Thơ

nói đi, bây giờ

ước gì ta nói cùng nhau

một ngàn tám vạn cơn đau khôn lòng

nhỡ mai đứng cạnh suối trong

cứ soi, chừ ngại mỏi mòng đá con



ước gì câu nói cất tròn

đi từ tiếng nấc

cất vòm tiếng than
oà tung tiếng khóc nở hoang

nhẹ hơi thở dịu muộn màng – khoé môi


ước gì khoé mắt cong lời

ước gì tay dạn, để khơi giếng lòng

ước gì hoa, cỏ, tầm vông

xào xào tiếng gió, vô cùng, tự do

ước gì ta hát: thật to
một lần, chẳng ngại chi trò: mất nhau


hẳn là muôn dặm về sau
không cần thốt lại cơn đau:
ước gì..

Nhược Lạc

Thơ

mẹ ơi, cái nắng dính tay

cả nhà mình đi chơi
công viên chiều thứ Bảy
con vui như chim sẻ
loi choi giữa trời hè

/

mẹ ơi,
có tiếng ‘e e’

là con ve rủ hội hè miên man

/

mẹ ơi,
có một ‘con gian’

không đâu, con gián
à nhầm, con ong

/

mẹ ơi,
có một cánh đồng

ừ là sóng cỏ mênh mông mượt mà

/

mẹ ơi,
có một bông hoa

là hoa nhài nở ngọt ngào thơm say

/

mẹ ơi,
cái nắng dính tay

ừa thôi, để đó
như vầy cho thơm.

Nhược Lạc

Thơ

để lại cho con

phải để lại
ít nhất
một mảnh vườn cho con

như ngày xưa ông bà nuôi mẹ
trong căn nhà cấp bốn
và một mảnh sân vuông
dẫu bé,

nơi có chùm hoa cau nhè nhẹ
toả hương thơm ngan ngát bốn mùa
cây hồng xiêm tán xoè như chiếc ô
và hoa mộc quyện mùi trà để nhớ

nơi có nhiều không khí để thở
rau muống cạn luộc ăn,
hoa thiên lý để xào

nơi có tiếng bầy chim lao xao
và con chó Misa già tình cảm
một con mèo tam thể hay ngáp
nằm dài trên bể nước mùa hè

phải để lại cho con
những tiếng ve
và bầy ong còn chăm hút mật
phải để lại những hàng cây thành thật
và vòm xanh xào xạc gió nhẹ lời

mẹ để lại tất thảy, con ơi
vạn điều ước nuôi dưới trời giản dị

Nhược Lạc

Thơ

bắt đầu lại

bắt đầu lại
từ mưa ban sơ
em lơ thơ tóc
mới vừa xiêm y

cơn mưa rào hát tỉ ti
hàng hiên đánh trống,
sáo thì gió cây

bắt đầu lại giữa cuộc này
tù tì: thua, lại, ăn may từ đầu
xin đời thêm một dấu câu
phẩy, cho vừa đoạn
vẽ màu khổ sau

những khi nước mắt chảy đau
biết rằng khái niệm đã nhàu lý do
ta về gục mái đầu to
em ôm người mệt câu khò vô tư

bắt đầu lại, thật từ từ
đoạn rồi hơi mỏi, nhừ xương gối chùng

bắt đầu lại, với mông lung
thức trời mai lại, bão bùng sẽ qua.

Nhược Lạc

sự kiện · Thơ

đêm thi-ca: chúng ta lớn lên

trong một thế giới không ngừng biến đổi, chúng ta lớn lên. trong một thế giới ngập tràn vẻ đẹp, chúng ta có thi-ca. hẹn gặp bạn trong một không gian ngập tràn tiếng nhạc, lời thơ và cả những câu chuyện về chúng ta.


thời gian: 20:00, ngày 10 và 11.04.2021
địa điểm: Vườn Thảo Điền – 34 đường 10, p. Thảo Điền, quận 2, TP.HCM


hẹn gặp bạn tại đêm thi-ca!

Lạc, Phúc và Tùng

Thơ

đi, về

đi qua tám núi về chùa
bầu chuông khởi tiếng
cho mùa ngã đôi

đi qua khát sữa vành nôi
chập chừng chân bước
thoát hồi đằng xa

đi qua bao dải can qua
dưới trời là một mái nhà
rất to

đi xa,
rồi lại về mo
khải hoàn gióng lại câu hò
ngàn xưa.

Nhược Lạc

Thơ

sau mưa có một ngọn đồi bao dung

trời đâu chỉ nắng
đường đâu chỉ vắng
lời đâu mãi nặng
khổ sầu đâu đặng
đằng đẵng đời ơi

ta làm nước thôi
chân trời, góc bể
ta làm hoa nghệ
âm thầm nở vươn

bầy cá sợ ươn
con người sợ nhạt
đường xa, tiếng hát
sợ chẳng ai nghe

ừ, nhưng mùa hè
còn mưa lẳng lặng
còn chiều đứng nắng
còn ta thủng thẳng
nằm nghe nước trôi

sá gì sấm nổ đầu môi
sau mưa có một ngọn đồi bao dung.

Nhược Lạc

Thơ

vội gì đâu

tôi có vội gì đâu
nước reo hãy cứ nhỏ
lửa ơi hãy cứ đỏ
buổi chiều nay cơn gió
kéo vừa phải cơn mưa

cánh chim bay chậm vừa
con thạch sùng đi dạo
bàn tay chưa thành thạo
pha trà với gaiwan

một suy nghĩ lan man
vâng, xin mời thư giãn
một tình yêu đơn giản
vâng, xin mời nấu cơm

có gì quan trọng hơn?
hạt sương, và hoa nở
áng mưa, và hơi thở
tô bún cho bữa chiều

trên thế gian vạn điều
mỗi hạt một nhịp điệu
mỗi tính, tình một kiểu
riêng tôi, thì tôi hiểu
tôi có vội gì đâu

chỉ là bước qua cầu
nhịp mốt, rồi một nhịp

những bước chân im ỉm
chúng bước, vội gì đâu?

chúng bước vội-gì-đâu!
chúng bước, vội, gì đâu.

Nhược Lạc

Thơ

ngày Phật đổ

rầu ngày Phật đổ
ta về ôm nhau
nhành cây, ngọn cỏ
lớn trong mắt sâu

rủ lòng không vội
chết rồi! ngày mai
chết rồi! cốc nước
chưa kịp ngụm dài

đừng ai mở cõi
thiên thai cội nguồn
rồi mai giọt nắng
xin về ngủ luôn.

Nhược Lạc

Thơ

điều con nhớ

điều mà con sẽ nhớ
chắc không phải lời hay
và những câu dạy dỗ
cả những lần kể khổ
hay tiếng khóc nửa đêm

điều mà con sẽ quên
có lẽ là tất cả
những bữa ăn dặm và
cả những cơn táo bón

ký ức ngày đỏ hỏn
là của mẹ, mẹ thôi
là cơn nhớ bồi hồi
gom theo cùng năm, tháng

điều mà con sẽ hát
không phải bài mẹ quen
bộ phim mà con xem
có lẽ mẹ không biết

người mà con tha thiết
chắc mẹ chẳng thích đâu
và công việc mai sau
chắc gì mẹ đã hiểu

nỗi khổ mà con chịu
niềm vui con giữ gìn
giọt nước mắt rơi kín
có lẽ mẹ không hay

chỉ có điều hôm nay
điều mà con vẫn nhớ
ngày mà mẹ chưa sợ
sẽ quên mất: vòng tay

điều con nhớ hôm nay
là buổi chiều ôm chặt.

Nhược Lạc