Thơ

thơ

anh đỡ em bước lên một bài thơ
của mùa hè chiều thẳng đứng
của mùa thu lơ lửng
nghiêng nghiêng chữ viết em ngồi

chữ C vành nôi
giấc mơ ai thả bên trời
dấu phẩy thảnh thơi
xuống câu dưới,
hẵng còn anh đứng đợi

em cũng đừng nghĩ ngợi
chuyện vần vèo ai nắm tay nhau
tình yêu là khoảng sân sau
là vần thơ kín,
ta không ngỏ cho vạn người chiêm ngưỡng

một bài thơ nhấn nhịp lạ thường
hay là câu lục bát thân thương
khi ta viết
mọi chữ cái nối tay nhau đều: đặng.

anh làm chấm câu im ắng
đứng tận cùng mà lặng ngắm nhìn:
em.

Nhược Lạc

Thơ

mình

em mua thêm một cuốn sách
để trên giá gỗ của anh
trong nhà thêm một cây xanh
trồng vào chậu men đã cũ

thành phố bước vào đêm ngủ
trăng bước vào ngày viễn du
ta cần bao nhiêu cho đủ
đắp thành đài mộng vi vu?

anh đến từ ngàn xưa cũ
em thời vũ trụ nguyên sinh
ba ngàn năm một cuộc tình
căn phí chi ngày toan tính?

giọt sương ngày mai dự định
tan trên hoa mọng cánh hồng
kế hoạch của mây bỏ không
thoát trôi tới ngày mưa đến

cuộc đời chắc là hơi mệt
chẳng muốn đặt thêm gánh gồng
nếu mai là một cơn giông
sớm nay em ngồi tắm nắng.

Nhược Lạc

Thơ

chuẩn bị nở

bạn đã sẵn sàng cho một bắt-đầu-vui?

nếu hôm nay niềm hân hoan ập đến,
có chắc bạn đã sắp dọn xong lòng mình?

đã thâu xếp những ngổn ngang ngày cũ
đã đủ phòng cho ai đó chuyển vào
đã thôi hồi hộp, say sóng lao đao
đã dựng ô cửa cho nắng tràn nhuộm khắp
đã sẵn sàng cho lời nhắc ‘ăn tối chưa?’
đã có thời gian ngắm một cơn mưa
và gửi tin nhắn
và khoảng trời say đắm
cho mây thả hoa hồng

nếu không,
mong bạn quay về với điều thường nhật
và dẫu rằng, ngày đang tất bật
vẫn nhớ tay tưới giùm cây con
một chút mỗi ngày

vì đâu ai hay
một sớm nao
bất chợt

bình minh nở.

Nhược Lạc

Thơ

kể một chuyện dài

không biết làm người tốt thế nào,
tôi hay làm sai

tôi vùng vẫy thuở bé
vì chiếc váy mong mặc còn phơi ướt

con mèo đang nuôi,
tự nhiên đi phượt

con cá tự nhiên giãy chết một chiều

tôi làm tôi không biết điều
sao tôi hiểu mẹ đi làm vất vả
tôi chỉ, không thích ăn cơm với cá
tôi muốn ăn thịt gà, kho gừng

con mèo đi lạc, mắt tôi rưng rưng
nhưng tôi chẳng khóc ngày ông tôi mất
ai hiểu tình yêu bằng điều máu mủ?
tôi chưa rành thốt thưa,
quan tài bóng đã đổ chiều

tôi không dám nói điêu,
không chửi thề năm mười ba tuổi
không thích mấy trò đùa vui
gọi tên bố mẹ làm hài

nhưng nói chung, tôi dại
không biết điều đúng-sai đối đãi bạn bè
nên tôi hay thụt về một góc
lớp, bảng đen, phấn trắng: tự xa tôi

giá mà hồi đó tôi hiểu chuyện
chắc cũng khéo vun, sắp xếp lòng mình

tôi cũng chẳng thông minh
không thuộc bảng cửu chương
hay tính nhầm tiền chợ
ra đường hay bỏ lỡ: khúc ngã tư rẽ về

tính tôi chậm chạp, lề mề
làm việc chi cũng trễ một nhịp
yêu đương cũng lín nhín:
sợ ai đó bỏ mình

chuyện đời tôi: linh tinh
tôi định sống gọn gàng, cho khỏe
nhưng đôi khi trời bày vẽ
học đòi thử thách, mong ngày tôi khôn

chuyện đời tôi: chẳng chỗ chôn
ngày mai lá cũ,
mong thành đốm lửa hắt bên đồi,
rồi tắt

kể chuyện xa vạn dặm
chân cũng mỏi mỏi nhiều
tôi ngồi ngắm lá ban chiều
nghe anh đọc nốt một điều, trong thơ.

Nhược Lạc

Thơ

ngày thế giới bỏ quên nhau

ở giữa thị thành đông đúc
là ngàn sa mạc xếp chung
mỗi người riêng một địa hạt
gió mưa thổi rất vô cùng

gió mưa thổi dẫu vô cùng
cũng là thanh âm tắt lịm
bão giông giữa lòng phố tím
làm sao ta nghe trong nhau?

làm sao xua tan mưa mau
làm sao gieo mầm hoa mới
nếu chưa bao giờ đi tới
tận cùng dấu vết tan hoang

một câu thăm cũ muộn màng
một lời xa xưa báo mộng
thăm thẳm bao la trống rỗng
ai làm một ốc đảo xanh?

ai làm tia nắng ngọt lành
ai làm chồi non đương chớm
ai làm bánh mì ban sớm
ấm lại tàn tro sâu đêm

ai về thành phố bỏ quên
gọi tên từng hoang mạc cũ
ngày cả thế giới say ngủ
đợi mai thức giấc reo mùa
hoan ca.

Nhược Lạc​

Thơ

nghe

và đây,
em lắng nghe anh
như thể tiếng nhạc
như là vô thanh

ban mai
nở cánh hoa lành
anh giang tay đón
một nhành hoa ngơ

thế gian
lắm chuyện vẩn vơ
trùm chăn, em đọc
một bài thơ hay

biết là
nước mắt thì cay
bát cơm thì ngọt
môi này thì êm

về nghe lại
tiếng lòng đêm
phía đông đổi gió
qua thềm

sẽ qua.

Nhược Lạc

Thơ

ở lại

dù sao anh cũng mong
rằng em sẽ ở lại

dù đường xa hơi ngại
dù lá nhắc: giông về
lòng anh như bờ đê
đứng trước giờ đổ ngã

dù điều này: khó quá!
dù còn: ốc đảo riêng em!
dù đoán xem: sau cơn bão
anh sẽ bị cuốn đi ngàn mấy dặm?

anh đâu chắc.

lời ca buồn anh hát
thật ra đâu phải điều sáng tác
là câu kể lâu rồi
của tháng năm

nhưng hôm nay,
giữa chốn anh nằm
dù sao cũng mong
chẳng toàn cỏ úa

mong rằng em gõ cửa
nhẫn nại tới lúc hé lòng
mong rằng giữa cơn giông
em mang đến:
một quyết lòng nắng ấm

anh sẽ thức dậy
dù rất chậm
dù lá đau tàn tạc bão bùng

dù là phận bé vô cùng
cũng nương sao sáng
mà bừng sớm mai

vậy nên,
vẫn muốn một-ai

anh vẫn nhớ
mong rằng em ở lại.

Nhược Lạc

Thơ

chuyện

vụng về sống một cuộc chơi
biết không vĩ đại nên thời ung dung

quầng mây thở giữa không trung
đâu toan tính chuyện vô cùng thế gian

khẽ khàng trôi thả mang mang
nay là bông trắng, mai sang sóng trào

chuyện đời,
nhắc thấy nao nao
đưa tay xem những ngón nào đan nhau

lớn lao,
xin trả về sau
đèn đường cao tắp cũng nào chiếu xa

cây đàn
gióng một khúc ca
tiếng âm vừa đủ trong nhà lóng nghe

chiều thu,
nhớ mấy lời ve
đã reo hết tuổi rực hè,
đó sao?

Nhược Lạc

Thơ

lần tới

000020

lần tới,
khi chúng mình cùng đi chơi
mong rằng sẽ là nắng đẹp

gió thả hơi thu,
trời đừng rét
để em với anh
đi đứng nhẹ nhàng

lần tới,
khi tháng tư sang
chúng mình lại ngâm mơ nhé
mơ chín tới má hồng thỏ thẻ
khẽ khàng mơ một giấc mật ngào

lần tới,
là tháng Tám nào
em sẽ học cách
nướng bánh sinh nhật

lần tới,
nhất định
mình sẽ không tất bật
để tham gia một giải chạy
cùng-nhau

lần tới,
khi ta chưa quá nhàu
và giày chưa quá cũ
con cái lớn đã đủ
em muốn nhắc lại một câu rủ
đi-thật-xa
của chàng trai năm xưa

lần tới,
vào một buổi trưa
chúng mình vẫn ngủ bình thường

tỉnh dậy, nhìn nhau, và nói
đi chơi thôi,
lần lần cũng tới rồi.

Nhược Lạc