Có tiếng thở dài dưới gió thu đông..

b5ccfcb2c4f10b94b906bb5694caacd8

Suốt từ hôm đọc những lời trong nhật ký của cụ ông viết cho người vợ của mình, tôi đã định viết gì đó. Vốn đây không phải lần đầu tôi chứng kiến những chuyện tình cảm động đến cuối đời, nhưng khi nhìn thấy bức hình hai cụ chụp chung với con cháu và thấm lòng mình bằng những lời tha thiết đó, trong tôi đã dầy lên cái thương nhớ đối với ông bà ngoại.

Tôi không có nhiều kỷ niệm với gia đình bên ngoại. Chỉ đôi lần trong năm mẹ đưa lên nhà ông bà ăn giỗ hoặc ở chơi với các chị. Thực thà mà nói, tôi rất sợ bà ngoại. Thấy bà khó tính, hay quát mắng, càm ràm. Chỉ thích ăn cơm ông nấu và uống chè xanh trong cái ấm to kềnh. Sau này lớn lên thì lại đi xa, những dịp được đặt chân tới căn nhà phố ấy lại càng ít ỏi. Rồi ông mất, rất nhanh. Tôi nhận tin vào một đêm ở đất nước xa lạ. Không khóc tí nào, tôi ôm đàn guitar gảy vài điệu hơi buồn, rồi nằm im.

Continue reading “Có tiếng thở dài dưới gió thu đông..”