nếu ngày hôm đó

YK6W6793.jpg

một bài hát viết tặng cho bạn đời và con gái. 

 

nếu ngày hôm đó, mẹ không rời xa phồn hoa nô nức Saigon
nếu ngày hôm đó, ba không loanh quanh hồ Gươm lặng ngắm mây trời
và ngày hôm đó, ta không hẹn nhau cà phê 
kể mấy chuyện đời, không quên ba hoa rồi xong lại phá lên cười
thì đâu có hôm nay rồi.

nếu ngày hôm đó, mẹ không dở hơi mà xin nghỉ việc đang hời
nếu ngày hôm đó, ba không rảnh hơi mà đi leo núi tơi bời
và ngày hôm đó, ta không cùng nhau trèo lên đỉnh núi mây trời, không quên thồ theo balo như đá: điên rồi!
thì đâu có hâm như này.

nếu ngày hôm đó, mẹ thêm bận tâm vì bao khoảng cách xa vời
nếu ngày hôm đó, ba không gửi thư ba hoa chuyện “nhớ em rồi !”
và ngày hôm đó, ta không cùng nhau vượt qua bao núi bao đồi, không ra biển khơi, ra vô Nam – Bắc mệt đời
thì đã thảnh thơi hơn rồi.

(nhưng mà)

nếu ngày hôm đó, mẹ không nhận ra người ta tìm kiếm suốt đời
nếu ngày hôm đó, ba không vượt qua niềm đau thổn thức lâu rồi
thì ngày hôm đó, ta đâu nào cho được nhau một chút cơ hội, không đi cùng nhau để đếm năm tháng cũ rồi
thì đâu có con bây giờ.

Bạch San yêu hỡi, thần tiên nhỏ ơi, con là kho báu trên đời. bao nhiêu ngày qua, mẹ cha cố gắng hết hơi, chỉ để có con bây giờ.
và ngày hôm nay, ta đã cùng nhau dựng xây nên mái nhà này, góp sức từng giây, nhường nhịn không cãi nhau này, 
để hạnh phúc luôn sum vầy.

may mà hôm đó, ta đã gặp nhau và đã chọn lấy nhau rồi
may mà hôm đó, ta đã cần con và con đã có trên đời
để ngày hôm nay, con là Bạch San mẹ cha yêu nhất trên đời.
mong con khoẻ ngoan và luôn hạnh phúc suốt đời.

cảm ơn con, cảm ơn đời.

 

Nhược Lạc 

Advertisements

chuyện người thuỷ thủ

YK6W6297.jpg

mẹ kể con nghe
chuyện người thuỷ thủ
sinh ra từ đảo
tiếng lòng biển xa
sóng vỗ ngân nga
thúc lồng ngực trẻ
trái tim khe khẽ
“ra khơi. ra khơi”

một ngày đẹp trời
dân làng yên ngủ
riêng người thuỷ thủ
ra khơi. ra khơi.

dong buồm cánh dơi
rẽ thuyền sóng cá
những miền nước lạ
mênh mông. mênh mông.

con cá tầm vông
ngậm toàn kho báu
con chim khúc sáu
chao đảo trời mây

có lúc ngất ngây
cánh thuyền nghiêng ngả
những cơn bão lạ
úp lật niềm tin
có nỗi lim dim
nhớ ngày thơ trẻ
có lưu luyến nhẹ
rớt trên lòng tay

nhưng biển cả đây
ấp đầy câu hát
có lời xào xạc
như khúc mẹ ru
có giấc mịt mù
như lời biển động

có giông, có bão
có ào gió mây
có nắng rủ đầy
có mưa dìu ngọt
có trăng vành trọn
sáng nhất rằm đêm
và ánh sao mềm
giữ lòng thuỷ thủ

anh còn ấp ủ
ước nguyện ngày xưa?
con ốc, vỏ dừa
cất lời biển rộng
bên kia bờ mộng
có ánh bình minh
đợi thức lung linh
khi tàn đêm trắng

cánh tay khoẻ khoắn
giữ buồm chắc dây
tim ấp thật đầy
những mùa ước vọng

áp tai nghe ngóng
mỗi một ngày qua
rõ tiếng thật thà
của miền sóng nước

thuỷ thủ dõng bước
khoát vượt trùng khơi
đợi nắng đẹp trời
rớt vào tay mẹ

tấm thân xinh bé
ướt mùi biển xanh
tiếng khóc lảnh lanh
giữa đời gió lộng

mẹ gom giấc mộng
kết thành tình yêu
dòng sữa ngọt dìu
kết từ sương gió
đong từ gian khó
chín tháng mười ngày
vượt sóng biển say
cập bờ bến mới

từ nay, con hỡi
lại một chuyến đi
hấp dẫn ly kỳ
của người thuỷ thủ.

Nhược Lạc