Thơ

chuyện là,

sau tất cả, những khổ đau này
em đâu cần kể cho ai nghe
nước mắt em thấm vào mồ hôi
mùa hè thấm vào tháng Bảy
con đường thấm vào vết giày
màn đêm thấm vào ngày

mai sau hoa nở trên đây
một giọt sương cũng biết ngày em khóc
nỗi buồn chung rưng rưng cánh chuồn chuồn

ai đó sẽ nghe một tiếng chuông chùa
múc nước lành từ giếng
ai đó sẽ thay em cất tiếng
hát mười điệu bi ai

cả nụ cười cũng thay em
ngân lên dài mãi sau hồi gióng tiếng

mặt trời thay em sáng mai
dù đôi khi cũng thay em ngủ lại

sau tất cả, vạn điều tĩnh tại
vẫn ngấm ngầm nhớ em
giọt sương sớm thật dài

nỗi buồn đâu phai.

Nhược Lạc

Tản văn

uống trà

Uống trà với nhau, không phải để nhớ, mà là để quên. Quên đi chuyện buồn không nói. Mà còn để quên cả chuyện vui.

Nước đã rót ra rồi, nhiệt đã vơi, cứ mỗi giây ta đếm thì nhiệt nước lại hạ dần. Đến đúng đoạn đó, đưa nước gặp trà, gõ thêm mấy khắc, rót ra, uống. Một lượt trà đã qua đời.

Đó không phải chuyện vui, càng không phải chuyện buồn. Đó là chuyện – ta kể nhau nghe vào một buổi chiều, với hồng trà; một ban mai – với bạch trà, hoặc đêm xuống – thủng thẳng với bát trà già bancha.

Đó không phải chuyện vui, càng không phải chuyện buồn. Chỉ là chuyện cần trôi qua như muôn ngàn chuyện vẫn trôi qua. Chỉ là ta không muốn níu.

Ta là một tấm lưới lọc, cho trà chảy qua. Theo lẽ nào đó, ta đứng lại. Theo lẽ nào đó, ta qua.

Nhược Lạc