con tôi ăn nho khô

con tôi ăn nho khô
giống tôi ăn lúc nhỏ
cách con nhằn lớp vỏ
làm tôi cười gật gù

cả khi con nằm ngủ
hay mơ mộng giật mình
tôi vỗ về tiếng hét
cho đêm về im thinh

con gọi pẹ pẹ ơi
những tiếng rời ngọng nghịu
bấy giờ tôi mới chịu
tin lời mẹ ngày xưa

ngày tôi hát ru trưa
“nụ mại nụ tao man”
cả nhà cười tươi vang
mẹ kể đi, kể lại
mẹ kể hoài, kể mãi:
ngày xưa con ăn nho
ngày xưa con còn nhỏ
con ngọng líu ngọng lo

rồi một cánh chim to
vút bay vào trời lớn

ngồi lại là hoa chớm
mọc lên từ sương phai.

Nhược Lạc