tập nói

IMG_3917

“ngày xưa quả đất hình tròn
ngày nay quả đất vẫn tròn đấy thôi”

con người từ thủa nằm nôi
đã tròn vành tiếng của trời đất xưa

vào rừng rõ biết dạ thưa
gặp cây biết cúi, gặp mưa biết mừng
gặp giông bão biết ngập ngừng
gặp con thú dữ biết chừng mực lui
gặp bông hoa nở biết vui
gặp chùm dâu dại biết mùi ngọt thơm
gặp con suối mát biết ơn
trời xanh cho nước dịu cơn khát nguồn

nhân gian tám vạn nỗi buồn
bắt đầu tự lúc người đi buôn rừng
đất đai tàn tạ, dửng dưng
ai xui lấp bể, thanh trừng thú hoang

theo tôi về lại núi ngàn
để nghe tiếng Mẹ ngân vang động lòng
cùng tôi vốc ngụm nước trong
thanh ngoan cuống họng để mong đổi lời

đổi lời ngạo nghễ thành “ơi”
đổi câu oán giận thành lời nhớ thương
đổi đam mê chốn vô thường
thành chân nhẹ nhõm trên đường đất thô

cùng tôi rũ bụi thành đô
về nơi sống lại bi bô tiếng người.

Nhược Lạc 

 

*hai câu đề tựa là lời hát trong bài “Trái đất tròn” của Quái Vật Tí Hon 

Advertisements

Những tiệm sách của tuổi trẻ lạc lối

tumblr_nd5d1dfgXU1u0da3jo1_1280

Đã qua rồi cái thời những nhà sách thường to đùng, khô cứng và nhàm chán; sách thì cong queo, cũ kỹ do quá nhiều người cầm lên đọc. Bây giờ càng lúc càng xuất hiện nhiều tiệm sách nhỏ nhắn, xinh đẹp và mới mẻ giữa Saigon. Khởi điểm của chúng là từ niềm yêu thích sách vở của chủ nhân, cho tới một căn phòng nhỏ, thêm vài kệ gỗ và rất nhiều sách quý. Mỗi lần bước chân vào thế giới san-sẻ-riêng-tư ấy, mình lại không khỏi xao xuyến trong lòng. Vừa muốn ôm hết về nhà, vừa đau lòng giữ ví tiền, vừa ganh tỵ lại vừa biết ơn chủ quán đã tạo ra nơi chốn diệu kỳ này.

Mình gọi những chốn ấy là tiệm sách của tuổi trẻ lạc lối. Bước chân vào nhất định sẽ lạc – lạc trong lạc mất (cả hồn và tiền) và lạc trong lạc quan (sung sướng dù ăn mì gói). Nay mình chia sẻ vài góc nhỏ bé như vậy tại Saigon, ai yêu mến thì mời ghé thăm. Để tiệm làm ăn được. Để tiệm còn đó hoài. Cho mình loay hoay tuổi trẻ trong đó nữa.

Read More »

Đọc “Việc làng” – Ngô Tất Tố

bia1-vieclang28-4

Đọc Việc Làng của Ngô Tất Tố mới thấy rõ sự khác biệt của báo chí ngày nay và báo chí…ngày đó. Nếu như bây giờ ta đọc Thanh Niên, Tuổi Trẻ,.. thấy những sự việc đơn nhất được kể ra, thì tập phóng sự của Ngô Tất Tố (đăng trên tuần san Hà Nội tân văn) lại là những mảng báo khái quát thành những trang văn.

Tất cả tên người và địa danh đều được giấu đi, chỉ còn giữ lại cái tổng quan. Bởi đó đều là những điều không-của-riêng-ai, thôn xóm nào cũng gặp, làng quê nào cũng chung. Cho tới bây giờ, bây giờ là năm 2014, tôi đọc vẫn chưa thấy có gì cũ đi. Có thể đã thay tục này, lệ kia, nhưng cái cốt lõi “phép vua thua lệ làng” với những luật ngầm vẫn trì ám con người ta in như vậy.

Ngày xưa đọc “Nghệ thuật băm thịt gà” trong sách giáo khoa chỉ thấy vui, thấy bác Mới giỏi nhỉ. Giờ nghiền ngẫm đủ 16 mảnh ghép của chốn hương thôn Bắc kỳ, mới thấy rùng mình. Một cái cỗ oản tuần sóc đã oằn vai người đàn ông thành bướu lạc đà, đã khiến tác giả quả quyết “ai bảo xương cứng, tôi xin nhất định cãi là xương dẻo”. Bởi để làm bệ đỡ cho những thúng kĩu kịt thì cái xương vai đã cong lõm hẳn xuống, chẳng khác gì chiếc vòng cung. Vậy mà vẫn chưa xong, ông còn phải dỡ luôn hai gian nhà làm củi bán đi lấy tiền mua gạo. Trong lúc người ta gật gù khen ông ấy tháo vát, khen oản của ông ấy tốt và chuối của ông ấy mẫm, thì tác giả chỉ dám hỏi một câu ái ngại “Bao giờ ông lại sửa tuần sóc thứ hai?”.

Read More »