Tiếng Việt

000067.JPG
Taken by D.

ơn giời những tiếng nước tôi
sáng trong từ thủa mẹ ngồi ru con

à ơi là tiếng nước non
ví dầu đưa chuyện của hòn vọng phu
bướm vàng đậu nhánh mù u
đò ngang xa vắng để thiên thu chờ

ca dao ủ bóng đêm mơ
quai thao nghiêng nón để hờ câu duyên
hội quê nô nức thuyền quyên
người đi tìm bạn đong nghiêng mắt cười

đồng dao rộn xóm vang trời
nu na nu nống chị ơi thu về
giận nhau xúc xỉa tiếng thề
bực đau ban sớm lại huề ban trưa

xóm giềng chia ngụm nước dừa
chia tô cơm thảo, canh dưa, cá dằm
người đi xa tận bao năm
vẫn thương nhớ một người chăm tát đồng

tiếng Việt như có, như không
dịu êm nhẫn nại mủi lòng người thương
chưa rành chữ viết đã tường (*)
lắng tai nghe rõ tiếng du dương mình

nước non một dải đinh ninh
tiếng ta là của riêng mình nước ta
ai làm cho tiếng sinh ra
ai mang tiếng Việt đi xa muôn trùng

ở nơi góc bể não nùng
dừng chân nhớ lại hát cùng câu ca
con cò bay lả bay la
bay từ cửa phủ bay ra cánh đồng

tiếng Việt ai giữ ai trông
ai cần trong sáng, ai mong đẹp giàu
tiếng tôi chẳng thiết gì đâu
tiếng tôi là phép nhiệm màu tự sinh.

Nhược Lạc 

(*) Ý thơ Lưu Quang Vũ.

tập nói

IMG_3917

“ngày xưa quả đất hình tròn
ngày nay quả đất vẫn tròn đấy thôi”

con người từ thủa nằm nôi
đã tròn vành tiếng của trời đất xưa

vào rừng rõ biết dạ thưa
gặp cây biết cúi, gặp mưa biết mừng
gặp giông bão biết ngập ngừng
gặp con thú dữ biết chừng mực lui
gặp bông hoa nở biết vui
gặp chùm dâu dại biết mùi ngọt thơm
gặp con suối mát biết ơn
trời xanh cho nước dịu cơn khát nguồn

nhân gian tám vạn nỗi buồn
bắt đầu tự lúc người đi buôn rừng
đất đai tàn tạ, dửng dưng
ai xui lấp bể, thanh trừng thú hoang

theo tôi về lại núi ngàn
để nghe tiếng Mẹ ngân vang động lòng
cùng tôi vốc ngụm nước trong
thanh ngoan cuống họng để mong đổi lời

đổi lời ngạo nghễ thành “ơi”
đổi câu oán giận thành lời nhớ thương
đổi đam mê chốn vô thường
thành chân nhẹ nhõm trên đường đất thô

cùng tôi rũ bụi thành đô
về nơi sống lại bi bô tiếng người.

Nhược Lạc 

 

*hai câu đề tựa là lời hát trong bài “Trái đất tròn” của Quái Vật Tí Hon 

bạn trà

14068005_1172011986195596_8897931987394434123_o.jpg
for my tea partner

ai cần nhất nước, nhị trà
tam pha, tứ ấm
để mà
cô đơn

tôi cần trà hữu thương hơn
cùng tôi hứng chậu nước vừa mưa xong
đựng chum thời gạn nước trong
trèo non vượt thác chỉ mong suối nguồn

trần gian cám cảnh nỗi buồn
rủ nhau đi trốn giữa muôn tuần trà

từ khi trời đất sinh ra
giọt mưa rơi xuống ấp à cỏ cây
non cao ủ lớp tuyết dày
bạch shan nồng đượm vị mây núi rừng

đau thương thả giữa lưng chừng
nhấp môi chén nước là ngưng bận lòng
cùng tôi thức ấm trà mong
cùng tôi thức lại duyên trong vạn đời

ở đây còn một thảnh thơi
hồn nhiên ngồi lại với lời thương nhau

cảm ơn bạn đã thương trà
cảm ơn bạn đã thiết tha cùng mình.

Nhược Lạc 

ảnh phim

000007.JPG
Taken by D.
bên trong một tấm ảnh phim
đã chôn giấu tận mấy nghìn sát na
 
đưa tôi về giữa hôm qua
để tôi ngắt lại đóa hoa chớm tàn
tay tôi kết lại không gian
hồn tôi sống lại muôn vàn nỗi thương
 
kỷ niệm tôi,
dẫn dụ đường
mở toang hoang cửa
nghìn phương cõi lòng
 
một lần tích tắc hư không
hóa ra khắc ấy đã mênh mông trời
 
người trong bức ấy, giờ nơi?
có bao ngoảnh lại nhắc lời cỏ cây
lá vàng vẫn rụng về đây
mà hoa chớm nở đã bay về người
 
thôi đừng khóc nữa, mây ơi
nhòe phai hết nắng trong ngời trên phim
 
bão tan, cổng ngõ im lìm
không ai hé cửa để tìm lại nhau
 
ừ, may
còn tấm phim màu
 
nhắc ta một thủa ngực-đau tim-đầy.
 

bài thơ về những ngày giận nhau

IMG_4763.jpg

không thể nhớ nổi
chuyện gì đã xảy ra

chỉ biết là,
chúng ta không còn nói chuyện
em không còn huyên thuyên
và ôm anh từ sau xe máy

con kiến càng nhìn em áy náy
cá chết rồi chưa đủ hay sao

nhìn xem,
trời sắp mưa rào
còn không bảo nhau
cất sạp quần áo
dắt gọn xe vào

ơ kìa,
sao lại khóc nào?

con kiến càng buồn lắm
em khóc hết mấy mùa

Read More »

dỗ em

YK6W6337.jpg
ở Cô Tô.

đêm qua một hạt sương rơi
ban mai sương ấy hoá thành mắt em
sao đôi mắt ấy ướt nhèm
hay em dỗi nắng nên bèn đổ mưa

thôi đừng giận nữa,
đánh chừa
cái cơn nắng ngốc để mùa âm u
xin lại mắt biếc trời thu
xin người thôi ủ những ngày buồn tênh

bãi bờ dâu ấy lênh đênh
sao em nỡ để một mình tôi đi
xin em lại tiếng nhu mì
xin ban mai nắng lại vì
ban mai.

Nhược Lạc