Đời thường

có đầu có đuôi, nuôi lâu cũng lớn

rose

Khi nghĩ lại về bố mẹ của mình, mình cũng không biết họ có phải là ‘bố mẹ tốt’ không. Có lẽ, như rất nhiều bố mẹ trên đời, họ cũng mắc nhiều lỗi và không được lòng con cái cho lắm. Thế nhưng, bằng cách nào đó, anh em mình vẫn lớn khôn tới ngày hôm nay.
 
Bằng cách nào đó, tuy sức khoẻ của mình bẩm sinh yếu ớt, nhưng mình vẫn sống được, vẫn lớn lên bình thường. Bằng cách nào đó, tuy mình học dốt vãi chưởng, nhưng vẫn không bị…ờm, đá đít ra khỏi nhà? Thay vào đó, mình vẫn học xong, đi làm được, kiếm tiền được, lập gia đình được.
 
Ngày xưa, mẹ mình hay bảo “Người như mày có chó nó yêu”. Gâu gâu, nhưng rồi vẫn có người yêu. Mẹ cũng hay bảo “Trời ơi ở bẩn thế sau này có con thì trét cứt lên đầu à.” Tưởng mẹ nói chơi ai dè đúng thật, sau này cứt không chỉ trét lên đầu mà còn tung toé ra quần áo, giường chiếu. Kinh khủng!
 
Thế mà mình lại có con.
 
Khi có con rồi, những lời bố mẹ nói ngày xưa dần trở nên đúng hơn. Khi có con rồi, những ‘lỗi lầm’ của bố mẹ ngày xưa mình cũng đồng cảm hơn, hiểu hơn, thương hơn, và dễ bỏ qua hơn.
 
Khi có con rồi, nhận ra mọi phương pháp cũng chỉ là lý thuyết. Thực tế luôn táp vào mặt những cơn giông chưa từng được ghi nhận trong lịch sử. Luôn luôn, chúng ta là những người thám hiểm đầu tiên.
 
Kinh nghiệm của bố mẹ ngày xưa rồi cũng không áp được vào con mình. Kinh nghiệm của ông bà càng thế, của bác hàng xóm, của chị bạn thân, của cô bán nước đầu ngõ. Luôn luôn, là thứ kinh nghiệm nghe đó vâng dạ đó, nhưng đoạn đường mình đi vẫn khác xa lời kể rất nhiều.
 
Chỉ có câu nói này, lần nào nghe qua cũng thấy được an lòng: “Có đầu có đuôi, nuôi lâu cũng lớn.”
 
Giờ nghĩ lại, không ngờ mình cũng đã cắp nách hai con nhái bén nuôi nó được tới lúc nó “phê bình mẹ làm việc quá nhiều” rồi. Thế mà như chỉ mới đây thôi, mình còn bị mắng vì không biết rặn đẻ, chồng còn bị mắng vì không biết thay bỉm cho con. Như mới đây thôi, hai đứa mình còn vật vờ vì những đêm thiếu ngủ, bế con khóc ngằn ngặt chẳng biết dỗ thế nào.
 
Nhớ lại những ngày ai cũng ra càm ràm bảo “sao nó ít tóc thế, sao nó chưa mọc răng, sao chưa nói năng…” giờ thì thôi đi nhé. Mình đã đi đủ xa để hiểu nhiều điều trong câu nói “có đầu có đuôi…”.
 
Bớt giùm những để ý nhỏ lẻ, bớt giùm những xỉa xói lỗi lầm. Trên đời chắc không có người bố người mẹ nào mà không mắc lỗi. Chắc không có người con nào chưa từng giận dỗi bố mẹ và ước mình được sinh ra trong một gia đình khác.
 
Nhưng cỏ bên đồi bao giờ chẳng xanh hơn. Chỉ có leo qua nhiều đồi rồi, thấy nhiều cỏ rồi, quành lại mới biết ơn được túm cỏ ngày xưa trong tay mình.
 
Đến giờ, đôi khi vẫn ước mình giỏi hơn, biết áp dụng phương pháp này kia cho con, nhưng không được thì thôi. Nếu không thể mua rất nhiều sách, kể nhiều chuyện hay, thì những câu chuyện ngớ ngẩn tự dưng nghĩ ra cũng có thể làm nhau bò lăn ra cười. Nếu không thể dạy những thứ như phát triển thông minh sớm, thì có thể ôm nhau và nói yêu nhau nhiều hơn, cũng được.
 
Và nếu tất cả những điều này dẫu có thành vô nghĩa, khi những đứa trẻ lớn lên và bay đi và không còn nhớ gì cả, thì cũng chẳng sao. Như chồng mình vẫn nói “em còn trông đợi gì, cứ nhìn mình thì biết, sau này con cái mình cũng vậy thôi”.
 
Mình đang làm những điều tốt nhất có thể rồi, và vậy là đủ.
 
Nhược Lạc

 

Đời thường

(không) làm gì?

F1000010

Có lần, bạn khều mình hỏi có nhận làm job viết lách các thứ không. Mình gật liền, có chứ, vẫn làm đều. Bạn nói vậy mà nhìn trên mạng tưởng mình không làm gì hết, cả ngày chỉ ngồi làm thơ, đọc sách, pha trà.

Mình buồn cười quá, nhưng ngẫm lại thấy…cũng đúng. Nếu chỉ nhìn những bức hình và bài viết trên mạng, dễ nghĩ bọn mình không làm gì. Bọn mình hay nói về sống đủ, sống bình thường thôi, nhưng đâu có nghĩa là…không làm gì.

Chỉ có điều, bọn mình đã chọn làm-gì và không-làm-gì thôi.

Bọn mình có một điểm chung là luôn đặt gia đình lên vị trí cao nhất, nên làm gì thì cũng cố không ảnh hưởng đến thời gian dành cho gia đình.

Bọn mình chọn công việc freelance, để có thêm thời gian ở bên nhau và ở bên con cái. Bọn mình có rất rất ít bạn, thậm chí cũng rất rất ít gặp những người bạn trong số rất rất ít đấy. Nhưng những lần gặp nhau thì đều vui, và đó đều là những người hiểu cho bọn mình về chuyện thời gian, chứ không ai trách mắng gì.

Bọn mình cũng phải hy sinh nhiều thời gian, sức lực và cả cơ hội phát triển trong sự nghiệp, khi có con. Nhưng chồng mình luôn nói rằng “đó là chuyện bình thường”. Cuộc sống công bằng mà, bạn không thể có thêm một cái gì mà vẫn muốn giữ nguyên hoặc thêm nếm những cái khác. Bạn phải lược bớt hoặc sắp xếp lại, và ưu tiên thứ đang cần được ưu tiên.

Mình tin rằng chuyện ‘sống đủ’ không có nghĩa là sống tuềnh toàng, bừa bãi hay lười biếng. Mà là luôn biết những thứ gì là quan trọng nhất với mình, rồi vun đắp và giữ gìn nó.

Muốn có ăn thì cần lao động. Muốn có sức khoẻ thì cần ăn uống, tập tành và nghỉ ngơi điều độ. Muốn có người ở bên thì cần mở lòng. Muốn có con thì cần đẻ và nuôi và luôn sẵn sàng ở bên. Muốn có nhà sạch thì dọn dẹp, muốn có áo mặc thì giặt phơi…

Nhưng chúng ta đều giống nhau, chỉ có 24 tiếng cho một ngày. Không phải ai cũng khéo vun vén để có được tất cả mọi điều trong cuộc sống. Đối với người vụng về, như mình, chỉ có cách là lược bớt sự quan tâm, để quay về với điều mình quan tâm nhất.

Có những người mang vận mệnh trồng cả một khu rừng, thì cũng có những người chỉ muốn loanh quanh chăm chút vài chậu cây con.

Miễn sao, bạn thấy đủ – là đủ.

Nhược Lạc

Đời thường

nhà chật

000053

Chưa bao giờ tôi biết, căn nhà mình đang ở rộng bao nhiêu mét vuông. Những con số với tôi trong hầu hết trường hợp thường không có nghĩa. Nên mỗi khi có ai đó tới và hỏi sao nhà chật thế, hoặc nhà thiết kế buồn cười thế, tôi lại ‘à thế à’. Ra là một khoảng không gian trong mắt mỗi người, luôn có cách nhìn khác nhau.

Nhưng dù chuyển nhà cũng đã nhiều lần, tôi chưa bao giờ thấy nhà mình chật. Khi ngôi nhà còn có khoảng vườn be bé đằng trước, chúng tôi trồng đậu, gấc, rau cải, tía tô và cả trà xanh. Khi ngôi nhà chuyển lên tầng cao chỉ còn ban công, chúng tôi trồng cây hoa giấy, hoa hồng, hoa nhài và một vài chậu xương rồng bé. Khi ở trong một ngôi nhà thấp hay ngập, cứ gần mưa, chồng tôi lại bê đồ lên cao. Khi chúng tôi ở một căn phòng trên tầng cao, những ngày gió quá, chúng tôi khép cửa.

Dù diện tích của những ngôi nhà khác nhau, nhưng chúng luôn vừa vặn theo một cách nào đó.

Luôn có chỗ thoải mái cho việc bếp núc. Luôn luôn, chồng tôi giữ những chiếc nồi và chảo gang nặng trịch của mình. Luôn có chỗ để kê bàn ngồi ăn cơm, cũng là bàn ngồi làm việc, ngồi đọc sách, ngồi uống trà cùng nhau.

Luôn có chỗ cho những cái cây. Khi chuyển nhà, người ta khuyên bỏ lại một cái cây rất nặng, nhưng chồng tôi sẵn lòng trả thêm tiền để nhờ họ bê giúp. Và luôn có chỗ cho con mèo, một con mèo già khú, mà khi người ta nói rằng chúng tôi nên cho đi vì sắp có em bé, thì chồng tôi nói rằng anh lớn lên giữa một bầy 12 con chó mà không vấn đề gì.

Luôn có chỗ để đi vệ sinh, chỗ tắm, chỗ giặt và phơi đồ, chỗ để ngủ, chỗ để giày dép và chỗ để sách. Luôn luôn, có chỗ để tôi ngồi trên chiếc ghế bập bênh của mình, dù là vào cái thời chửa to đau lưng, hay những ngày ru con ơi à, và cả những nỗi buồn nghiêng nghiêng trên đó.

Luôn có chỗ để tôi ngồi viết, và luôn luôn anh coi đó là một góc quan trọng trong nhà. Anh đặt ở đó những cái cây xanh, xông tinh dầu mùi vỏ quýt, và luôn miệng nhắc tôi uống đủ nước khi làm việc.

Vì thế, nên (chúng) tôi chưa bao giờ thấy nhà của mình chật. Chúng luôn đủ, theo cách kê sắp đồ của mình. Luôn đủ, theo mong muốn và mức độ quan tâm của mình. Luôn đủ riêng tư và luôn đủ san sẻ những khoảng rộng cho nhau.

Mà những con số mét vuông, không bao giờ có thể giúp giùm tôi đong đếm được.

Nhược Lạc​

 

Đời thường

mình ở đâu?

lac

Vào cái khoảng của tuổi 15, mình đã đọc nhiều lời khuyên về chuyện ‘hãy là chính mình’ và mình thấy cũng thích lắm. Nhưng mình không biết mình ở đâu, mình là ai.

Lúc đấy, mình chỉ thấy là mình ‘nhạt’. Mình cũng muốn ‘mặn’ lên nhưng không biết phải làm thế nào. Cuối cùng, mình đã chọn cách thực dụng nhất. Đó là ‘mặn có công thức’.

Công thức của mình là chọn ra những người mình cho là ‘mặn’ và cố gắng làm những điều giống họ. Mình để tóc giống chị này, đọc sách giống anh kia. Mình tập chơi đàn cho giống crush, học chơi cờ vây mong thành Hikaru.

Nhưng rồi sau đó mình nhận ra là mình không giống họ. Rất nhiều thứ không phù hợp với mình đã trôi đi.

À thì ra, mình không ngốn nổi sách kiểu “Cuốn theo chiều gió”. À thì ra, bóng rổ cũng hay nhưng không hoàn toàn phù hợp với thể lực của mình. À thì ra guitar rất tuyệt, nhưng mình không đủ kiên nhẫn để tập classic, mà chỉ đệm hát lèo tèo cho vui vậy thôi.

Nhưng những gì đủ hợp với mình, sẽ ở lại.

Giống như một cái cây qua cơn mưa mùa hạ, nước rồi sẽ trôi, nhưng cây thời sẽ mát. Cành sẽ vươn và lá sẽ trổ mầm. Những thứ ở lại là những thứ không thuộc về đúng hay sai – mà chỉ đơn giản là điều vừa vặn để ở lại.

Và mình nhận ra, không có cái ‘là mình’ cụ thể nào tồn tại mãi như một thứ khái niệm. Nhưng vẫn luôn có một cái ‘là mình’ được thành hình qua cùng tháng và năm.

Khi còn trẻ quá, khi ta chưa biết gì, thì mở lòng hấp thu và sẵn sàng bắt chước – cũng là một cách hợp lý để hiểu mình.

Chỉ có điều, hãy bắt chước từ nhiều nguồn khác nhau. Đọc sách theo gợi ý của nhiều người khác nhau. Tập viết theo phong cách của nhiều người khác nhau. Nghe những lời khuyên của nhiều người khác nhau. Để rồi khi nhiều cái khác đó đi qua bạn, nó sẽ giao thoa với nhau và được sàng lọc qua một lớp màng ẩn sâu trong bạn.

Và đó chính là thứ giúp tạo nên bạn, để bạn được ‘là chính mình’.

Nhưng ‘chính mình’ thì cũng không phải một cái đích đến, mà chỉ như một con đường, để rồi bạn cũng sẽ đi qua.

Nhược Lạc

Đời thường

nếu không thực sự giỏi điều gì?

lac

Nếu không thực sự giỏi một điều gì,
thì ta sẽ sống như thế nào?

Đó là điều mình đã tự hỏi bản thân trong suốt nhiều năm. Từ ngày bắt đầu đi học, mình nhận ra bản thân không thích học. Nhưng tệ hơn, mình không thực sự thích một điều gì khác.

Thế nên mình cứ đi qua nhiều năm, làm những việc như mọi người khuyên nhủ. Nào ta nên đi học phổ thông, rồi học đại học, và nếu ta muốn kiếm tiền ta nên đi theo kinh tế. Mình cứ làm theo những lời khuyên như thế dù không thích, cho đến một ngày…

Ngày mình nhận ra rằng, nếu không thực sự thích hay giỏi một điều gì, thì cũng không sao. Lạ lùng thay, khi mình bắt đầu nghĩ thế, mình bỗng thấy nhẹ lòng hơn. Và mình bắt đầu với những điều mình chỉ hơi thích một chút, và cũng hơi có khiếu một tẹo.

Mình thích viết, chỉ vì không giỏi nói. Và khi mình viết nhiều lên, dần dà mình viết tốt hơn. Sự tốt hơn đó mang lại cho mình công việc, cơ hội để chia sẻ những suy nghĩ của bản thân, cơ hội được gặp những tâm hồn đồng điệu, cơ hội kết bạn và có người yêu.

Chà, nếu như trên bầu trời có những vì sao to lớn và chiếu sáng rực rỡ, chắc hẳn cũng có vô vàn những vì sao li ti với thứ ánh sáng nhè nhẹ khác.

Mình có thể nhỏ bé, nhưng việc tiếp tục ‘sáng’ đã là một thành công to lớn rồi.

Mình có thể sẽ không bao giờ trở thành một người viết nổi tiếng, hay nắm giữ các vị trí quan trọng trong công ty. Nhưng mình có một nơi để viết, những người đọc, một công việc tốt, mức thu nhập hài lòng, những đồng nghiệp dễ chịu và đáng mến.

Những bài thơ mình làm, những bài nhạc mình viết…có thể chúng không nói lên được điều gì to tát. Nhưng đôi khi chồng mình đọc một đoạn thơ, hoặc nghe mình hát, và anh thấy vui.

Như vậy, với mình là đủ.

Bạn có đang thấy đủ không?

Mình nghĩ, câu chuyện để tìm ra thứ mình thích, thứ mình giỏi, đôi khi lại cần dừng lại – để hài lòng trước. Hài lòng với bản thân mình, và đi tiếp cùng phiên bản bất toàn ấy.

Nếu bạn cũng như mình, bạn có thể thử bắt đầu làm một vài việc. Khi làm việc, chúng ta dần nhận ra thứ gì phù hợp với mình. Thử và sai, và sai, và sai, và sai, và nếu đúng thì bước tiếp.

Cứ thế, khi mình giữ cho mình còn sáng, còn muốn sáng, thì dần dà con đường sẽ hiện ra – rõ ràng mạch lạc hơn.

Và nếu ta không thể leo lên một con đường rực rỡ cờ hoa, có thể ta cũng sẽ tìm thấy một con đường xanh mát cỏ, và dìu dịu những đoá cúc vàng. Một ngôi nhà không rộng lắm, một người bạn bình thường nhưng sẵn lòng đợi ta. Một buổi chiều mây đẹp. Một bữa cơm xào nấu giản đơn.

Còn nhiều lắm, những điều mà nếu không đi, chắc gì ta đã biết là mình sẽ thích.

Nhược Lạc 

Đời thường

về hạnh phúc

DSCF3680

tôi không thể biết được chính xác hạnh phúc là gì. nhưng tôi thích cảm giác được ở một nơi làm mình thấy dễ chịu, với một ít người mà mình yêu mến. mùi cơm chín trong nhà. cốc nước cam bỏ hạt. chậu cây xanh mát mưa. bông hoa nhài mới nở. bữa cơm trưa với một món xào. giấc ngủ say giữa đám đồ chơi bừa bộn. không cần tốn quá nhiều để có những điều ấy, nhưng cũng đủ nhiều, để có thể chẳng bao giờ có được.

nhưng thật ra, niềm vui không đến từ sự liệt kê, mà đến từ đôi mắt biết nhìn và dừng lại. đôi khi ta chỉ nhìn thấy rất gần – như chiếc điện thoại, hoặc rất xa – như chuyện bên kia thế giới vừa xảy ra. nhưng ta không nhớ trong nhà, lọ bông ngoáy tai nằm ở đâu. máy lọc nước bao giờ thay lõi. hoặc người cạnh bên đang hát những bài gì.
bởi vì niềm vui luôn khó-kiếm, nên ước gì ta biết bỏ-gươm đao. để chừa tay sức dựng rào, trồng hoa.

Đời thường

đắng

000058

Đang ngồi làm việc thì chồng đưa cho ly nước màu nâu sẫm, bảo uống hết đi nha. Mình vừa kề môi vào nhấp thử, đã muốn phun hết tất cả mọi thứ trong miệng ra.

Cái gì mà đắng dữ vậy ông nội?

Các cụ bảo thuốc đắng giã tật mà. Ừa đúng, nhưng cỡ này là giã bầm dập tôi luôn chứ tật nào.

Nhưng rồi, người chồng vẫn ráng ngồi giải thích cho mình về công dụng của vị đắng. Và rằng, trong đời sống hàng ngày, mình hay cố lơ đi vị đắng. Ăn gì chỉ thích ngọt, thích chua, thi thoảng cay cay, chứ hiếm khi nào chọn cho mình vị đắng.

Liệu có phải chính vì sự ít ăn đắng, nên khi mắc bệnh người ta hay uống thuốc có vị đắng, như một hình thức để cân lại?

‘Em đừng nghĩ nó đắng như một thứ bi kịch, khổ sai. đừng nhăn nhúm bịt mũi, nhắm mắt cố tống hết nó vào dạ dày. Hãy thử cảm nhận nó một cách bình thường xem sao.’

‘Như khi em bơi, em đừng nghĩ mình đang cố bơi. Đừng nghĩ thế giới dưới nước kia là điều gì đó đáng sợ khiến em phải cố ngoi lên. Hãy thử nghĩ mình như một con cá, còn nước là môi trường của em. Nước nâng đỡ cơ thể mình, ôm ấp và xoa dịu mình. Em hãy bơi trong tâm thế đó, thay vì giãy giụa muốn thoát ra.’

Mấy thứ triết lý kiểu này, nếu chỉ nghe hoặc đọc khơi khơi thì dễ thấy sáo rỗng lắm. Nhưng, nếu bạn đang là một người bơi – tin vào đôi tay của người hướng dẫn. Nếu bạn là một bệnh nhân – tin vào thầy thuốc của mình. Nếu bạn có một vết thương đang cần chăm sóc, một đoạn đường cần bước qua, có thể bạn sẽ nghĩ khác đi.

Mình bắt đầu nghĩ về vị đắng, như lúc đang tập bơi trong bể. Như thay vì cố vượt qua cảm giác sợ nước, mình bắt đầu thả lỏng người để cảm nhận nước bao quanh như thế nào, cơ thể mình nổi lên như thế nào. Một chú cá khi bơi, thì dưới nước mới là thế giới thực của chú ấy. Còn việc ngoi lên để thở, giống như một cách nạp năng lượng, trước khi tiếp tục cuộc hành trình.

Mình cũng nghĩ về vị đắng, như những cây lá mọc dại sum suê trong khu vườn năm xưa. Chúng có muôn vàn dáng hình, kích cỡ, hương-vị khác nhau, nhưng chúng vẫn mọc bên nhau một cách bình thường. Như thể đời sống sinh ra là vậy. Và nếu ta không thể là một cây dừa, cây cau lớn ngồng to tướng, thì ta cũng có thể là một cây sài đất, một đám cỏ nhọ nồi – thứ mà hồi nhỏ mẹ hay bắt uống để hạ sốt, còn ta thì nhăn nhó mặt mày.

Khi mình cho chính mình cơ hội với vị ‘đắng’, mình nhận ra nó không chỉ là thứ đơn thuần khó chịu như suy nghĩ ban đầu. Mà nó mang đến hương vị nhiều lớp lang và phức tạp hơn thế. Sự sẵn sàng đón nhận, tìm hiểu giúp cho cốc nước của mình bỗng trở nên….bớt đáng ghét và đáng sợ hơn.

Như khi mình thử hóa thân thành một con cá bơi trong hồ. Như thử làm một cái cây với hương-vị khó đoán định trong vườn. Như thử bước qua những ngày gió giông với một tâm thế khác.

Bởi vì vẫn cần bước qua, thế nên chọn cách đi qua bằng lòng.

Nhược Lạc

Đời thường

về tình yêu

27993640_10212062912187779_4599445770920373215_o

[1]

không có gì thay đổi khi mình yêu nhau.

phố vẫn chật, loài người đang tất bật. ven chợ họp sớm, mười ngàn một bát xôi ngô.

hôm nay dự báo trời mưa. rồi ngày kia lại nắng. em nhìn làn da không còn trắng. quả táo trên bàn chưa ăn.

ngày còn nhiều việc khó khăn. em chưa viết xong bài thơ đang viết. nếu chúng mình chưa gặp nhau, hẳn, em vẫn viết. có thể em vẫn viết hay?

nhưng điều may, đôi khi đến từ sự không đổi. dù trời vẫn xanh không đổi, thế mà, ta vẫn nhận ra nhau.

[2]

bầu trời nói với em về một cơn bão đang lên.

tàng cây lớn cũng biết khom mình núp gió. chúng mình lẳng lặng neo về căn gác nhỏ – nơi bụi bay đã xám mặt sàn.

chiếc khăn nhỏ phơi ngoài lan can, giàn hoa giấy rám nắng vàng, chờ tưới. con mèo đen nghĩ ngợi, về điều gì, em có biết đâu.

nồi cơm mới nấu. lọ hoa cắm lại từ đầu. cánh cửa mở. cánh cửa khép hờ. trước cơn bão mọi thứ đều khó đoán.

gió hát một bài nhạc. ta nương theo nhịp từ đầu.

nhưng có gì đâu, có gì đâu. em còn anh đây, ta còn nhau vậy.

thôi thì bật bếp, thôi thì nước reo. tiện tay khơi ấm trà chiều. thức lên một đốm lửa đều, giữa đêm.

[3]

sự dịu êm của một ly nước mát. vẻ ngọt ngào của một cánh hoa khôi.

ong về làm tổ. chim hót trong vườn. quả mơ trổ đúng mùa. cây cơm nguội rụng vàng phố.

cây lúa trồng đúng vụ. góc nhà có gạo đầy chum. dưa muối, cà lèn chặt. đậu tương ủ đã thơm mùi.

mỗi thứ, ở đâu ở đó. lẳng lặng làm việc của mình.

cây hoa không xem chứng khoán. con cá chẳng đòi bay. đừng khờ khạo nữa, người ơi. đừng toan huyễn tưởng. cả những niệm xấu và nguyện tốt, chắc gì đã đúng muôn đời.

nhưng cốc nước anh pha hôm nay, em uống vào thấy mát. cơm ăn vừa bát, ngủ vừa giấc của mình. không nói linh tinh về thế sự. không toan cự nự, những chuyện dư thừa.

nơi đây, còn một cơn mưa. khẽ khàng tưới mát cho vừa gốc hoa.

Nhược Lạc 

Tản văn · Đời thường

biết bao nhiêu cho vừa?

YK6W1603

Ngày xưa mình cũng muốn được hiểu biết rộng, am tường nhiều. Đại để thứ gì cũng phải biết một tí, gặp ai, nói chuyện gì cũng có thể chém gió được. Sau này lại thấy, hoá ra không cần cái gì cũng phải biết. Thậm chí, biết càng ít chuyện càng vui hơn. Những thời điểm mình không online, không facebook, không xem tivi, đọc báo, thậm chí không dùng điện thoại… lại là những lúc mình thấy nhẹ nhõm, dễ chịu nhất.

Gần đây mình gặp hai em gái rất dễ thương. Trong đấy có một em hầu như không dùng facebook, ít đọc sách báo, không quan tâm tới những chuyện hầu như ai cũng biết. Em bảo em lười đọc sách lắm, đọc xong toàn quên. Thật ra em chỉ thích trồng cây. Em làm cho một tổ chức phi chính phủ, đi dạy bọn trẻ con trồng cây. Thu nhập thấp, công việc vô danh, không ai biết đến, không ai hiểu. “Nhưng em vui lắm chị ạ. Em thích tưới cây cực. Em hay bảo em thấy hạnh phúc lắm mà bố mẹ em không tin.”

Mình tới thăm lớp học của hai em, là một khu vườn nhỏ nằm trong khuôn viên trường tiểu học. Thấy hai con bé hớn ha hớn hở nhổ cỏ, phủ rơm, gieo hạt và truyền lại tình yêu đấy cho lũ bé con. Thật khó tin rằng ở giữa thành phố bụi bặm và bận rộn này vẫn còn những góc như vậy, những con người như vậy. Bọn chúng có thể không cần biết El Nino là gì hay loại rau nào nên nấu với canh cua, nhưng lại biết cười rất tươi và truyền thứ năng lượng tích cực ấy cho người khác.

Nếu mình có con, mình nghĩ nó không cần phải am tường thế sự làm gì. Thậm chí nó có thể không thích nấu ăn, hoặc không thèm sờ đến sách. Nhưng nó biết cười vui hớn hở, biết nó thích gì, muốn làm gì. Thì đó chẳng phải điều quan trọng hơn sao?

Chứ chuyện kiến thức, đong đếm bao nhiêu cho đủ, khi mà “sự hiểu biết chẳng là gì ngoài tổng số những sự hiểu nhầm của chúng ta”.

(bài viết từ 2016)

Nhược Lạc 

Tản văn · Đời thường

tùy theo sức của mình

YK6W0252

 

Hồi trước mình hay bị đau vai trái một cách khủng khiếp. Đi khám bác sĩ bảo nôm na mình bị tắc dây thần kinh ở đấy, cái này mãn tính rồi, chỉ uống giảm đau chứ không chữa được. Xong, mình cũng đi châm cứu, xoa bóp, bấm huyệt các kiểu mà không hết. Bị như thế hơn 10 năm, rồi tới hôm đau quá, mình vứt hết công việc sang 1 bên, cả tuần không đụng tới laptop, điện thoại, thì khỏi. Hóa ra căn nguyên là toàn ngồi sai tư thế, bị lệch vai, đau. Thế là cứ rời được cái laptop thì khỏe, đụng vào thì đau lại.Tương tự, có đợt mình đau như dần hai hốc mắt và mảng đầu trước. Ngày nào đi làm về cũng phải nằm chườm khăn nóng 30′-1 tiếng thì mới đỡ. Uống thuốc thì không sao mà cứ rời ra là đau kinh khủng. Mình lại dùng trò cũ, vứt hết mọi thứ, bỏ đi du lịch hơn tuần. Chẳng làm gì ngoài ăn với ngủ, ngồi ngắm cây, nghe chim hót. Thì hết.

Chưa kể đến các chứng đau dạ dày, đau bụng kinh, vân vân và vân vân. Khả năng vận động thì quá kém. Cả ngày chỉ quanh quẩn góc phòng, góc bàn với cái laptop và điện thoại. Cuối cùng, mình chọn nghỉ việc, tìm một công việc khác mình thích hơn (ở thời điểm đó) và cho phép mình bay nhảy nhiều hơn (theo nghĩa đen).

Nghĩ lại, thì quyết định đấy chẳng phải khôn ngoan hay dũng cảm gì cho cam. Mà chủ yếu là do mình quá kém. Nhưng, mình cũng đã hiểu ra rằng: Chính vì quá kém, nên càng phải chọn được thứ vừa vặn với mình nhất, tuỳ theo sức của mình.

Vì mình kém, nên mình không thể vừa chọn “công việc” và “sức khỏe”. Đến một lúc nào đó, mình thấy cần cho bản thân thời gian để được ăn uống thảnh thơi và hít thở khí trời. Vì mình kém, nên mình không thể vừa chọn lối sống, cách ăn “khác người” vừa hòa đồng với tất cả mọi người. Vì mình kém, nên mình không thể vừa sống với đam mê vừa sung túc, thoải mái chuyện tiền bạc. Vì mình kém, nên giữa bao nhiêu điều, mình chỉ có thể chọn một (vài) trong số đó mà thôi.

Nhưng hình như, đó mới là sự công bằng của cuộc sống. Nếu mình cứ muốn gì được nấy, có thể chọn cả “cái này” và “cái kia”. Thì những thành quả khi đến có lẽ sẽ giảm bớt sức nặng, giá trị đi một chút. Đằng này, vì mình đã chấp nhận đánh đổi “công việc”, để có được “thời gian” và “sức khoẻ”, nên mình sẽ càng quý trọng những điều ấy hơn nữa. Vì mình đã chấp nhận đánh đổi “sự hài lòng của mọi người” để được ăn và sống như mong muốn, thì mình sẽ nghiêm túc trân trọng cách sống mình đã chọn.

Và vì mình đã phải chọn, chứ không nghiễm nhiên có được mọi thứ. Nên mình cũng hiểu rằng bản thân mỗi người có giới hạn riêng. Mình cũng vậy, mà người khác cũng vậy. Nên có thể vị tha cho chính mình, và cho những người xung quanh hơn.

Để những lúc ngồi lại sau một ngày dài, sẽ không phải buồn lòng vì mình đã không làm được tất cả những điều dự tính. Để không phải cau mày khó chịu, đưa chuyện nói xấu về một người đang sống khác với điều mình tin là đúng. Để không phải băn khoăn lo lắng, vật vã khổ sở, khi mình phải chọn “cầm lên” hay “đặt xuống” một điều gì.

Những lúc ấy chỉ cần nhớ rằng “Tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tuỳ theo sức của mình”. Xét cho cùng, mình cũng chỉ là một sinh vật nhỏ bé có đời sống ngắn ngủi và suy nghĩ giới hạn thôi mà.

Nên cứ vui vẻ với những điều đã chọn, thanh thản với thứ đã đặt xuống. Không cần phải suy tính nhiều lắm đâu, vì nghĩ ngợi tốn sức lắm. Mà “sức” thì, mình đâu có được là bao. Cùng lắm mấy mươi năm cuộc đời…

Nhược Lạc