xin lỗi,

000062.JPG

sai rồi,
tôi xin lỗi

tôi đã đòi hơn cái người cho
đã yêu tấm áo hơn khuy nhỏ
đã ước lụa thêu trước vải sần

lòng tôi nay đã biết ăn năn
chiếu son ai nỡ gác chân nằm
mâm son ai thiết bày đũa mốc
sen nở ao đình, ai nhớ rêu

phận đâu mà dám nhắc chữ yêu
người thương ba bốn núi cũng trèo
qua chợ mày ngang không dám liếc
nói gì trăng tỏ mới liêu xiêu

tôi có chữ đâu để viết nhiều
có thời lóng nước giữ trong siêu
cậy ai bỏ quá cho lòng dại
đã uống cạn trong dứt buổi chiều.

Nhược Lạc 

người đi dạo

000056.JPG

sống đời như cuộc dạo chơi
trần ai hỏa ngục, hoa cười đinh ninh

anh ôm trọn lấy cuộc tình
chắt chiu từ độ người thinh lặng cười
buồn đau là chuyện cả đời
không đi trốn được, thảnh thơi mà nằm

em vui sống được bao năm
mà gom sầu lẻ cũng dăm đấu đầy
anh ngồi in lại sân mây
nỗi đau vụn nhỏ cũng gầy hai vai

anh đi tát nước sớm mai
tới khuya cũng chẳng hết dài lệ cay
thôi anh về lại chốn này
ươm cho em chút mảy may yên lành

sớm mai bóng nắng lại xanh
em về với lệ đô thành riêng em
trần gian cửa đóng cài then
chồng em vắng bóng để hoai men người

mắt còn sầu đấy, em ơi?
sao tai không đón một lời nơi anh
sao tay không vén bức mành
sao chân lại bước vội nhanh về phòng

ở đây còn dải suối trong
soi tình lữ khách nhớ mong đêm ngày
ở đây còn phiến cỏ may
níu thời áo váy người xoay, dứt tình.

Nhược Lạc 

một hôm,

000066
ở Tân Gia Ba.

chiếu bỏ đi xa
không ai giũ cái chăn già nát đau
không ai thắp ngọn đèn dầu
không ai nhúng giẻ để lau bàn thờ

một hôm,
ai rất thờ ơ
ai không nấu bữa cơm
chờ đợi ai
ai không nhấn nút bật đài
ai không đun nước, sắp hai chén trà

một hôm,
không thấy bài ca
vang lên mỗi độ người ta rất buồn
khi vui cũng chẳng thấy luôn
cây đàn ở đó im muôn tháng ngày

một hôm,
ai bỏ ăn chay
hôm ai tiếc nuối những ngày xa xưa
hôm ai quên cách muối dưa
hôm ai hờ hững để bừa phòng không

một hôm,
ai sợ cơn giông
ai thôi ngóng bão
ai trông nắng về

một hôm,
ai xóa câu thề
ai phai hứa cũ
ai về trần lao

một hôm,
ai bỏ ai nào
ai không muốn rước ai vào an nhiên

một hôm,
gom hết muộn phiền
hun tan thành khói du miên về trời.

Nhược Lạc 

em đừng buồn nữa,

000006.JPG

chồng chẳng biết đâu
lòng em là một khối sầu
đem hom từ thủa nhiệm màu mẹ sinh

đi về sớm muộn đinh ninh
tiếng đôi guốc gỗ nhớ tình đường xa

em đi bao hết can qua
trở về với chốn gọi là nhà em

riêng tôi,
tôi nhận tiếng hèn
yêu em mà chẳng rước em đi cùng

ở đây còn vết khôn cùng
nhai đau kỷ niệm trên từng hàng cây
em đi, đừng ngại che mây
em đi, đừng bỏ mấy mùa khăn soa

ở đâu có cụm đèn nhòa
ở đâu còn lại ngã ba lui về

tôi đi sa đọa bộn bề
tay thơm đã thả từ bê bộn đời

em đừng buồn nữa,
em ơi

cho cây nín gió những thời bão giông
phận người định kiếp lông bông
gặp nhau ba bốn mấy mùng vậy thôi
quán xưa còn sắp ghế ngồi
mai sau về lại nhớ mùi tóc mai

giờ em ngồi khóc cùng ai
ai xoa ngực thở, ai phai lệ đầy?

Nhược Lạc 

iwrotethisforyou

000045.JPG

ta vẫn viết
cho em,
em biết chứ?

những lời ta không nói ở trên môi
ta – tàng cây núp tim mình dưới bụi
góc đèn mờ mong tỏa hết đêm mơ

ta – mảnh trăng đã khuyết tự bao giờ
em thức đấy mà không buồn ngó đến
con chim nhỏ vẫn hót lời thương mến
dẫu bụi gai đâm nát cả tim gầy

ai bảo đông thắp má đỏ hây hây
và sao sáng gieo trong vùng mắt biếc
ta đứng đợi, ngẩn ngơ, ta đã tiếc
một màu hoa rũ nát lại bên trời

ta – ở đây thao thiết gọi người ơi
em – chốn đó biết lòng đương rảnh rỗi
có thở đấy những nhịp môi bối rối
như mùi men đã sóng sánh hồ đêm

con đường cũ có thể em đã quên
dễ vậy lắm, như em thường quên lối
cũng có thể chân xinh đã từ chối
sau mùa thu tan tác lá rụng mình

còn riêng ta ngồi lặng với bình minh
viết tiếp những vần thư không hồi đáp
ta viết tình yêu lên bờ lên cát
để sóng xô cuốn mãi tới ngàn sau

không một ai còn nhớ tới nhau
không còn ta giữ đau mình được nữa

nhưng vẫn còn thư
những tờ thư
em.biết.chứ

có còn tôi trong dấu vết người chăng?

Nhược Lạc 

Quên

YK6W6514.jpg
Cô Tô

Quên em đi nhé, anh.
Anh!

Quên em bằng những ngày xanh nhắc về
quên em bằng nửa câu thề
quên con đường đón đưa về ban trưa
quên đi thổn thức nắng mưa
quên đi cốc nước mới vừa chia nhau

quên đi ngõ trước, cổng sau
quên bàn tay vụng đà lau mắt buồn
quên đi một dải sân vuông
nhón chân phơi áo đổ buông bóng dài

quên em, quên cả sớm mai
quên chân bước nhỏ, quên dài áo tơ
quên đi cả nỗi mộng mơ
trăng sao thủa ấy bây giờ ở đâu

em sao nỡ xiết lòng nhau
thôi anh cứ để em lau mắt đầy
xin quên đi nỗi nhớ này
mai sau người có quắt quay, đừng tìm.

Nhược Lạc 

Đói

tumblr_inline_o18gxgT4rG1qhlh68_1280.jpg
Taken by D.

tôi đói mùa
đói ẩm
đói thu không
đói trận mưa giông
đói bình cuốc lủi

đói mực
đói thư
đói lời nhắn nhủ
đói mục hiên nhà
đói cả trời mê

đói ngày lê thê
đói chiều rệu rã
đói người đi qua
mắt cười nghiêng ngả
đói một môi hồng
thắp cả ngày đông

đói trẻ lông bông
đói già chiếu tướng
đói trầm hun tượng
đói mõ nhịp đầy

đói một quầng mây
khóc mình nghiệt ngã
đói cả khu rừng
mát rượi ngày xưa

đói cả giấc trưa
con mèo say ngủ
đói chùm lông vũ
đem đổi kẹo mầm

đói một cơn hâm
bỏ nhà đi bụi
đói khi lủi thủi
xin bát cơm đầy

đói quẩy vai gầy
thúng hàng chuối chín
đói vo sim tím
em nhuộm chiều hôm

đói vòng tay ôm
đói ngày thuốc bắc
đói cơn bệnh vặt
đói bát cháo hoa

đói một ấm trà
nhắc mình xót ruột
đói một cơn buồn
quên cả đói ăn

cuộc đời khó khăn
đói người nhăn nhở
thị thành khó thở
đói kẻ nằm mơ

thôi ta ngồi chờ
cho qua cơn đói
một mai chiều khói
đói làm hư không.

Nhược Lạc