Những con thú

tumblr_inline_n9cp3q2Jb81qhlh68

Hồi mới bắt đầu biết yêu, mình hiền như con chó con.

Chó con thì chỉ biết ở nhà, chờ chủ về, quẫy đuôi tít mù, tối được nằm dưới chân ghế sô-pha cùng chủ xem bóng đá là hạnh phúc. Mình yêu đúng như vậy, quấn quít vẫy đuôi mỗi lần nhận được tin nhắn, được mua kem cho ăn, được nhận thư tay viết vội có mấy chữ anh nhớ em nhiều.

Rồi cái lúc cậu chủ rụt rè xoa đầu chó con nói thiệt ra có cô bạn lớp bên gì đó thích cậu chủ. Con chó le le lưỡi hỏi chớ cậu có thích cô đó không. Cậu chủ ngó lơ đâu đó trên trần nhà nói lúc cô đó hỏi cậu có ai chưa, cậu không trả lời được; giờ trở về nhà thấy con cún nằm đó quẫy đuôi thấy thương, thấy tội lỗi.

Con chó cười đúng kiểu bây giờ tức là hai chấm mở ngoặc đơn. Sau đó một hôm cậu chủ về nhà thì con chó không còn nữa. Nó đã tháo dây cổ mà đi ra đâu đó ngoài kia, bão bùng thật đó nhưng nhà nó cũng đâu còn.

Continue reading “Những con thú”