nếu ngày hôm đó

YK6W6793.jpg

một bài hát viết tặng cho bạn đời và con gái. 

 

nếu ngày hôm đó, mẹ không rời xa phồn hoa nô nức Saigon
nếu ngày hôm đó, ba không loanh quanh hồ Gươm lặng ngắm mây trời
và ngày hôm đó, ta không hẹn nhau cà phê 
kể mấy chuyện đời, không quên ba hoa rồi xong lại phá lên cười
thì đâu có hôm nay rồi.

nếu ngày hôm đó, mẹ không dở hơi mà xin nghỉ việc đang hời
nếu ngày hôm đó, ba không rảnh hơi mà đi leo núi tơi bời
và ngày hôm đó, ta không cùng nhau trèo lên đỉnh núi mây trời, không quên thồ theo balo như đá: điên rồi!
thì đâu có hâm như này.

nếu ngày hôm đó, mẹ thêm bận tâm vì bao khoảng cách xa vời
nếu ngày hôm đó, ba không gửi thư ba hoa chuyện “nhớ em rồi !”
và ngày hôm đó, ta không cùng nhau vượt qua bao núi bao đồi, không ra biển khơi, ra vô Nam – Bắc mệt đời
thì đã thảnh thơi hơn rồi.

(nhưng mà)

nếu ngày hôm đó, mẹ không nhận ra người ta tìm kiếm suốt đời
nếu ngày hôm đó, ba không vượt qua niềm đau thổn thức lâu rồi
thì ngày hôm đó, ta đâu nào cho được nhau một chút cơ hội, không đi cùng nhau để đếm năm tháng cũ rồi
thì đâu có con bây giờ.

Bạch San yêu hỡi, thần tiên nhỏ ơi, con là kho báu trên đời. bao nhiêu ngày qua, mẹ cha cố gắng hết hơi, chỉ để có con bây giờ.
và ngày hôm nay, ta đã cùng nhau dựng xây nên mái nhà này, góp sức từng giây, nhường nhịn không cãi nhau này, 
để hạnh phúc luôn sum vầy.

may mà hôm đó, ta đã gặp nhau và đã chọn lấy nhau rồi
may mà hôm đó, ta đã cần con và con đã có trên đời
để ngày hôm nay, con là Bạch San mẹ cha yêu nhất trên đời.
mong con khoẻ ngoan và luôn hạnh phúc suốt đời.

cảm ơn con, cảm ơn đời.

 

Nhược Lạc 

Advertisements

chừa cho mình một đường lui

000048.JPG

điều ta tin chắc hôm nay là chân lý
có thể mai sẽ bội phản đầu tiên
người ta ngỡ sẽ là luôn là bạn tốt
biết đâu mai bỗng trở mặt khôn lường

nên hãy chừa lại cho mình một con đường
như dòng suối chia thành ngàn nhánh nhỏ
róc rách dịu êm như tiếng lòng núi tỏ
mà sau cùng vẫn đổ về biển khơi

ta hôm nay đang sống rất thảnh thơi
nhưng cứ chừa lại dăm phần gai góc
nhỡ sớm mai thức dậy đời khó nhọc
hẵng còn đây: chân cứng đá mềm

chừa lại cho mình một chút yêu tin
và khiêm nhường trong mỗi lời phản bác
điều hôm nay ta xù lông quát nạt
biết đâu sẽ cứu ta ngày mai

chừa lại cho mình một bờ vai
để ngày sau thân mệt nhoài biết ghé
chừa lại cho mình một tấm vé
để trở về trong tiếng mẹ ầu ơ

chừa lại cho mình một giấc mơ
dẫu trọn kiếp không cách nào thành thực
nhưng vẫn chừa lại đó: lòng nao nức
biết hôm nao duyên số lại tỏ lời

chừa lại cho mình một “phần người”
để giao tiếp với những “phần người” khác
dù đôi khi ta ước mình reo hát
tựa cây thông trên ngọn đồi xa xăm

chừa lại cho mình một chỗ nằm
khi thân thể đã rã rời mỏi mệt
chừa lại cả cho những người thương mến
và cỏ cây, hoa lá lẫn chim muông

chừa lại cho nhân loại một nỗi buồn
chừa cho thi ca khoảng trời cất tiếng
chừa cho tuổi trẻ những điều luyến tiếc
chừa cho môi xa, và cho mắt biếc
chừa cho nhau chỗ yên lành trong nhau

xin biết chừa – lại – cho những ngày sau
vì đời rất – dài – khôn lường đoán biết
vì để sống sau bớt phần nuối tiếc
xin chừa nhau khôn dại nốt phần đời.

Nhược Lạc | 04.2018

bụi trong gió

ta nhắm mắt
dẫu chỉ trong một khắc
mà thời gian vụt mất ở nơi đâu
mọi giấc mơ ta có thủa ban đầu
bỗng chợt tắt trước mắt ta ngờ vực

như bụi bay trong gió
– ngàn sự thực
bài hát xưa,
tựa nước nhỏ biển khơi

cả chúng ta rồi cũng sẽ rã rời
và nằm xuống đất nâu
dầu chối bỏ

bụi trong gió
ta là bụi trong gió
đừng nắm tay, đừng níu giữ hư không
chẳng điều gì sống mãi đến tận cùng
đời trôi mãi, không cách nào mua lại

bụi trong gió
gió ngàn năm thổi mãi
như lòng ta
như vạn cõi đời ta.

(dịch lời Dust in the wind | Nhược Lạc)

cách đọc một bài thơ

000068.JPG

hãy đọc thơ trong đêm
khi mình êm tiếng nói
khi tiếng lòng soi rọi
bắc nhịp trăng trong đêm

hãy đọc thơ say men
của gã tình si dại
khúc ca trên đồng bãi
hát cho người phương xa

hãy đọc thơ thật thà
chậm rãi và từ tốn
những thanh âm chộn rộn
không thuộc về thi ca

hãy đọc thơ ngân xa
bằng giọng bồng cao vút
bằng quãng trầm sâu hút
cho nỗi niềm thoát ra

hãy đọc thơ người ta
và đọc thơ mình nữa
những lối về khác cửa
nhưng ấm lòng giống nhau

hãy đọc thơ từ đầu
tên bài rồi đề tựa
ngắt hơi rồi tiếp nữa
ngân đến tận sau cùng

hoặc đọc thơ lung tung
cuối sau rồi lên trước
dừng ở câu ta ước
không làm tim nhói đau

hãy đọc bài thơ sau
một cuộc tình tan vỡ
một lời yêu muôn thuở
chẳng bao giờ cất lên

hãy đọc thơ ru êm
cho bé còn say ngủ
biết bao thương cho đủ
giữa nức lòng biển khơi

hãy đọc thơ dở hơi
và thơ đầy uyên bác
cuộc thơ là khúc nhạc
cho những mảnh đời riêng

hãy đọc thơ tự nhiên
như chuyện thường ở huyện
có con chim từ thiện
hót đâu cần tính công

hãy đọc thơ ven sông
trên sóng đồng lúa ngả
nơi phố phường rộn rã
dưới cột đèn xuyên đêm

hãy đọc thơ như nêm
dăm muỗng bình yên lạ
chan nỗi lòng xanh lá
cho cuộc đời trổ hoa.

Nhược Lạc 

ở đây

YK6W2842.jpg

ngồi lại đây,
anh
ở lại bày
một ván

cờ đã sắp
trà chưa chịu cạn
bà hàng xóm hôm nay
sang nhà bạn
nên giờ trưa an tĩnh bất ngờ

ngồi lại đây,
nhớ một chút này

quân cờ bé nối thành vây vòng lớn
cánh trà hé nở tung thành sóng
dập dềnh xanh trong chén nhiệm mầu

ngồi lại đây,
nói được vài câu

mớ chuyện cũ kể hoài không hết
nước cờ mới nối dài không chết
những tình yêu tha thiết buổi sinh thời

ngồi lại đây,
anh
uống cạn hơi

em sợ ngày mai cánh trà úa hỏng
sợ bàn gỗ cũng đến ngày bong tróc
và quân cờ thất lạc khóc tận đâu

nên em từ chối hẹn bao-lâu
hoặc yếu thế tin vào mai-mốt
trong tự điển không giữ lời thề-thốt

chỉ có một
hôm-nay
giữa ván cờ này
và chén trà tỏa hơi tĩnh lặng
trên tay nhau còn chiếu chung vạt nắng
từ ô cửa sổ gần bên

ngồi lại đây,
ấm lại rồi êm
và nghe tiếng tim mình tan thành nước.

Nhược Lạc

chuyện người thuỷ thủ

YK6W6297.jpg

mẹ kể con nghe
chuyện người thuỷ thủ
sinh ra từ đảo
tiếng lòng biển xa
sóng vỗ ngân nga
thúc lồng ngực trẻ
trái tim khe khẽ
“ra khơi. ra khơi”

một ngày đẹp trời
dân làng yên ngủ
riêng người thuỷ thủ
ra khơi. ra khơi.

dong buồm cánh dơi
rẽ thuyền sóng cá
những miền nước lạ
mênh mông. mênh mông.

con cá tầm vông
ngậm toàn kho báu
con chim khúc sáu
chao đảo trời mây

có lúc ngất ngây
cánh thuyền nghiêng ngả
những cơn bão lạ
úp lật niềm tin
có nỗi lim dim
nhớ ngày thơ trẻ
có lưu luyến nhẹ
rớt trên lòng tay

nhưng biển cả đây
ấp đầy câu hát
có lời xào xạc
như khúc mẹ ru
có giấc mịt mù
như lời biển động

có giông, có bão
có ào gió mây
có nắng rủ đầy
có mưa dìu ngọt
có trăng vành trọn
sáng nhất rằm đêm
và ánh sao mềm
giữ lòng thuỷ thủ

anh còn ấp ủ
ước nguyện ngày xưa?
con ốc, vỏ dừa
cất lời biển rộng
bên kia bờ mộng
có ánh bình minh
đợi thức lung linh
khi tàn đêm trắng

cánh tay khoẻ khoắn
giữ buồm chắc dây
tim ấp thật đầy
những mùa ước vọng

áp tai nghe ngóng
mỗi một ngày qua
rõ tiếng thật thà
của miền sóng nước

thuỷ thủ dõng bước
khoát vượt trùng khơi
đợi nắng đẹp trời
rớt vào tay mẹ

tấm thân xinh bé
ướt mùi biển xanh
tiếng khóc lảnh lanh
giữa đời gió lộng

mẹ gom giấc mộng
kết thành tình yêu
dòng sữa ngọt dìu
kết từ sương gió
đong từ gian khó
chín tháng mười ngày
vượt sóng biển say
cập bờ bến mới

từ nay, con hỡi
lại một chuyến đi
hấp dẫn ly kỳ
của người thuỷ thủ.

Nhược Lạc

 

 

dạy

YK6W2563.jpg

mình còn khờ dại như mây
nên trời gửi xuống bạn thầy tí hon

sơ khai là một chấm tròn
vẽ thêm mi biếc, môi son để cười
tặng thêm câu hát thảnh thơi
để cho thầy ngủ mặc đời trầm luân

thầy dạy me biết âm thầm
nói thưa nhỏ nhẹ, nhịp chân bước hiền
dạy nhau sắp lại giấc phiên
ngủ khi trăng mới bên hiên gọi chào
thức khi màu nắng vừa xao
ăn khi đói vẫn chưa cào ruột gan
khoác thêm áo ấm, tất mang
xách ô đi dạo kẻo quàng nắng mưa

thầy – con nhắc mẹ sống vừa
không bon chen với được thua ở đời
và thương nhắc mẹ nụ cười
dịu vơi dòng nước dầu hơi chạnh lòng

con dạy me biết nhớ mong
đôi chân tí xíu đạp trong lòng mình
yên ngồi vui với lặng thinh
lắng nghe nhịp nấc nhỏ xinh khẽ khàng

con dạy me biết giỏi giang
nấu cơm, đan áo, dịu dàng lời ru
nệm chăn yên ấm chỉn chu
đón con giữa một ngày thu tháng mười

bài học còn lắm ghê nơi
mẹ chờ con đến bên đời dạy thêm.

Nhược Lạc