Thơ

sao lại khóc

chẳng hiểu sao lại khóc
vào ngày ta thương ta
bàn chân thì đã mỏi
con đường còn rất xa

phía sau ngày giông gió
là một mùa sương giăng
mong đến ngày có nắng
biết có chờ được chăng

màn đêm còn vầng trăng
bão biển còn sao chiếu
hy vọng, không cần hiểu
ta cần điều níu nhau

cần hứa cho ngày sau
cần rộng lòng sống tiếp
cần mộng êm nằm thiếp
để ru mình đêm nay

lòng khuya đã cạn ngày
ta thương mình thác đổ..

Nhược Lạc

Thơ

một ngày quá mệt

một ngày quá mệt
em chưa đi hết

đi trên cái chết
của từng một-giây
hai-giây, ba-giây
giày vò chân bé

quãng đường mây nẻ
em oà vỡ mưa

em đi, 
đường phố lưa thưa

đoá quỳnh chưa nở,
 chờ vừa đêm hôm

em về,

lại, vòng tay ôm
khắc, giây ngồi thở

ôn tồn chờ nhau

chờ giây bước chậm đằng sau
chờ giây đi trước phai màu hoang vu
chờ qua gió rít u u
chờ đêm sạch loáng cho vừa ánh trăng

chờ đi qua hết ăn năn

ngày mau đi hết, em nằm bên tôi

chẳng muốn nói gì nữa,
thôi.

Nhược Lạc

Thơ

còn

còn điều ở lại
còn trái trên cành
còn bát nước canh
còn lành nút áo

còn buổi chiều đi dạo
còn cái ôm buổi đêm
còn khoảng trống bên thềm
đi ra đi vào
hít thở

còn cơn mơ dang dở
còn cuốn sách phần ba
còn hăm mấy bài ca
xong intro, còn chờ điệp khúc

cuối ngày còn lúc
ngắm mây đổi màu
còn cơn mưa mau
còn áo mưa trong cốp

còn giây hồi hộp
còn điều quyến luyến vẫy chào con
còn trái hồng giòn
đợi mùa thu chín mềm
ngọt thắm

còn nhiều điều lắm
bỏ trong túi áo quen ngày
còn nhiều cơn may
mà nếu vội, ta tuột mình
quên
mất.

Nhược Lạc

Thơ

bài hát em

bài hát hôm qua em viết
hợp âm thứ
tự trầm buồn
em luôn luôn
luôn luôn
cuốn mình quanh si giáng

giấc mơ nào dở dang
cũng làm ta day dứt lạ thường
giữa bụi mưa xuân sương
chóp mũi lạnh đỏ hồng hy vọng

bài ca lóng ngóng đầu tháng Tư
cô gái đi đôi giày màu đỏ
con chim xoè cánh rất nhỏ
bay giữa hồ Tây mênh mang

bài ca tháng Tám lang thang
bài ca tháng Mười buồn bã
nốt nhạc Mười Một nghiêng đổ cả
tờ thư Mười Hai,
em đã quên rồi

chuyện tình yêu như trò chơi
và lời hát là cuộn băng ký ức
thi thoảng màn đêm, mặt trăng gọi thức
dải băng quay, ta quên mất là mặt trước hay sau

bài hát em mưa mau
bài hát mùa hè bỏ lại
mùa thu ngây dại, nấp sau chùm hoa sữa ngông cuồng
ai đem giấu mặt trời mùa đông
hoa mùi trắng
gieo con mắt sau vườn chẳng khóc

mấy ai hiểu từng chấm đen khó nhọc
tự treo mình trên dải nhạc băng băng.

Nhược Lạc

Sách · Thơ

một bài thơ cùng J.O.Y

mình có duyên được góp chữ trên tạp chí J.O.Y issue 4 : Chuyến du hành thời gian. thật là vui vì được trở thành một phần trên chuyến tàu về với những kỷ niệm xưa cũ.

cuốn tạp chí này ẩn giấu rất nhiều thú vị nho nhỏ, như một tấm vé lên tàu bay mang tên mình, một vài hình ảnh quen mà lạ, vài câu chuyện về (những) người mà ta mến yêu, chẳng hạn: nhạc sĩ Đỗ Bảo. tất thảy diễn ra trong gam màu đồng vàng ấm cúng, một giai điệu (nếu có) rất chậm, trầm và êm.

và mình có một phần trong đó.

nếu bạn quan tâm, mời bạn tìm đọc J.O.Y issue 4 và tìm Nhược Lạc trong đó nhé!

thân mến,
Nhược Lạc

Đời thường

từ phố về quê

Hôm nay mình đi nghe buổi nói chuyện của chị Hằng Mai về chủ đề “Từ phố về quê”. Thành quả thu về là thật nhiều những câu chuyện, bài học của anh chị và mọi người tới tham dự. Trong đó có mấy điều sau mình thấm thía nhất:

  1. Từ phố về quê không phải một sự chuyển dịch về nơi sống, mà là về lối sống. Nếu ta vẫn giữ nguyên lối sống ở thành phố mang về quê thì ta chỉ làm rối loạn và phiền hà hơn cho vùng quê đó, thôi thà đang ở đâu cứ ở nguyên đó còn hơn.
  2. Tiện nghi không nên hiểu là sự tiện lợi cho riêng mình, mà nên hiểu rằng “tiện đâu thích nghi đó”.
  3. Chọn việc dễ mà làm, lựa theo sức mình, đừng đâm đầu vào cái khó.
  4. Đừng cố gắng thay đổi người khác, thay đổi chính mình trước. Muốn điều tốt đẹp gì xảy ra, hãy xắn tay vào làm.
  5. Hỏi “tại sao” trước khi hỏi “cái gì” và “như thế nào”. Tại sao ta muốn về quê?
  6. Cố gắng giữ sự nhất quán trong tư tưởng, lời nói, hành động. Điều đó trước tiên là vì chính mình. Sự xung khắc trong thân – khẩu – ý làm bản thân mình đau khổ đầu tiên.
  7. Luôn có cách. Luôn có đất. Khi ta đặt xuống cái ham muốn sở hữu đất, mở rộng lòng thì sẽ có những phương cách, giải pháp hiện ra giúp mình.
  8. Đừng tối giản một cách phức tạp. Hãy bắt đầu với sự đơn giản cốt lõi trong lòng mình, thay vì đi “shopping tư tưởng, lối sống” của bất kỳ ai.
  9. Hạnh phúc tự thân là thứ hạnh phúc bền vững nhất. Ta cứ dũng cảm đi trên con đường phù hợp nhất với mình, rồi (những) người bạn đường thích hợp với ta sẽ xuất hiện.
  10. Sống theo điều ta tin là đúng, nhưng không phủ định những người khác. Người ăn chay không cần nghĩ người ăn mặn là sai. Người về quê không cần phủ định người ở phố. Luôn có nhiều hơn một cách sống đúng. Sự đa dạng mới làm nên một xã hội thú vị.

Cuối cùng, là trải nghiệm thôi. Học phải đi đôi với hành. Kinh nghiệm của người này không dành cho người khác. Lời nói của người này rồi cũng chỉ là lời nghe để đó, chứ không thay ta sống một cuộc đời. Một buổi talk show rồi cũng không giúp ta thắp mãi ngọn lửa cảm hứng, ta phải tự thắp lên và giữ lấy cho mình.

Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi.

Ghi chép bởi Nhược Lạc

Thơ

thơ

anh đỡ em bước lên một bài thơ
của mùa hè chiều thẳng đứng
của mùa thu lơ lửng
nghiêng nghiêng chữ viết em ngồi

chữ C vành nôi
giấc mơ ai thả bên trời
dấu phẩy thảnh thơi
xuống câu dưới,
hẵng còn anh đứng đợi

em cũng đừng nghĩ ngợi
chuyện vần vèo ai nắm tay nhau
tình yêu là khoảng sân sau
là vần thơ kín,
ta không ngỏ cho vạn người chiêm ngưỡng

một bài thơ nhấn nhịp lạ thường
hay là câu lục bát thân thương
khi ta viết
mọi chữ cái nối tay nhau đều: đặng.

anh làm chấm câu im ắng
đứng tận cùng mà lặng ngắm nhìn:
em.

Nhược Lạc

Thơ

mình

em mua thêm một cuốn sách
để trên giá gỗ của anh
trong nhà thêm một cây xanh
trồng vào chậu men đã cũ

thành phố bước vào đêm ngủ
trăng bước vào ngày viễn du
ta cần bao nhiêu cho đủ
đắp thành đài mộng vi vu?

anh đến từ ngàn xưa cũ
em thời vũ trụ nguyên sinh
ba ngàn năm một cuộc tình
căn phí chi ngày toan tính?

giọt sương ngày mai dự định
tan trên hoa mọng cánh hồng
kế hoạch của mây bỏ không
thoát trôi tới ngày mưa đến

cuộc đời chắc là hơi mệt
chẳng muốn đặt thêm gánh gồng
nếu mai là một cơn giông
sớm nay em ngồi tắm nắng.

Nhược Lạc

Thơ

chuẩn bị nở

bạn đã sẵn sàng cho một bắt-đầu-vui?

nếu hôm nay niềm hân hoan ập đến,
có chắc bạn đã sắp dọn xong lòng mình?

đã thâu xếp những ngổn ngang ngày cũ
đã đủ phòng cho ai đó chuyển vào
đã thôi hồi hộp, say sóng lao đao
đã dựng ô cửa cho nắng tràn nhuộm khắp
đã sẵn sàng cho lời nhắc ‘ăn tối chưa?’
đã có thời gian ngắm một cơn mưa
và gửi tin nhắn
và khoảng trời say đắm
cho mây thả hoa hồng

nếu không,
mong bạn quay về với điều thường nhật
và dẫu rằng, ngày đang tất bật
vẫn nhớ tay tưới giùm cây con
một chút mỗi ngày

vì đâu ai hay
một sớm nao
bất chợt

bình minh nở.

Nhược Lạc

Đời thường

lâu đài trên mây

“Bám rễ trên đất mẹ,

hoà điệu cùng cơn gió,

ủ hạt giống trong giá đông

và vui ca cùng lũ chim khi xuân sớm trở về.”

Đó là một bài dân ca của xứ sở Laputa trong bộ phim Castle in the skye của Ghibli.

Sheeta nói: Giờ đây tôi mới hiểu được ý nghĩa của bài hát này. Dù anh có bao nhiêu vũ khí tối tân, dù bao nhiêu sức mạnh thượng thừa, cũng chẳng nghĩa lý gì nếu cuộc sống này thiếu tình yêu.

“Tình yêu” ở đây, còn ám chỉ tới cội rễ, tới đất Mẹ.

Laputa là một vương quốc cổ trên mây, nắm giữ trong đó bao nhiêu kho báu, năng lượng quý, robot tinh nhuệ… nhưng đó là một vương quốc chết – vì cội rễ của chúng không bám trên mặt đất.

Con người, khi vươn tới những hành tinh xa, những thành tựu lạ, có lẽ nào cũng đang dần nhấc chân mình lên khỏi mặt đất?

Bộ phim kết thúc bằng một tinh cầu trơ trọi trôi nổi giữa không gian, mà toàn bộ gốc rễ cũng lửng lơ bay, không có mảnh đất nào để bám vào. Trên hành tinh ấy, những chú robot cuối cùng còn sót lại nâng niu từng cái trứng chim, từng nhành hoa bé. Nhưng những con người muốn tìm lên ấy, lại chỉ tham đắm thứ sức mạnh đầy huỷ diệt.

Tự nhiên tôi hiểu vì sao người bà của Sheeta lại dạy cho cô nhiều câu thần chú đến thế. Có câu chú để thức dậy ánh sáng, để xoa dịu nỗi cô đơn, để chữa lành thương tổn; cũng có những câu thần chú mạnh mẽ tới độ huỷ diệt cả một tinh cầu.

Bởi vì ở một hoàn cảnh nào đó, sự huỷ diệt có khi là cứu cánh cuối cùng. Có khi, nó lại chính là một sự bảo vệ.

Hôm nay tôi còn ở đây, đứng dưới trời cao thở trong không khí mát của mùa thu. Tay còn có thể vun đất trồng đôi ba cái cây nhỏ. Đến bữa có củ cải để ăn, rau mồng tơi để nấu canh.

Nhưng cái gì hiển nhiên quá, ta cũng thấy nó thường. Giả như ta biết một câu thần chú, hay sở hữu một viên đá phi hành gia, ta mới nghĩ rằng mình đang có sức mạnh.

Thế nên ta vô tình quên mất những sức mạnh giản dị trong lòng bàn tay. Đôi bàn tay ủ hạt, đôi bàn chân chạm đất, đôi mắt còn được nhìn trời, đôi tai còn biết nghe.

Những người bạn của tôi, lần lượt, lần lượt từng người một – đều bỏ phố về vườn. Có người lên non, có người xuống biển, nhưng ai ai cũng tìm cách quay về với cội rễ thô sơ – màu nhiệm nhất của mình.

Tôi hẵng còn trong thành phố với ngút ngàn bê tông, nhưng tôi vẫn nguyện cắm một phần rễ sâu xuống lòng đất mẹ. Dù là chút đất cây trồng nơi ban công, dù là chút đất trên vỉa hè thành phố. Dù là giọt mưa bên mái hiên. Dù là khoảng trời xanh đằm thắm trước nhà.

Chúng vẫn ở đó, chứ chẳng đi đâu. Như ta vẫn là con của Mẹ, dẫu cách xa vạn dặm. Và nếu ta còn chừa ở đó khoảng nhớ cho những câu hát ru, những bài dân ca giản dị; chắc rồi một mai đời sẽ mở lối về.

Nhược Lạc