Thơ

hành lý mơ hồ

đừng bỏ lại: bài hát chiều hôm đó
đoạn lời nhỏ chưa hay

đừng bỏ lại: một khổ thơ ngang ngày
một hai chữ viết vội trong cuốn sổ

đừng bỏ lại: quãng ngày buồn khổ
thời gian khắc xước cây gầy

đừng bỏ lại: những vết giày
mong manh trên cát – triều dâng

đừng bỏ lại ân cần
đừng bỏ lại những hân hoan mỏng mảnh
đừng bỏ lại tấm lòng lành (hay) lạnh

mọi thứ đều thở trong tế bào
luân phiên thay mới
điềm nhiên chờ đợi
những dạt dào sóng lên

em hãy mang cả lên
vạn hành lý mơ hồ trên đường gió.

Nhược Lạc