biết bao nhiêu cho vừa?

YK6W1603

Ngày xưa mình cũng muốn được hiểu biết rộng, am tường nhiều. Đại để thứ gì cũng phải biết một tí, gặp ai, nói chuyện gì cũng có thể chém gió được. Sau này lại thấy, hoá ra không cần cái gì cũng phải biết. Thậm chí, biết càng ít chuyện càng vui hơn. Những thời điểm mình không online, không facebook, không xem tivi, đọc báo, thậm chí không dùng điện thoại… lại là những lúc mình thấy nhẹ nhõm, dễ chịu nhất.

Gần đây mình gặp hai em gái rất dễ thương. Trong đấy có một em hầu như không dùng facebook, ít đọc sách báo, không quan tâm tới những chuyện hầu như ai cũng biết. Em bảo em lười đọc sách lắm, đọc xong toàn quên. Thật ra em chỉ thích trồng cây. Em làm cho một tổ chức phi chính phủ, đi dạy bọn trẻ con trồng cây. Thu nhập thấp, công việc vô danh, không ai biết đến, không ai hiểu. “Nhưng em vui lắm chị ạ. Em thích tưới cây cực. Em hay bảo em thấy hạnh phúc lắm mà bố mẹ em không tin.”

Mình tới thăm lớp học của hai em, là một khu vườn nhỏ nằm trong khuôn viên trường tiểu học. Thấy hai con bé hớn ha hớn hở nhổ cỏ, phủ rơm, gieo hạt và truyền lại tình yêu đấy cho lũ bé con. Thật khó tin rằng ở giữa thành phố bụi bặm và bận rộn này vẫn còn những góc như vậy, những con người như vậy. Bọn chúng có thể không cần biết El Nino là gì hay loại rau nào nên nấu với canh cua, nhưng lại biết cười rất tươi và truyền thứ năng lượng tích cực ấy cho người khác.

Nếu mình có con, mình nghĩ nó không cần phải am tường thế sự làm gì. Thậm chí nó có thể không thích nấu ăn, hoặc không thèm sờ đến sách. Nhưng nó biết cười vui hớn hở, biết nó thích gì, muốn làm gì. Thì đó chẳng phải điều quan trọng hơn sao?

Chứ chuyện kiến thức, đong đếm bao nhiêu cho đủ, khi mà “sự hiểu biết chẳng là gì ngoài tổng số những sự hiểu nhầm của chúng ta”.

(bài viết từ 2016)

Nhược Lạc 

bạch hào ngân châm

silver-needle

một nét lông ngài trắng mảnh mai
sương mây gió tuyết triệu năm dài
mãi đến hôm nao người ghé đến
khuyến dụ trà nương thoát bồng lai

sơn khê nồng thắp giữa trần ai
một ánh hồ trong sáng miệt mài
màu như hoa mới, mềm hương sớm
thoáng chốc thần tiên hay lão giai?

ta không sợ đếm nỗi tàn phai
chỉ tiếc tuần thơm vốn chẳng dài
nhấp môi ân tạ duyên trà ngộ
tựa khách đê đầu trước nhành mai.

(tặng trà Silver Needle/Bạch Hào Ngân Châm)

Nhược Lạc 

tùy theo sức của mình

YK6W0252

 

Hồi trước mình hay bị đau vai trái một cách khủng khiếp. Đi khám bác sĩ bảo nôm na mình bị tắc dây thần kinh ở đấy, cái này mãn tính rồi, chỉ uống giảm đau chứ không chữa được. Xong, mình cũng đi châm cứu, xoa bóp, bấm huyệt các kiểu mà không hết. Bị như thế hơn 10 năm, rồi tới hôm đau quá, mình vứt hết công việc sang 1 bên, cả tuần không đụng tới laptop, điện thoại, thì khỏi. Hóa ra căn nguyên là toàn ngồi sai tư thế, bị lệch vai, đau. Thế là cứ rời được cái laptop thì khỏe, đụng vào thì đau lại.Tương tự, có đợt mình đau như dần hai hốc mắt và mảng đầu trước. Ngày nào đi làm về cũng phải nằm chườm khăn nóng 30′-1 tiếng thì mới đỡ. Uống thuốc thì không sao mà cứ rời ra là đau kinh khủng. Mình lại dùng trò cũ, vứt hết mọi thứ, bỏ đi du lịch hơn tuần. Chẳng làm gì ngoài ăn với ngủ, ngồi ngắm cây, nghe chim hót. Thì hết.

Chưa kể đến các chứng đau dạ dày, đau bụng kinh, vân vân và vân vân. Khả năng vận động thì quá kém. Cả ngày chỉ quanh quẩn góc phòng, góc bàn với cái laptop và điện thoại. Cuối cùng, mình chọn nghỉ việc, tìm một công việc khác mình thích hơn (ở thời điểm đó) và cho phép mình bay nhảy nhiều hơn (theo nghĩa đen).

Nghĩ lại, thì quyết định đấy chẳng phải khôn ngoan hay dũng cảm gì cho cam. Mà chủ yếu là do mình quá kém. Nhưng, mình cũng đã hiểu ra rằng: Chính vì quá kém, nên càng phải chọn được thứ vừa vặn với mình nhất, tuỳ theo sức của mình.

Vì mình kém, nên mình không thể vừa chọn “công việc” và “sức khỏe”. Đến một lúc nào đó, mình thấy cần cho bản thân thời gian để được ăn uống thảnh thơi và hít thở khí trời. Vì mình kém, nên mình không thể vừa chọn lối sống, cách ăn “khác người” vừa hòa đồng với tất cả mọi người. Vì mình kém, nên mình không thể vừa sống với đam mê vừa sung túc, thoải mái chuyện tiền bạc. Vì mình kém, nên giữa bao nhiêu điều, mình chỉ có thể chọn một (vài) trong số đó mà thôi.

Nhưng hình như, đó mới là sự công bằng của cuộc sống. Nếu mình cứ muốn gì được nấy, có thể chọn cả “cái này” và “cái kia”. Thì những thành quả khi đến có lẽ sẽ giảm bớt sức nặng, giá trị đi một chút. Đằng này, vì mình đã chấp nhận đánh đổi “công việc”, để có được “thời gian” và “sức khoẻ”, nên mình sẽ càng quý trọng những điều ấy hơn nữa. Vì mình đã chấp nhận đánh đổi “sự hài lòng của mọi người” để được ăn và sống như mong muốn, thì mình sẽ nghiêm túc trân trọng cách sống mình đã chọn.

Và vì mình đã phải chọn, chứ không nghiễm nhiên có được mọi thứ. Nên mình cũng hiểu rằng bản thân mỗi người có giới hạn riêng. Mình cũng vậy, mà người khác cũng vậy. Nên có thể vị tha cho chính mình, và cho những người xung quanh hơn.

Để những lúc ngồi lại sau một ngày dài, sẽ không phải buồn lòng vì mình đã không làm được tất cả những điều dự tính. Để không phải cau mày khó chịu, đưa chuyện nói xấu về một người đang sống khác với điều mình tin là đúng. Để không phải băn khoăn lo lắng, vật vã khổ sở, khi mình phải chọn “cầm lên” hay “đặt xuống” một điều gì.

Những lúc ấy chỉ cần nhớ rằng “Tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tuỳ theo sức của mình”. Xét cho cùng, mình cũng chỉ là một sinh vật nhỏ bé có đời sống ngắn ngủi và suy nghĩ giới hạn thôi mà.

Nên cứ vui vẻ với những điều đã chọn, thanh thản với thứ đã đặt xuống. Không cần phải suy tính nhiều lắm đâu, vì nghĩ ngợi tốn sức lắm. Mà “sức” thì, mình đâu có được là bao. Cùng lắm mấy mươi năm cuộc đời…

Nhược Lạc

thế là giỏi rồi!

YK6W6830

Từ trước tới nay, hễ mỗi lần cảm thấy bản thân thực sự “ngu dốt, kém cỏi, thất bại, yếu đuối…” trước bất kỳ vấn đề gì trong cuộc sống, mình lại tự nhủ với lòng “Thôi, thế là giỏi rồi!”

Đi học, đi thi, đi làm, đi làm vợ, làm mẹ… thật lòng mà nói không có phạm trù nào thuộc về thế mạnh của mình.

Hồi đi học thì học kém quá rồi hổng nói. Tới đi làm, dù may mắn được lọt vô công ty tốt, sếp giỏi, đồng nghiệp tử tế, vậy mà mình vẫn trầy trụa qua từng chiếc việc được giao. Thí dụ một người bình thường cần dành 80-100% công lực để hoàn thành việc, thì có lẽ mình luôn phải rồ lên đến 200% mới xong ở mức vừa vừa.

Tới khi làm mẹ thì chán hẳn. Dù mình đã đọc nhiều sách, mình cố gắng ăn đồ lành sạch và tập tành đều đặn, thì khi con cất tiếng khóc chào đời, mình vẫn không biết phải làm gì với nó cả. Mình luôn thấy nản khi mình không được…ờm, đảm đang như những bà mẹ khác – tức là những bà mẹ mình nhìn thấy xung quanh – luôn tay năm tay mười vừa trông con, vừa làm việc nhà và cả việc công ty.

Mình là kiểu mẹ mà khi người ta gặp con mình chỉ khen là “con ngoan và biết thương bố mẹ thế” chứ không thể khen mình “nuôi con giỏi thế”. Cùng lắm họ chỉ bảo là “sao gầy thế mà vẫn đẻ được”. 

Nhưng mình vẫn đẻ được.

Continue reading “thế là giỏi rồi!”

cho tháng tám

2017-08-22-20-43-23_2225-a-495x620

 

lần đầu tiên mẹ gặp cha con
đâu ai nghĩ có ngày nên chồng vợ
buổi hôm ấy nắng chiều như đổ lửa
cha đưa mẹ ra quán nước gần nhà

cái nóng gây của mùa hè xa
quán mất điện, gió im lời thỏ thẻ
cha đổi chỗ ngồi, khi mẹ nheo mắt khẽ
câu chuyện buông dài trên nệm ghế đỏ ung

cha tặng mẹ một cuốn sách ngoại văn
của tác gia (hồi đó) chúng ta cùng thích
mẹ đã quên gần hết, trừ một lời trích
“người ta yêu người mà người ta yêu”

Continue reading “cho tháng tám”

nhạt

000030

năm mười tám tuổi, nghe mình nhạt
hùng hục quảy chân cưỡi gió ngàn
năm mười năm nữa, còn nghe nhạt
lại ngồi lặng im xem nắng chan

tô canh mười tám nhiều gia vị
đỏ sánh, cay xè với kimchi
nay đầu ngang ngổn nhiều suy nghĩ
lại muốn luộc rau với sấu, vì

lười thôi, không có gì sâu sắc
đời mặn cũng hay, nhạt cũng mừng
miễn còn ấm bếp trong chiều lặng
cơm nóng chờ tay, đũa gác nằm.

Nhược Lạc 

em không chắc đời mình sẽ tốt cả

DSCF3686

em không chắc
đời mình sẽ tốt cả
em không chắc
biển sẽ chừa lại giông

em không chắc
cộng lại có bằng không
những phép toán
em vốn thường kém lắm

anh thừa nhận,
anh cũng hơi kém tắm
vậy coi như
mình tiết kiệm nước đi?

mấy câu chuyện rù rì
giờ mát-xa buổi tối
trò nối từ dở hơi
bát bột nhồi chờ nướng

chúng mình vẫn còn sướng
dù không giàu
có thể,
sẽ chẳng bao giờ giàu

nhưng không tới nỗi nhàu

dù em không chắc
còn anh không thắc mắc

về đoạn đời sau rốt sẽ băng qua.

Nhược Lạc 

đi chợ Vĩnh Tuy

F1000028

buổi sáng xách làn đi chợ
mua được mấy bó rau vườn

cô bán hàng nói chuyện bình thường
trời nắng quá,
rau mùa này quắt lá

cái hồ vơi nước
người đi bộ ít dần
mấy cô xách nước trên sân
tưới những luống rau vườn be bé

xung quanh đây như vườn trẻ
tiếng khóc vạ oe oe
tiếng trẻ con đùa chạy
tiếng nổ bô xe máy
vợ bán hàng, chồng chạy xe ôm

quanh xóm tôi toàn chuyện lôm côm
rổn rảng tiếng người từ năm giờ sáng

đôi lúc tôi hơi ngán,
đôi khi tôi thấy nhớ nhiều

ánh hoàng hôn ban chiều
những mảnh sân còn giữ lại
cây khế xanh mê mải
trĩu trịt quả chín trên cành

mớ mồng tơi nấu canh
bể nước mát lành mùa hạ

thôi, những sung sướng lạ
cũng xếp từ giản đơn.

(mà sướng quá, đâm nhờn)

Nhược Lạc 

quãng nghỉ

40464461-B760-4D00-A67B-7EABC63FA789

không ai đi mãi được
trên đường dài dằng dặc lắm mù mây

em phải ngồi xuống đây
thôi, em phải
quay mặt mình vào gốc sồi năm cũ

em cần một giấc ngủ
hoàn toàn im tiếng náo nhiệt con người

em cần được lười
không muốn mở miệng ra nói
dù chỉ một lời, đãi bôi

em ngồi xuống đây rồi
thôi đừng ai đến nữa
những chiếc lá mùa xuân khép cửa
quay về với mùa đông

anh còn ở đó không?

cho em rúc xuống,
quên mất ngày trần thế.

Nhược Lạc 

mơ con

YK6W1688

cứ mỗi năm, nhà mình
ngâm một bình mơ ngọt

từ khi con đỏ hỏn
tới ngày tháng bế bồng
thủa lẫy, lật ngóng trông
từng bước đi chập chững

con lớn, và biết mừng
một mùa hè mơ mát 

ly nước thơm dào dạt
như một ước nguyện xa

mai sau sải cánh bao la
vẫn là con bé
“pẹ à, ướt mơ”

Nhược Lạc