sợi tóc bạc

ngày đầu ta bạc tóc
ta thấy gần mẹ hơn

cái ngày xưa sướng rơn
năm trăm đồng một sợi
bây giờ lại khơi gợi
một nỗi niềm thời gian

câu hát thủa ngân vang
tóc bà thời màu trắng
bây giờ trước sân vắng
lơ đãng một quầng mây

con gái ta má hây
ta cũng từng đào thắm
bây giờ xa nhau lắm
chỉ còn bàng-bạc-mây

và còn một sợi dây
chảy quanh dòng gió thổi.

Nhược Lạc