dạy

YK6W2563.jpg

mình còn khờ dại như mây
nên trời gửi xuống bạn thầy tí hon

sơ khai là một chấm tròn
vẽ thêm mi biếc, môi son để cười
tặng thêm câu hát thảnh thơi
để cho thầy ngủ mặc đời trầm luân

thầy dạy me biết âm thầm
nói thưa nhỏ nhẹ, nhịp chân bước hiền
dạy nhau sắp lại giấc phiên
ngủ khi trăng mới bên hiên gọi chào
thức khi màu nắng vừa xao
ăn khi đói vẫn chưa cào ruột gan
khoác thêm áo ấm, tất mang
xách ô đi dạo kẻo quàng nắng mưa

thầy – con nhắc mẹ sống vừa
không bon chen với được thua ở đời
và thương nhắc mẹ nụ cười
dịu vơi dòng nước dầu hơi chạnh lòng

con dạy me biết nhớ mong
đôi chân tí xíu đạp trong lòng mình
yên ngồi vui với lặng thinh
lắng nghe nhịp nấc nhỏ xinh khẽ khàng

con dạy me biết giỏi giang
nấu cơm, đan áo, dịu dàng lời ru
nệm chăn yên ấm chỉn chu
đón con giữa một ngày thu tháng mười

bài học còn lắm ghê nơi
mẹ chờ con đến bên đời dạy thêm.

Nhược Lạc 

/ hạ /

YK6W1634

hạ vắt sang mùa
với trắng hoa
ở đây nao nức
bởi hương trà
có anh ngồi trước
hiên nhà cổ
lặng lẽ nghiêng đầu
cắt móng tay

mùa nắng om trời
cho lá say
có đôi ong bướm
rộn hoa ngày
có dăm bé gái
thơ ngây thế
thỏa sức nô đùa
khoe áo bay

mùa mơ chín âm thầm như mây
ta đem giấu thật sâu vào lọ kín
ủ với mật thơm hay muối mặn
ước mơ ở mãi chốn ta nằm
ta vẫn nhớ ly nước thơm thủa bé
vị ngọt thanh, chút xíu mặn đầu môi
đủ cho trái tim thơ ấu bồi hồi
chui rúc vào ngủ say trong lòng mẹ

hôm nay anh gom những vòm mơ khẽ
dưới hiên nhà êm ấm của ta
nơi có con mèo đen già cỗi
uê oải nằm nghiêng ngáp la đà
căn nhà của ta những ngày nắng hạ
có nắng, có mưa, gió bão vô chừng
có lúc vui mừng, có buồn lẫn tủi
có đêm thâu lụt lội,
chia nhau nửa vốc gạo rang

bây giờ mùa hạ lại sang
mơ lại vàng như mùa năm ngoái
gió lại ngân như chiều xa ngái
anh nắm tay em năm ngón xanh gầy
em còn anh đây,
                            ta còn nhau vậy
còn khúc ru con, còn đầy mật nắng
còn tô cơm trắng, còn sải chiếu hoa
còn tấm chăn ga, còn nồi nước mát
em ngồi ca hát:
                           “tích tịch tình tang
ai mang lo lắng đi hoang
để con tôi ngủ khẽ khàng thảnh thơi”

trưa nay giũ áo ra phơi
những sợi vải thơm mùi mát sạch
em co chân, gối đầu đọc sách
hoặc rúc tay vào túi áo anh
năm ngón tay lạnh, hai bàn tay mảnh
hạ của chúng mình thật xanh
như màu nước trà ban sớm
như mầm cây anh gieo mới lớn
như đòng đưa câu hát dịu hiền

có thể mai lại mưa bão liên miên
căn nhà ngập những đêm không hẹn trước
em ngủ nghiêng,
đong chân theo mùa nước
còn anh tất tả kê đồ
thì sớm nay chăn áo vẫn khô
nắng vẫn phủ khắp vườn xanh lá
anh bắc nồi cơm, em xào rau giá
đưa chuyện nhau nghe những nỗi nhật thường

em của ân cần, hạ của yêu thương
sợ gì đâu khi bão còn chưa đến.

Nhược Lạc

 

thân yêu của mùa

YK6W0303

thân yêu của mùa
gió của đồng xanh
nắng của mong manh
ước lành nguyên thủy

chân bước qua bao mùa cám dỗ
trái tim rung bao nhịp sầu bi
tai thao thiết nỗi thầm thì
cho đến phút gieo lòng thành hạt

hạt xinh bé chẳng từ lòng đất
từ không trung vun đắp lại thành
từ một giây phút mong manh
con người quên làm điều ác

ta cấy gieo vào mình tiếng hát
để đồng mai lúa lại trổ bông
để con sóng ánh ven sông
cho người lái đò ngơi mệt

đi qua những ngày giông kết
lại thêm gió bão cùng mưa
lo toan bao nỗi cũng thừa
thôi đành trông vào tin cậy

cậy tim mình son sắt vậy
cậy chân cứng đá mềm thôi
cậy con những giấc bồi hồi
ru lòng à ơi nhớ mẹ

thân yêu gió mùa thổi khẽ
phất phơ vừa đủ tóc bay
mình còn tay nắm bàn tay
còn hun bếp ấm
lửa này miên man.

Nhược Lạc 

 

đôi chân trần xắc nhỏ

YK6W6314

đôi chân trần xắc nhỏ
em đi tận đâu đâu
tôi tìm theo vết dấu
sương giăng gió bạc đầu

đôi chân trần xắc nhỏ
em hát giấc mộng chi
tôi thèm như bướm trắng
dập dìu bước em đi

đôi chân trần bé thế
sao đá cũng phải mòn
sao lồng ngực tuổi son
mà ấp đời dữ dội

đôi chân trần tội lỗi
bước qua một lần tôi
thế mà duyên từ ấy
thoát nhiên thành xa xôi

đôi chân trần, thôi nhé
khép bước hài lại đi
như tôi khép máu rỉ
từ nỗi lòng cây si.

Nhược Lạc

bạn đường

YK6W0575.jpg

như bài hát từng vang lên trong máy
anh gửi nghe từ những thủa ban đầu
như lời nhắc của anh chàng năm ấy
chúng ta là gì – ngoài những bụi sao bay

bờ vai anh kề cận buổi hôm nay
dù trước đây không phải lời hứa hẹn
ý nghĩa cuộc đời vẫn không sao biết hết
chỉ sao trời ôm ấp lấy tay nhau

anh lại đưa em đến ga tàu
đi một chuyến không biết bờ bến cuối
đôi chân của mình bảo nhau – chưa mỏi
nên còn mơ háo hức gió đồng xa

đôi khi em nhắc chuyện ngày qua
khi anh dắt em ra tận miền biên hải
cùng nhau leo bao núi đồi triền bãi
và chia nhau quả táo dưới hiên trời

chúng ta uống cạn nước trong một hơi
rồi say ngủ giữa tiếng mưa rầm rộ
chui lên chuyến xe đêm còn hai chỗ
và chia nhau mỗi đứa một tai nghe

mắt em xanh như lá mùa hè
đóa môi thắm rực màu gấc chín
đôi khi anh muốn em cười thật ít
để trời xanh không vuột khỏi tay mình

người bạn đường đôi lúc lặng thinh
và đôi lúc hát vui cười nghiêng ngả
dù dịu dàng hay dăm lần cãi vã
vẫn dụi đầu trên ngực áo ngủ say

chúng ta đã nói rất nhiều – về duyên may
như bữa cơm mỗi ngày cùng nhau nấu
như mảnh vườn có hoa thơm trái đậu
như trà thơm trong ngát vị xuân ngời

tháng tư sang, mây trắng lại cất lời
thương nhắc mãi vụ trà xuân năm ngoái
anh muốn rủ em băng núi rừng xanh ngái
ghé về thăm gốc cổ thụ hôm xưa

bạn đường ơi, em đã thức dậy chưa?
mơ gì đấy những giấc đời chẳng thật
bên ngoài kia phố phường đang tất bật
anh rủ em đi trốn chuyện-con-người

ta lại nằm giữa núi đồi thảnh thơi
để nghe gió hát reo vào ga mới
những con tàu mình đi không bến đợi
nhưng em còn cơm nắm ở trong tay
nhưng em còn hơi ấm của anh đây
còn chén trà thơm nóng bên này
còn bài hát nao nức lời tuổi trẻ
còn suối trong, còn lá rừng xao khẽ
còn bao điều đang ngóng đợi em, em.

bạn đường ơi, em hãy thức mà xem
giấc đời ấy đang hát lời thành thật.

Nhược Lạc

mộc

cây mọc sân nhà
hoa mộc trổ hoa
em học anh ra vườn gom mấy nụ
trút đầy hết một bình hương gốm cũ
để dăm hôm anh lại ướp trà

hương ngọc ngà
cánh trắng như pha
mơ mộng mãi mấy mùa ong bướm ghé
đôi lúc cô đơn, lắm chiều buồn tẻ
nghĩ ngợi gì mà day dứt lòng thơm

trong nhà còn ít bạch mẫu đơn
em lẳng lặng pha một tuần độc ẩm
bà hàng xóm hẳn nghĩ em lẩm cẩm
mới kê gạch ra ngồi xổm trước hiên nhà

em thả vào cái chén ta
ba bông hoa vừa mới nở
nước trà thơm như thở
hít tràn một mùa hoa

cây hoa mộc nở trước nhà
thương nhắc đấy sao anh không về kịp.

nhược lạc

lá bàng tháng hai

lá bàng tháng hai
vãn đỏ đôi hài
người thương chia mấy dặm dài
vẫn thương

me tôi thắp vội nén hương
đêm qua mơ một giấc đường đột mơ
phố sâu chim chóc ngẩn ngơ
hẻm mờ ngõ mịt biết chờ đợi đâu

trái hồng để đấy cũ nhàu
thu đi, đông cạn, màu xuân cũng tàn

trường tan, đám trẻ hân hoan
năm tôi tuổi ấy cũng toàn an nhiên
nay da thịt đắp não phiền
thêm khôn thêm lớn thêm luyên thuyên đời

chuyện người có thế mà thôi
em thương tôi đợi hết ngời thanh xuân

chiều hôm cánh lá ân cần
so vai đỏ rụng nốt lần, rồi đi.

nhược lạc