nay

10610489_821862721210526_4264745439940932164_n

chẳng chờ tới ngày lên núi cao
mới trồng hoa cúc ở bên rào
ban công dẫu bé, vừa hoa giấy
cửa nhỏ cánh bung, gió lụa đào

ta làm người lớn nơi thành thị
vẫn đủ tiêu dao, giữ nhẹ lời
hôm nay ăn nấm, mai ăn cá
sáng thức trà đôi, tối rượu khơi

không đợi về già mua nhàn nhã
còn trẻ vẫn thích chuyện an vui
may còn người giống mình đôi khúc
ghép nổi cùng nhau, giữa sóng vùi.

Nhược Lạc

 

say

YK6W9142

 
vạn cánh rừng sụp đổ
tôi chỉ còn một nhánh cây con
đôi dòng nước đắng
buổi chiều nay vắng lặng
trời hoang trong vắt chẳng cọng mây
 
chỗ ngồi còn đây
giấc mộng ngày xưa
ra đời từ đó
ta đi trong ngõ nhỏ
ngước lên nhìn dải mơ cao
 
gió thổi, lòng xao
cốc cà phê cạn
nếu ngày xưa em không hát
chắc gì góc phố đã lên đèn
 
tôi bỏ chiều vào lên men
đợi mười năm uống, say mèm, rồi thôi.
 
Nhược Lạc

cần

YK6W6444

 

có cần nhiều lắm không
những điều để vui sống?

cần khoảng trời cao rộng
đứng thẳng lên không sợ cụng đầu

cần có bát cơm nâu
cần manh áo mặc
cần bóng cây che nắng
và mát êm dòng nước ngọt lành

cần có người ở cạnh
để cô đừng gặp đơn
cần cánh bướm rập rờn
nhắc mình còn hoa thắm trong vườn
cần tưới

cần buổi chiều rong chơi
cần chuỗi ngày làm lụng
cần vụng về lúng túng
để mượn người – tay khéo – đỡ giùm ta

cuộc sống cần những bài ca
dù điệu nhạc không giúp mình ấm bụng
nhưng ở giữa cuộc đời này, lắm lúc
biết lấy chi cho cõi lòng tựa vào
ấm êm

cũng chẳng biết ngày mai có cần thêm
nhưng hôm nay,
chừng này là đủ

cần màn đêm bóng cũ
cần ban mai sáng lại gọi mừng

cần ta ở giữa lưng chừng
sẵn lòng bước, dẫu chưa từng kinh qua.

Nhược Lạc

đi chầm chậm thôi

635709336675001926

cũng đâu có gì vội
vội,
nếu không đi hết thì
thôi,

ta lại dừng bên đường nghỉ
gió ngày sau vẫn ri ri

chặng này đâu phải duy nhất
ta đâu phải thánh nhân gì
chỉ là thuận đường nên bước
tiện lời nên hát đôi câu

nếu đời nghe được làm vui
nếu hỏng xin về làm lại
ta đâu muốn thành ai mãi
nay ăn bún đậu,
mai dừng

ta trồng thêm nhài bông trắng
sớm mai thức nước thưởng trà
nếu hoa rụng từ đêm trước
vậy thôi, xin tiễn lời ca

biết rằng mai có còn ‘ta’
còn ‘nhà’, còn ‘mình’, còn ‘mẹ’?
hôm nao còn nghe tiếng trẻ
xin vui với nắng trong vườn

ta là ta sống bình thường
nhớ thương cũng thường hay khóc
tủi thân khi đời khó nhọc
thêm vui với bát cơm đầy

ta còn đang sải bước đây
ngắn chân xin bước đoạn này,
chậm thôi.

Nhược Lạc 

buồn

fly
nếu buồn một giấc ngủ nghê
thì đi nằm nghỉ
đừng về bực nhau

nếu buồn một giấc mơ nhàu
thì xắn tay áo
để lau sàn nhà

làm từng chút một,
được mà

đừng buồn cười quá
khi ta làm liều

làm điều mình thích
và yêu
dẫu cho cái kết
có nhiều vết thương

buồn chân
thả bước xuống đường
nếu buồn bã quá thì nương lá vàng

xanh kiệt cùng,
chẳng hoang mang
rồi mai thả cánh nhẹ nhàng mà bay

buồn vui mấy cũng
kiếp này
rồi thôi.

Nhược Lạc

đường về

IMG_4536

đường về
dẫu xa,
miễn là phía cuối có ‘nhà’
đợi nhau

bữa cơm
dù chỉ có rau
miễn là sắp bát
có màu chung đôi

dù là thành thị, núi đồi
bếp ga, bếp củi
ấm hơi là mừng

dù là giữa vạn người dưng
nhộn nhàu tiếng nói
bỗng ngừng âm thanh
!

chỉ còn nghe cất giọng lành

“anh đây”

“em ngố”

“về nhanh, đường dài.”

Nhược Lạc 

 

bữa tối

hình 2

dù là đi bao xa
hay là làm bao việc
cần có nơi trở về
khi đời tàn bữa tiệc

cần người để nắm tay đi chợ
cần người nhắc mua thêm củ hành
cải xanh, cam vàng, đậu phụ
cần người ôm lấy bờ vai mỏi rũ
cần một lời hỏi “mẹ mệt hông?”

bữa tối cần một bát cơm không
ăn với nấm mỡ xào rau cải ngọt
cần một bàn ăn bé
và bốn người ngồi trọn
tròn trịa một mái nhà

dù là đi bao xa
hay là làm bao việc
không muốn phải đi tiếp
vào lúc sáu giờ chiều

về thôi,
chào mệt mỏi nhiều
về thôi,
nhà có bao điều đợi mong.

Nhược Lạc

 

bạch hào ngân châm

silver-needle

một nét lông ngài trắng mảnh mai
sương mây gió tuyết triệu năm dài
mãi đến hôm nao người ghé đến
khuyến dụ trà nương thoát bồng lai

sơn khê nồng thắp giữa trần ai
một ánh hồ trong sáng miệt mài
màu như hoa mới, mềm hương sớm
thoáng chốc thần tiên hay lão giai?

ta không sợ đếm nỗi tàn phai
chỉ tiếc tuần thơm vốn chẳng dài
nhấp môi ân tạ duyên trà ngộ
tựa khách đê đầu trước nhành mai.

(tặng trà Silver Needle/Bạch Hào Ngân Châm)

Nhược Lạc 

cho tháng tám

2017-08-22-20-43-23_2225-a-495x620

 

lần đầu tiên mẹ gặp cha con
đâu ai nghĩ có ngày nên chồng vợ
buổi hôm ấy nắng chiều như đổ lửa
cha đưa mẹ ra quán nước gần nhà

cái nóng gây của mùa hè xa
quán mất điện, gió im lời thỏ thẻ
cha đổi chỗ ngồi, khi mẹ nheo mắt khẽ
câu chuyện buông dài trên nệm ghế đỏ ung

cha tặng mẹ một cuốn sách ngoại văn
của tác gia (hồi đó) chúng ta cùng thích
mẹ đã quên gần hết, trừ một lời trích
“người ta yêu người mà người ta yêu”

Continue reading “cho tháng tám”

nhạt

000030

năm mười tám tuổi, nghe mình nhạt
hùng hục quảy chân cưỡi gió ngàn
năm mười năm nữa, còn nghe nhạt
lại ngồi lặng im xem nắng chan

tô canh mười tám nhiều gia vị
đỏ sánh, cay xè với kimchi
nay đầu ngang ngổn nhiều suy nghĩ
lại muốn luộc rau với sấu, vì

lười thôi, không có gì sâu sắc
đời mặn cũng hay, nhạt cũng mừng
miễn còn ấm bếp trong chiều lặng
cơm nóng chờ tay, đũa gác nằm.

Nhược Lạc