váy đẹp em

em hãy mặc: chiếc váy em mong mặc
vào buổi chiều nay
dẫu hơi mưa
ngoài đường hơi thưa

dẫu có thể chẳng ai khen em: váy đẹp
có thể bên trong con ngõ hẹp
một bông hoa sẽ nhún mình
khen em

có thể lắm, hồ Tây sóng ken
cây hoa sưa nở vội
rụng rơi vô độ bên thềm

có thể, hoàng hôn êm
sẽ đổi màu váy em trong khoảng lặng

có thể anh, sẽ đứng trong hẻm vắng
để chụp lại: chiếc váy – rỡ ràng em.

Nhược Lạc

viết cho em

anh thấy một ngàn câu thơ
chảy trong chén nước
lặng chờ tay em

anh thấy hai triệu cánh sen
nở trong đáy mắt
em cười như: không

anh thấy một gã trai rông
xuống trần ngồi tạm
là chồng của em

chỉ định xuống đoạn ngồi xem
thế mà ở lại lấm lem nhiều ngày
để quen mấy vạn điều hay
em ủ với rượu, này này, hơi say

anh thấy tám tỉ cơn may
rớt vào mưa đổ trong ngày: hai ta.

Nhược Lạc

ok em

nếu em có mỗi một mình
thì em sẽ hát nhiều hơn hai bài
hát xong nhảy cũng chẳng sai
nhảy xong chỉ hát một bài nữa thôi

nếu em có mỗi việc trôi
thì em nằm thở quên đời là xong
nếu em có giếng nước trong
thì em sẽ uống đã dòng thời gian

nếu em có nỗi lan man
ừ thôi ngồi xuống với bàn cờ vây
nếu em còn nỗi buồn dầy
thì em giã tiếp cho giầy bánh ngon

(rồi kẹp với chả nóng giòn)

Nhược Lạc

trái mơ khô dưới nắng hè

tháng tư có mơ đậu quả
có người ngâm rửa, ủ đường
cất trong hầm quý, báu rương
đợi cơn nắng gọi ra vườn: nằm phơi

ta cũng muốn: được nghỉ ngơi
được uống trà lúc năm rưỡi sáng
được nấu ăn nhàn tản:
từ từ đợi nấm dậy thơm,
đợi đậu rán vàng ươm,
đợi lát trứng cuộn dần lại

đợi chính mình trên đoạn đường dài,
đợi con sáng mai đi học,
đợi bước qua buổi chiều khó nhọc,
lăn tăn mấy chuyện uê oài

nằm không? có thể: phí hoài
lo âu? có thể: dông dài thời gian
nhưng trời nắng: tháng tư sang
rồi mơ sẽ ngọt thắm vàng dịu thơm

rồi mai ta sẽ lớn hơn
hiểu thêm những phút lờn thờn
hôm nay.

Nhược Lạc

p.s: hình là quả thị, nhưng thôi kệ nhé.