gian chờ khấc
tích tịch tiến lùi

cuộc gọi riêng tư
ai nghe mới thấy
một lần cúi lạy

xin chào, con đây.

Nhược Lạc