Thơ

nói đi, bây giờ

ước gì ta nói cùng nhau

một ngàn tám vạn cơn đau khôn lòng

nhỡ mai đứng cạnh suối trong

cứ soi, chừ ngại mỏi mòng đá con



ước gì câu nói cất tròn

đi từ tiếng nấc

cất vòm tiếng than
oà tung tiếng khóc nở hoang

nhẹ hơi thở dịu muộn màng – khoé môi


ước gì khoé mắt cong lời

ước gì tay dạn, để khơi giếng lòng

ước gì hoa, cỏ, tầm vông

xào xào tiếng gió, vô cùng, tự do

ước gì ta hát: thật to
một lần, chẳng ngại chi trò: mất nhau


hẳn là muôn dặm về sau
không cần thốt lại cơn đau:
ước gì..

Nhược Lạc