ngày sấu vào xưa

bà tôi mài kỹ: khúc dao mười phân
hòn đá cởi trần, nằm góc sân sáu mươi năm, có lẻ
tuổi trẻ: lòng tay trắng nước vôi trong
tôi nằm phơi nắng, ròng ròng
đợi mùa sấu lăn tròn trước mặt

nước mắt đã chảy trước giọt mồ hôi
kẽ tay nhựa chát bồi hồi
nước trong, nước đục
đầu hồi có mưa

phải rồi, những dấu chân trưa

đi trên nắng dại, qua mùa ngóng giông

bà tôi vẳn áo bên hông
miệng thơm lá thuốc, trầu hồng cánh têm
bàn tay gọt sấu bên thềm
bàn tay không biết vuốt êm ngọt ngào
bàn tay của sóng lao đao
bàn tay của giấc má đào ngày xưa
bàn tay bỏng rát nảy nưa
bàn tay tôi chẳng nắm vừa, từ lâu

tôi mài lại khúc dao cau
nghìn năm cổ trắng, liếc đau ánh nhìn
nghìn năm sấu chín nằm im
đợi tay mài sắc, mắt tìm ngày xưa.

Nhược Lạc