Sự tích hoa loa kèn

Image

Ngày xửa ngày xưa, có hai cha con sống với nhau trong một ngôi nhà gỗ nhỏ nhắn nơi khu rừng hoang sơ tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài. Cô con gái có cái tên rất đẹp, Lily, chưa một lần từng hỏi vì sao chỉ có hai cha con ở đây, vì sao cha không cho cô tiếp xúc với người lạ, và vì sao ánh mắt cha thật buồn vào mỗi chiều ngồi lặng lẽ bên hàng hiên. Cô đơn thuần cảm thấy hài lòng với cuộc sống giản dị êm đềm, bên người cha cô rất mực yêu kính.

Hàng ngày, cô vào rừng kiếm những cành củi khô về nhóm lò, hái rau rừng và quả dại để làm bữa tối, trò chuyện cùng những con thú mà cô coi như bè bạn. Mỗi buổi sớm, những tiếng chim thánh thót tới bên cửa sổ đánh thức cô, đàn bướm ngũ sắc lượn vòng xung quanh cô, bầy thỏ trắng đi theo bước chân cô, những con hươu nai ánh mắt hiền lành, nhẹ nhàng ngắm nhìn cô chải mái tóc mượt mà bên dòng suối. Đôi khi, cô hái lấy một nhành hoa dại, cài lên tóc, và nếu thật vui, cô sẽ hát những bài ca. Tôi sẽ không nói, mà để bạn phải tự nghe ra, một giọng hát trong veo cao vút như màu sương sớm.

Đáng lẽ, cuộc sống chỉ nên diễn ra nhẹ nhàng tinh khiết như thế thôi. Nhưng có thể Thượng đế ở trên kia cảm thấy buồn chán, nên Ngài đã cử đến khu rừng sâu thẳm, một người thợ săn. Chàng thợ săn cao lớn, điển trai, cả cuộc đời chỉ đam mê cưỡi ngựa và săn bắn.

Định mệnh đã đưa chàng tới nơi rừng già hoang sơ này, và định mệnh đã để chàng nhìn thấy ngay một chú thỏ trắng non nớt đang gặm nhấm những nhánh cỏ xanh tươi. Một chuyện rất đơn giản, như thể đã được lập trình từ trong não bộ. Tay trái đưa cung lên, tay phải rút một mũi tên từ ống đựng sau lưng, giương cây cung ngay tầm mắt, kéo căng sợi dây, buông…

Read More »

Advertisements