Thơ

ngày Phật đổ

rầu ngày Phật đổ
ta về ôm nhau
nhành cây, ngọn cỏ
lớn trong mắt sâu

rủ lòng không vội
chết rồi! ngày mai
chết rồi! cốc nước
chưa kịp ngụm dài

đừng ai mở cõi
thiên thai cội nguồn
rồi mai giọt nắng
xin về ngủ luôn.

Nhược Lạc

Thơ

điều con nhớ

điều mà con sẽ nhớ
chắc không phải lời hay
và những câu dạy dỗ
cả những lần kể khổ
hay tiếng khóc nửa đêm

điều mà con sẽ quên
có lẽ là tất cả
những bữa ăn dặm và
cả những cơn táo bón

ký ức ngày đỏ hỏn
là của mẹ, mẹ thôi
là cơn nhớ bồi hồi
gom theo cùng năm, tháng

điều mà con sẽ hát
không phải bài mẹ quen
bộ phim mà con xem
có lẽ mẹ không biết

người mà con tha thiết
chắc mẹ chẳng thích đâu
và công việc mai sau
chắc gì mẹ đã hiểu

nỗi khổ mà con chịu
niềm vui con giữ gìn
giọt nước mắt rơi kín
có lẽ mẹ không hay

chỉ có điều hôm nay
điều mà con vẫn nhớ
ngày mà mẹ chưa sợ
sẽ quên mất: vòng tay

điều con nhớ hôm nay
là buổi chiều ôm chặt.

Nhược Lạc

Thơ

hành lý mơ hồ

đừng bỏ lại: bài hát chiều hôm đó
đoạn lời nhỏ chưa hay

đừng bỏ lại: một khổ thơ ngang ngày
một hai chữ viết vội trong cuốn sổ

đừng bỏ lại: quãng ngày buồn khổ
thời gian khắc xước cây gầy

đừng bỏ lại: những vết giày
mong manh trên cát – triều dâng

đừng bỏ lại ân cần
đừng bỏ lại những hân hoan mỏng mảnh
đừng bỏ lại tấm lòng lành (hay) lạnh

mọi thứ đều thở trong tế bào
luân phiên thay mới
điềm nhiên chờ đợi
những dạt dào sóng lên

em hãy mang cả lên
vạn hành lý mơ hồ trên đường gió.

Nhược Lạc

Thơ

váy đẹp em

em hãy mặc: chiếc váy em mong mặc
vào buổi chiều nay
dẫu hơi mưa
ngoài đường hơi thưa

dẫu có thể chẳng ai khen em: váy đẹp
có thể bên trong con ngõ hẹp
một bông hoa sẽ nhún mình
khen em

có thể lắm, hồ Tây sóng ken
cây hoa sưa nở vội
rụng rơi vô độ bên thềm

có thể, hoàng hôn êm
sẽ đổi màu váy em trong khoảng lặng

có thể anh, sẽ đứng trong hẻm vắng
để chụp lại: chiếc váy – rỡ ràng em.

Nhược Lạc

Thơ

viết cho em

anh thấy một ngàn câu thơ
chảy trong chén nước
lặng chờ tay em

anh thấy hai triệu cánh sen
nở trong đáy mắt
em cười như: không

anh thấy một gã trai rông
xuống trần ngồi tạm
là chồng của em

chỉ định xuống đoạn ngồi xem
thế mà ở lại lấm lem nhiều ngày
để quen mấy vạn điều hay
em ủ với rượu, này này, hơi say

anh thấy tám tỉ cơn may
rớt vào mưa đổ trong ngày: hai ta.

Nhược Lạc

Thơ

ok em

nếu em có mỗi một mình
thì em sẽ hát nhiều hơn hai bài
hát xong nhảy cũng chẳng sai
nhảy xong chỉ hát một bài nữa thôi

nếu em có mỗi việc trôi
thì em nằm thở quên đời là xong
nếu em có giếng nước trong
thì em sẽ uống đã dòng thời gian

nếu em có nỗi lan man
ừ thôi ngồi xuống với bàn cờ vây
nếu em còn nỗi buồn dầy
thì em giã tiếp cho giầy bánh ngon

(rồi kẹp với chả nóng giòn)

Nhược Lạc

Thơ

trái mơ khô dưới nắng hè

tháng tư có mơ đậu quả
có người ngâm rửa, ủ đường
cất trong hầm quý, báu rương
đợi cơn nắng gọi ra vườn: nằm phơi

ta cũng muốn: được nghỉ ngơi
được uống trà lúc năm rưỡi sáng
được nấu ăn nhàn tản:
từ từ đợi nấm dậy thơm,
đợi đậu rán vàng ươm,
đợi lát trứng cuộn dần lại

đợi chính mình trên đoạn đường dài,
đợi con sáng mai đi học,
đợi bước qua buổi chiều khó nhọc,
lăn tăn mấy chuyện uê oài

nằm không? có thể: phí hoài
lo âu? có thể: dông dài thời gian
nhưng trời nắng: tháng tư sang
rồi mơ sẽ ngọt thắm vàng dịu thơm

rồi mai ta sẽ lớn hơn
hiểu thêm những phút lờn thờn
hôm nay.

Nhược Lạc

p.s: hình là quả thị, nhưng thôi kệ nhé.

Thơ

con tôi ăn nho khô

con tôi ăn nho khô
giống tôi ăn lúc nhỏ
cách con nhằn lớp vỏ
làm tôi cười gật gù

cả khi con nằm ngủ
hay mơ mộng giật mình
tôi vỗ về tiếng hét
cho đêm về im thinh

con gọi pẹ pẹ ơi
những tiếng rời ngọng nghịu
bấy giờ tôi mới chịu
tin lời mẹ ngày xưa

ngày tôi hát ru trưa
“nụ mại nụ tao man”
cả nhà cười tươi vang
mẹ kể đi, kể lại
mẹ kể hoài, kể mãi:
ngày xưa con ăn nho
ngày xưa con còn nhỏ
con ngọng líu ngọng lo

rồi một cánh chim to
vút bay vào trời lớn

ngồi lại là hoa chớm
mọc lên từ sương phai.

Nhược Lạc

Thơ

sợi tóc bạc

ngày đầu ta bạc tóc
ta thấy gần mẹ hơn

cái ngày xưa sướng rơn
năm trăm đồng một sợi
bây giờ lại khơi gợi
một nỗi niềm thời gian

câu hát thủa ngân vang
tóc bà thời màu trắng
bây giờ trước sân vắng
lơ đãng một quầng mây

con gái ta má hây
ta cũng từng đào thắm
bây giờ xa nhau lắm
chỉ còn bàng-bạc-mây

và còn một sợi dây
chảy quanh dòng gió thổi.

Nhược Lạc