
em đoan chắc một ngày trời đơn giản
anh ngước nhìn những trái ổi trên cao
nghe chín mọng căng tức từng hơi thở
và ngậm ngùi trông một bóng lao xao.
Nhược Lạc

có lẽ em đã nói quá nhiều
về tình yêu
em đã gói quá nhiều
thành tình yêu
chiếc hộp vụng về ấy
cùng đám ruy băng phiền toái
đã trở thành phiến quân phản loạn
đày ải trong trái tim anh
có lẽ bản nhạc ca tụng dòng sông xanh
đã chép sai một vài nốt
đã muộn màng nhịp chân thưa thốt
lệch khỏi chân bước của đời nhau
có lẽ thời gian
là một mệnh đề đến sau
và chân thành chỉ là trò cá cược
em sẽ chẳng biết mình thua hay được
cũng như em là người nói dối trước
rằng em vẫn ổn đấy mà
có lẽ ở một hành tinh xa
hẳn vẫn còn lưu trữ về hạnh phúc
anh sẽ gặp được chúng qua lời chúc
ngọn gió đêm mang theo tiếng nói em
và một miền ký ức êm đềm
mà trong đó
anh và em còn trẻ
khi chúng ta còn trẻ,
có lẽ
Nhược Lạc

ấm trà cuối cùng đã cạn
không vá được lòng tôi rách nát
như chiếc đài xưa không còn biết hát
như giếng cạn khô, như suối đục ngầu
không biết phải đi đâu
căn phòng chật mà lòng mình vẫn trống
thành phố đông, mà tim mình vẫn rỗng
những mặt người sau lớp lớp khẩu trang
hoàng hôn xuống muộn màng
sao không để tôi đi cùng ánh sáng
về nơi giấc mộng bắt đầu
thuở vườn cây trong trí nhớ còn xanh
và màu trời không làm tôi thấy lạnh
nước mắt chỉ rơi khi lòng hiu quạnh
rưng rưng một nỗi nhớ ai
đêm bão giông cuồn cuộn sâu lòng
vẫn le lói một vầng sao tỏa rạng
trong giấc mơ của tôi hẵng còn tiếng hát
của nàng tiên cá thắt bím tóc hai bên
quay về đặt chân trên mặt đất
tôi hoài nghi và tôi xây xát
một bài thơ không cứu nổi đời tôi
ước nguyện ban đầu thành ước nguyện mồ côi
hoài bão lớn trở thành hoài niệm
khổ thơ xưa trở thành nỗi khổ, tôi
tôi xé cuộc đời đã trôi,
nỗi buồn đã viết, tuổi non đã tiếc, thủa yêu đã biết
tôi đóng đinh treo chúng lên tường
trong căn phòng trống không
tôi sợ chính chiếc lồng mình đã tạo
nỗi buồn lao xao như gió hát ban chiều
trước thành phố nhộn nhạo bao điều
tôi ở lại,
trong căn phòng trống,
rỗng.
Nhược Lạc

mười bốn mùa xuân đi
một triền hoa tư lự
mười bốn tờ thư úa
mùa hè cơn lốc băng qua
kinh nghiệm yêu đương
nếp nhăn mới lớn
ấu thơ buồn thanh xuân hơn hớn
chẳng mảy may lọc lựa hứng nia tình
xòe bàn tay rối rắm ngã tư linh
con đường bước qua
mùa hè không nở lại
cơn bão mười bốn, tháng tư sợ hãi
em không còn màu mắt xưa
lòng bàn tay giấu những màn mưa
hoa sấu rụng lúng túng tình thứ nhất
cơn mộng cong mình lên tất bật
bóng hình nào dan díu với thời gian
rõ ràng chẳng tiếc gì đâu muộn màng
vẫn đôi lần thở dài thay khờ dại
sao không kể thiên thai ngàn chuyện mãi
nàng Scheherazade đã ngủ đâu
trời không lệ phủ đầy mười bốn câu
mười bốn đêm không sao đằng đẵng
ô kính xưa, cột đèn, con phố trắng
mười bốn lần chớp mắt bụi sao rơi
bây giờ đã qua muôn đoạn rã rời
hành tinh vỡ ngày xưa giờ sống lại
toa tàu xưa mong hồi không trống trải
nụ hoa sâu muốn bung tỏa một lần
mười bốn lần em đếm bước chân
kinh nghiệm yêu đầu mùa sứt sẹo
sao mình sống lâu chẳng thuần thục mẹo
yêu thơ ngây chẳng ký bảo hiểm tình
hay vì anh, là một, mưa viễn chinh?
Nhược Lạc

nếu em không phải người được chọn
thì em vẫn đến lúc ba giờ chiều
ngồi đầu con dốc liêu xiêu
chờ đợi tình yêu úa lịm
nếu em không phải đôi mắt tím
hút hồn anh từ phút ban đầu
thì em vẫn là cơn mưa ngâu
chầm chậm chấm tan vào đất
nếu em không phải người thứ nhất
thì em vẫn mua vé hạng sang
để tự ăn suất đúp muộn màng
trên chuyến tàu không bao giờ cập bến
nếu bộ phim đến đây là hết
em sẽ đợi đến cuốn phim sau
bàn chân em sẽ bước thêm mau
để kịp lượt vào vai nữ chính
nếu cuộc du hành này quá bất định
thì em vẫn là: một người đang đi
trên địa hạt của những xanh rì
lần lượt em nảy mầm tình tứ
mong gặp anh giữa kỳ lưu trú
dù chỉ là hữu hạn trước đầu thai.
Nhược Lạc

ngày hôm qua
khi em giương vòm cánh đơn côi
em đã nhìn thấy anh
qua lớp kính căm mờ hơi lạnh
địa cầu mình
đầy những vết thương chung
chưa chạm nhẹ
tim đã ri rỉ máu
em còn gì đằng sau
ngoài chiếc khăn nhàu
không đủ thấm
ba phần tư nước mắt
mùa thu trước mặt
đường thăm thẳm dài
không có tương lai
mang hình hài chúng mình ấm cúng
em ươm mầm ung dung
giữa ngàn tiếng súng
và bom nổ
trong giấc mơ đen
giá mà chúng vang lên
cảnh sau cuối, như thước phim kinh dị
em he hé mắt nhìn lí nhí
dụi đầu sau vai áo anh
hay mình cứ khóc cho cạn bình minh
biết đâu giữa ngàn sương khói đó
sẽ chậm rãi một câu kinh nhỏ
thủng thẳng rơi
làm dịu xuống
đất này.
Nhược Lạc

anh là người đầu tiên dạy em
viết lá thư tình yêu
và liệu có thể là người cuối cùng
đọc lời trái tim di chúc
là cơn mưa đầu tiên thành phố khóc
là hạt nắng rơi trên sân thượng sớm mai
trên con đường sải những bước dài
không gặp nhau
cũng chẳng đành quên hẳn
trang giấy trắng, mưa đêm về sớm
heo may đầy, hoa sứ nhớ tim non
anh nắm tay em
củ ấu cũng tròn
xa xôi thế, ký tự mòn cũ kỹ
em sẽ đến thăm anh chiều tỉ mỉ
phố vắng hoàng hôn
giọng anh thầm thì
em sanh nhằm phải cung thiên di
đi đi mãi không biết hồi đứng lại
xuôi xuôi mãi theo chiều nước thoải
biết bao giờ sông gặp nước giòng sông?
bao giờ em sẽ gọi anh là chồng
bao giờ con mình gọi em là mẹ
bao giờ trong nhà có thêm tiếng trẻ
những vì sao trông thức rọi vào
bao giờ hồ Tây đáy sóng lao xao
em bình thản đi dạo từ ngày thứ nhất
bao giờ anh sau triền miên vạn nấc
quay về ngôi chùa mẹ bán khoán, đầu tiên.
Nhược Lạc