cơm đến từ đâu?

tumblr_inline_o18gxgt4rg1qhlh68_1280

khi em thấy đói
và thèm ăn một bát cơm

em trở về tìm lại kho thóc giống
cặm cụi ngâm hạt, gieo cấy nẩy mầm
tưới tắm sớm hôm, trông trời trông đất

những ngày tất bật, tát nước ngoài đồng
rồi ngày ngóng trông, một cơn mưa lớn

mạ đồng mơn mởn, lúa trổ đòng đòng
ròng ròng mồ hôi, ngợp trời hương sữa

mùa thu sắm sửa, hạt lúa thơm mềm
tay vò xát êm, toả mùi ấm bụng

bàn tay em lúng túng
gom những hạt trắng ngà
nấu một nồi cơm và
hát êm một điệu dân ca

đôi khi,
gió xào xạc quá
làm em chẳng nhận ra

những điều đang có
là từ đâu,

đâu?

Nhược Lạc 

ngôi quán nhỏ bên hè Phủ Doãn

IMG_4258

ngày tuổi trẻ
ai cũng ôm hoài bão
có kẻ mộng đi xa,
người mơ dựng quán ven đường

cần một nơi trú chân
cho ngày cô quạnh ghé đến
ấm nước sôi liu riu trìu mến
cho cánh trà yên cớ mở lòng

phía sau nhà có khoảnh nắng hong
chiếc giếng cũ cả trăm năm về trước
mỗi buổi sáng ra đầu hiên hứng nước
đợi một nhành hoa mai

mây ngả, nắng phai
khách ngồi lặng lẽ
mấy tiếng chim khe khẽ
núp vào sân sau, trốn những bụi đường

đến một ngày
đóng lại chốn nhớ thương
nhưng phố phường ở đây vẫn thế

em nhận ra,
cũng đâu có gì tệ

khi tán bàng vẫn xanh
bánh mì vỉa hè vẫn ấm
chỉ là mình qua mất
một đoạn ngày trẻ măng

thôi về bắc nước âm thầm
khơi thêm một ấm trà dần nở hoa.

Nhược Lạc 

năm phút

12314110_1157079517653875_5329889678974009160_n

anh dành cho một ngày
năm phút yên để thở
năm phút làm thơ
năm phút ngồi bên thềm cửa
ngắm bầy chim sáo đi rao

năm phút pha cà phê sáng
phết mứt mơ lên mẩu bánh mì
vị ngọt mật từ hạt Panama
vỗ về anh thêm chừng năm phút

năm phút nghe mưa rơi
năm phút một điếu thuốc
năm phút cất giọng gầy guộc
lời ca theo gió cuốn lên trời

năm phút ngồi thảnh thơi
năm phút vụng về đánh máy
muốn đem lòng mình trải ra biết mấy
mà đời bộn bề, câu chữ cũng tự tan

năm phút lan man
năm phút không biết làm gì cả
năm phút chờ một tin nhắn lạ
để nghĩ thêm năm phút nữa trả lời

nhưng mà em ơi,
năm phút cuối
chẳng bao giờ có thực.

Nhược Lạc 

cuộc sống khó quá chừng

000048 (1)

sống theo cách của người nào
cũng khó,
em có nhận ra không?

dù là sống kiểu người Mông
hay là sống kiểu người không biết đùa
dù là sòng phẳng được-thua
hay kì kèo mãi để mua được nhiều

dù là
một người biết điều
hay một người chẳng hiểu ta nói gì

dù người ở lại
hay người bước đi
đôi giày cũ ấy
thôi thì mang cho

em đừng suy nghĩ lắng lo
nếu cô gái ấy nhỏ người,
còn em…

thôi về mở lòng tay xem
đâu ai giống được vân mềm trên tay
ta về ấp lại lòng ngay
về trồng hoa nhỏ mọc đầy lối đi

sống không như sách được vì:
cuộc đời riêng nhất,
mình đang đi mà.

Nhược Lạc 

 

đừng đi qua phố

F1000006

đừng đi qua phố nhiều hoài bão
phố phong ba
gió thốc vội vàng

đừng đi qua phố ngổn ngang
phố hoang tàn
phố réo tên người bội phản

đừng đi qua phố lơ đãng
phố hoa rơi
hời hợt dấu chân phai

đừng đi qua phố dài
phố dài mãi
không cổng nhà mở lại

đừng đi qua phố ngây dại
qua phố thề hẹn mãi
qua phố năm mùa nghi ngại

thôi đừng qua mãi phố ngày xưa

đi qua một phố bây giờ
hàng cây lá biếc lặng chờ ban mai.

Nhược Lạc