Thơ

một chút mùa hè

một chút mùa hè
và nếu mưa, em cứ đi chậm lại
bong bóng rất nhiều,
em có nhớ giấc mưa in dấu giày thơ nhỏ

cánh chuồn đã núp gió từ lâu
lá cây nhảy nhót trên nền nhạc tiếng em trong trẻo cười
hơi cơm vui đó thôi
nồi canh vừa mát rượi

bây giờ đang sáng hay trưa?
em đang ở độ mưa vừa hay râm?

tôi đã bước qua tuổi hâm
mắt tôi quá độ mướt mầm ngày xưa
bây giờ phố thị thoáng thưa
không ai rúc rích chơi đùa trốn nhau

dù vẫn không thấy nhau đâu
xa xôi quá khổ
hết màu thơ xưa

đêm hôm nhớ bóng ban trưa
loang màu nước biếc
em vừa sang tôi

giọng em mát nước nhẹ nôi
mắt em là một bầu trời sáng êm

đã trôi qua rất êm đềm,
từ lâu.

Nhược Lạc