nghe

DSCF1409.jpg

em nằm yên nhé
nghe mưa
nghe mây
nghe gió
nghe mùa đang trôi

em nằm yên nhé
nghe tôi
thì thầm rót tiếng
như hồi kề bên

em nằm yên nhé
nghe đêm
phố phường đã thắp
ngọn đèn mông lung

em nằm yên nhé
nghe chung
nhân gian một cõi
muôn trùng sầu ca

em nằm yên nhé
ngày qua
chờ xem bao giấc
gọi là đa đoan

em nằm yên
giữa hồng hoang
ái tình là áng bụi vàng
đánh rơi

em nằm yên
giữa tiếng đời
nghe xôn xao đó
à ơi rồi tàn

em nằm yên
thế, cho ngoan
đợi tôi góp lá
thu sang
mà nằm.

Nhược Lạc 

Advertisements

uống trà, cùng nhau.

DSCF1246.jpg

con đã ngủ và đêm đã thức
sương đã rơi, nhài đã lên bông
bầy kiến kéo thành đàn đi tránh bão
anh có dùng trà với em không?

bếp đã thắp, nước đun đã sẵn
ấm trà khơi, chén đã mở lòng
hũ trà ủ đã thời nhuần thắm
anh có thuận lòng với lá chăng?

lá trà sống chuỗi ngày tung tăng
trước khi hiến mạch tươi vào lửa ấm
trước khi siết buồn vui vào trầm lắng
đợi nhân gian thức giấc mộng dài

anh đừng nghĩ quá nhiều đến ngày mai
khi khôn dại là điều không đoán biết
uống với nhau một tuần trà, kẻo tiếc
gió mùa thu mới đó đã qua rồi

em đã thức một ấm trà thảnh thơi
hương đã thấm một lời ta chẳng nói
chén nước lắng những điều chưa kịp hỏi
ai biết đời ta đã lỡ những gì

cánh lá mềm như một khúc thiên di
nốt hương chớm thoát đầu môi rồi lắng
vị hoa trái óng mềm nơi cuối họng
làn khói thơm quyến luyến đến tận cùng

anh hãy nhấp một chén trà ung dung
tay chạm lại ngày xưa – thời bỡ ngỡ
ta đã thức những ấm trà thật dở
tới những vị thanh – sâu đến bất ngờ

ta đã băng những quãng đời mộng mơ
hái trà búp sóng xanh tràn trên lá
thức trọn đêm cùng mùi sao-xuyến lạ
ngỡ như người mình đổi máu tanin

mình đã uống trọn vẹn những ngày xanh
khi trà thức là một niềm an ủi
ấm trà đóng lại bao điều buồn tủi
gửi vào tay nhau từng chén vô ưu

ta rủ nhau hò hẹn với luyến lưu
mỗi khoảnh khắc đều nhất kỳ nhất hội
nếu hôm nay ta lỡ lòng bước vội
biết ngày mai có được thức cùng trà

nên đêm nay trời đã cất lời ca
con đã ngủ, quỳnh đã toan hé nụ
nước đã sôi, và lòng nhau đã rủ
anh có dùng trà với em không?

Nhược Lạc

khi chúng ta mệt rồi

DSCF1115.jpg

khi chúng ta mệt rồi
và muốn ngồi ăn cơm
ai sẽ sắp giùm ta đôi đũa
ai sẽ thắp giùm ta bếp lửa
để hâm lại nồi canh

khi chúng ta mệt rồi
ai sẽ giữ lại giùm anh
những câu nói không cần thưa thốt nữa
những hư ảo không cần toan kiếm nữa
và khép chân cho ta mượn
gối đầu

hôm nay,
anh chạy xe qua cầu
mưa tạt mắt
kính mờ không thấy được

anh nhớ em như một làn nước
khẽ khàng rơi dưới bóng hiên mờ

muốn nghe em đọc lại câu thơ
lời đã cũ, em viết nhiều năm trước
khi cả hai còn trẻ,
và tương lai là điều không biết được
thế mà,
em vẫn tin ở anh

chúng mình đi qua những mảng đời xanh
và thêm rất nhiều tháng ngày cỏ úa
có hôm bát cơm lùa canh thành vữa
hoặc chia nhau một tuần trà qua đêm

em ơi,
thế giới thật đảo điên
và muộn phiền là điều tiên đoán trước
giá mà anh có thứ gì hứng được
tất thảy mưa man trong suốt cuộc đời

nhưng anh chẳng có gì
kể cả sự thảnh thơi
khi anh nói em theo anh,
em sẽ chẳng có gì,
là anh nói thật

nếu hôm nay ta đếm đong được mất
bao giờ mùa bão mới qua?

thôi chúng mình mua về một bó hoa
và chôm chôm mười lăm ngàn một ký
nấu nồi canh sẽ ninh nhừ một tí
để em ăn đỡ cảm lạnh qua mùa

hai đứa trồng thêm một cây cà chua
chậu rau húng, rồi một giàn rau bí
em bảo rằng thích ăn hoa thiên lý
ừ, nhưng chỗ đâu mình sẽ phơi đồ?

em của anh ơi,
em bé hiền khô
bàn tay gầy vẽ đường gân mỏng mảnh
bàn tay khép cửa khuya lùa gió lạnh
bàn tay bồng con, múc nước tưới hoa
bàn tay gảy trầm buồn những khúc ca
bàn tay mở khơi ấm trà ban sớm
bàn tay lau vệt nước vừa rơm rớm
rồi dụi vào sau áo anh

bên ngoài kia,
thế giới vẫn đua tranh
nhưng anh nhận, anh là người mỏi mệt
trận chiến này không muốn phải đi hết
chỉ muốn quay về sắp đũa cho nhau
về giũ lại dăm chiếc áo phai nhàu
và cùng uống một tuần trà chậm rãi

khi chúng ta mỏi mệt, và sợ hãi
ta vẫn ở đây,
để sợ hãi cùng nhau.

Nhược Lạc

Chảy

YK6W2710.jpg

tôi đi dòng chảy của tôi
nắng cháy trên đầu có hạn
em ngồi bên sông kia hát
có lẽ vãn thời đã lâu

tôi đi quai nải bâu xâu
nhếch nhác phiếm đời làm nhạt
khum tay vốc làn nước mát
xót thương thủa mình trong veo

con người ai nhổ mà neo
lênh đênh là điều tất lẽ
đôi khi gió chiều thổi khẽ
cho buồm yên mộng xác xơ

giọt sương mà rụng ngây thơ
biết đâu hoa này cánh mỏng
ve kêu rát lời cuối họng
cũng đâu át nổi mùa thu

tôi đi xây mộng vi vu
em đừng đợi cơm làm tội
hũ dưa, âu cà muối xổi
xót lòng sao vội quẩy chân

phận thiên thu, mộng trầm luân
nam mô tràng hạt mấy lần nghiệp duyên
chuông thanh trống gióng khải huyền
thôi em ở lại tu miên mật đời

tìm hình tôi giữa thảnh thơi
tìm lời tôi giữa kệ đời nhân gian.

Nhược Lạc

chừa cho mình một đường lui

000048.JPG

điều ta tin chắc hôm nay là chân lý
có thể mai sẽ bội phản đầu tiên
người ta ngỡ sẽ là luôn là bạn tốt
biết đâu mai bỗng trở mặt khôn lường

nên hãy chừa lại cho mình một con đường
như dòng suối chia thành ngàn nhánh nhỏ
róc rách dịu êm như tiếng lòng núi tỏ
mà sau cùng vẫn đổ về biển khơi

ta hôm nay đang sống rất thảnh thơi
nhưng cứ chừa lại dăm phần gai góc
nhỡ sớm mai thức dậy đời khó nhọc
hẵng còn đây: chân cứng đá mềm

chừa lại cho mình một chút yêu tin
và khiêm nhường trong mỗi lời phản bác
điều hôm nay ta xù lông quát nạt
biết đâu sẽ cứu ta ngày mai

chừa lại cho mình một bờ vai
để ngày sau thân mệt nhoài biết ghé
chừa lại cho mình một tấm vé
để trở về trong tiếng mẹ ầu ơ

chừa lại cho mình một giấc mơ
dẫu trọn kiếp không cách nào thành thực
nhưng vẫn chừa lại đó: lòng nao nức
biết hôm nao duyên số lại tỏ lời

chừa lại cho mình một “phần người”
để giao tiếp với những “phần người” khác
dù đôi khi ta ước mình reo hát
tựa cây thông trên ngọn đồi xa xăm

chừa lại cho mình một chỗ nằm
khi thân thể đã rã rời mỏi mệt
chừa lại cả cho những người thương mến
và cỏ cây, hoa lá lẫn chim muông

chừa lại cho nhân loại một nỗi buồn
chừa cho thi ca khoảng trời cất tiếng
chừa cho tuổi trẻ những điều luyến tiếc
chừa cho môi xa, và cho mắt biếc
chừa cho nhau chỗ yên lành trong nhau

xin biết chừa – lại – cho những ngày sau
vì đời rất – dài – khôn lường đoán biết
vì để sống sau bớt phần nuối tiếc
xin chừa nhau khôn dại nốt phần đời.

Nhược Lạc | 04.2018

cách đọc một bài thơ

000068.JPG

hãy đọc thơ trong đêm
khi mình êm tiếng nói
khi tiếng lòng soi rọi
bắc nhịp trăng trong đêm

hãy đọc thơ say men
của gã tình si dại
khúc ca trên đồng bãi
hát cho người phương xa

hãy đọc thơ thật thà
chậm rãi và từ tốn
những thanh âm chộn rộn
không thuộc về thi ca

hãy đọc thơ ngân xa
bằng giọng bồng cao vút
bằng quãng trầm sâu hút
cho nỗi niềm thoát ra

hãy đọc thơ người ta
và đọc thơ mình nữa
những lối về khác cửa
nhưng ấm lòng giống nhau

hãy đọc thơ từ đầu
tên bài rồi đề tựa
ngắt hơi rồi tiếp nữa
ngân đến tận sau cùng

hoặc đọc thơ lung tung
cuối sau rồi lên trước
dừng ở câu ta ước
không làm tim nhói đau

hãy đọc bài thơ sau
một cuộc tình tan vỡ
một lời yêu muôn thuở
chẳng bao giờ cất lên

hãy đọc thơ ru êm
cho bé còn say ngủ
biết bao thương cho đủ
giữa nức lòng biển khơi

hãy đọc thơ dở hơi
và thơ đầy uyên bác
cuộc thơ là khúc nhạc
cho những mảnh đời riêng

hãy đọc thơ tự nhiên
như chuyện thường ở huyện
có con chim từ thiện
hót đâu cần tính công

hãy đọc thơ ven sông
trên sóng đồng lúa ngả
nơi phố phường rộn rã
dưới cột đèn xuyên đêm

hãy đọc thơ như nêm
dăm muỗng bình yên lạ
chan nỗi lòng xanh lá
cho cuộc đời trổ hoa.

Nhược Lạc 

ở đây

YK6W2842.jpg

ngồi lại đây,
anh
ở lại bày
một ván

cờ đã sắp
trà chưa chịu cạn
bà hàng xóm hôm nay
sang nhà bạn
nên giờ trưa an tĩnh bất ngờ

ngồi lại đây,
nhớ một chút này

quân cờ bé nối thành vây vòng lớn
cánh trà hé nở tung thành sóng
dập dềnh xanh trong chén nhiệm mầu

ngồi lại đây,
nói được vài câu

mớ chuyện cũ kể hoài không hết
nước cờ mới nối dài không chết
những tình yêu tha thiết buổi sinh thời

ngồi lại đây,
anh
uống cạn hơi

em sợ ngày mai cánh trà úa hỏng
sợ bàn gỗ cũng đến ngày bong tróc
và quân cờ thất lạc khóc tận đâu

nên em từ chối hẹn bao-lâu
hoặc yếu thế tin vào mai-mốt
trong tự điển không giữ lời thề-thốt

chỉ có một
hôm-nay
giữa ván cờ này
và chén trà tỏa hơi tĩnh lặng
trên tay nhau còn chiếu chung vạt nắng
từ ô cửa sổ gần bên

ngồi lại đây,
ấm lại rồi êm
và nghe tiếng tim mình tan thành nước.

Nhược Lạc