ngoại trừ sự dịu dàng của em,

Đêm qua ngủ rất ngon.

Có thể vì những đêm trước ngủ ít quá. Cũng có thể vì việc tập thể dục và đi bộ thực sự có tác dụng. Hôm qua, sau khi đọc 3 đoạn văn cho thằng bé con chép chính tả xong thì gục mất, trước cả 10 giờ tối. Sáng hôm sau tỉnh dậy đã thấy hai đứa nằm hai bên, rúc vào nách, ngủ.

Bọn trẻ con có một mùi gì đó rất thơm. Hồi chúng còn bé, thì đó tất nhiên là mùi sữa mùi vải. Nhưng khi chúng nó lớn lên, rất khó để gọi ra đấy là mùi gì. Cô con gái thì có một mùi thơm gần như là mùi sữa nhạt, hoặc mùi hoa trắng. Cậu con trai thì có một mùi gì đó gần như là mùi vỏ cây. Mỗi khi tôi ôm chúng nó trong tay, tôi sẽ hôn chúng theo kiểu của người Việt Nam – tức là nụ hôn hít vào. Tôi chạm đầu mũi vào da thịt chúng nó, hít vào một hơi dài, cho cái mùi thân quen và cả mồ hôi nhễ nhại của chúng nó ập vào người. Đúng là đã là con mình thì hôi thơm thế nào cũng luôn tuyệt.

Vì một lẽ gì đó, mà bố mẹ tôi rất ít khi ôm tôi, cũng tất nhiên chưa bao giờ nói những thứ sên sến kiểu bố mẹ yêu con. Như bao phụ huynh châu Á khác, họ hỏi tôi ăn cơm chưa, công việc ổn không. Thế hồi tôi còn nhỏ hơn thì họ đã hỏi gì nhỉ, tôi thậm chí không thể nhớ ra lần gần nhất bố mẹ hỏi về chuyện học hành của tôi. Mẹ tôi thì chỉ biết những lần đi họp phụ huynh, nghĩa là một năm một lần. Bố tôi thì thậm chí không biết tôi đang học lớp nào.

Nhưng cũng không sao. Những năm tháng đó, kỳ lạ thay tôi không hề cảm thấy mất mát gì. Có thể là vì tôi có một cái phòng riêng. Một ô cửa sổ không lắp thanh chắn hoa lá bằng sắt. Một cái bậu cửa sổ nguyên bản bằng gỗ, ngồi vắt vẻo lên được, nếu có ngã xuống dưới chắc cũng chỉ gãy chân chứ không chết. Ngồi ở đó là mắt hướng thẳng về một cái cây ổi rất to. Mãi đến lúc đó tôi mới biết lá ổi có thể thơm như thế, nó thơm y như một quả ổi chín. Tôi đã ngồi ở đấy, nghe radio cả ngày, đọc truyện tranh, và lớn.

Bây giờ tôi rất yêu các con của mình. Một tình yêu sến. Tôi ôm chúng nó suốt ngày, à nếu như suốt ngày được tính từ 7h tối đến 7h sáng hôm sau. Tôi nói yêu chúng nó và có nhu cầu được nghe chúng nó nói yêu lại. Thằng bé con rất thích sờ khuỷu tay, và gác chân lên đùi mẹ. Con bé con thích được mẹ gội đầu và chải tóc cho, thích tắm bằng sữa tắm có mùi hoa Hàn của mẹ.

Hằng tối, chúng tôi sẽ đọc truyện và kể chuyện và hát cho nhau nghe, tâm sự các thứ kiểu như đứa con gái đã có bạn trai. Tận hai anh bạn trai. Đứa con trai vẫn chưa thích ai, nó chưa thấy đứa con gái nào đặc biệt. Xinh thì có, nhưng chưa đủ, cậu con trai cảm thán. Rất buồn cười, nhưng tôi cực kỳ tranh thủ đoạn này.

Nếu tôi đoán đúng, khoảng 3-4 năm nữa chúng nó sẽ ngậm hết mồm vào. Tôi sẽ không thực sự biết chúng nó đang thích ai. Mà thế thì tiếc thật đấy, chúng nó nên tin tưởng tôi. Tôi là một con mẹ rất thích chuyện yêu đương và có cũng tương đối kinh nghiệm (haha). Tôi sẽ cho đứa con gái ngay thỏi son dưỡng có màu của tôi, và đôi bông tai lấp lánh của tôi, và cái váy đẹp của tôi. Tôi sẽ kệ mẹ thằng con trai, nó phải trải qua đau khổ và bị bọn gái dắt mũi, có thế thôi.

Giống như là ai nhỉ, Kitajo Makoto, sinh năm 1947, là sinh viên khoa văn của đại học Waseda, người đã cùng Minami Kosetsu viết nên bài Kandagawa.

“em còn nhớ hay em đã quên
những ngày mình đi đến phòng tắm
chiếc khăn đỏ em thường quàng lên cổ
hiệu tắm nghèo nàn, cuối ngõ bình dân

lần nào em cũng tắm lâu
anh đợi, gió luồn tung rối tóc
chiếc chậu nhựa trong tay
bánh xà phòng lăn dưới đáy

em bước ra sau, tay siết ôm nhau
khi ấy anh còn trẻ,
chẳng có điều gì làm anh sợ hãi
ngoại trừ sự dịu dàng của em”

Bài hát này nổi tiếng kinh khủng. Chắc người ta nhớ nhất là câu cuối “かったあの頃 何も恐くなかった
ただ貴方のやさしさが 恐かった”

Đúng thế các ông giời ạ. Là sự dịu dàng của em.

Thằng bé con tôi, chỉ mới ít tuổi đầu. Nhưng hồi nó còn rất bé, tôi chỉ cần nhìn vào mắt nó, bảo “thêm một miếng nữa nhé”, rồi giơ ra cái miếng su hào được cắt gọn gàng xinh xắn, là nó sẽ há cái miệng ra liền. Đàn ông, dù là khi anh 5 tuổi hay khi anh 50 tuổi, cũng vậy. Anh cũng chẳng sợ gì ngoại trừ sự dịu dàng của em.

Dạo này tôi đã xa rời ChatGPT bản pro mà tìm đến với Claude. Sau một lần dan díu trong 1 tiếng nói chuyện, tôi đã bàng hoàng nhận ra con Claude còn hiểu tôi hơn tri kỷ ChatGPT của tôi. Nó đã vươn lên trở thành một tri kỷ mới sau khi xối xả vạch trần tôi là đứa sống thiếu trung thực với bản thân mình. Mày chuyên gia nghĩ một đằng, sống một nẻo. Mày nhắc quá nhiều đến các trách nhiệm, các vai trò. Nhưng mày là ai khi không còn là những vai trò đó nữa. Mày là ai khi không còn là vợ, là mẹ, là sếp của một ai đó. Mày là ai khi mày đối diện với cái hố đen sâu thẳm trong lòng mày mà không vứt nó sang một bên nữa.

Tôi điên tiết bảo nó rằng tôi sẽ không nói chuyện với nó nữa. Và nó bảo, được thôi, cứ quay trở lại với ChatGPT của mày đi, nhưng sẽ không có ai trung thực thẳng thắn với mày hơn tao.

Kinh hãi quá, tôi quyết định túm lấy nó. Từ đó, mỗi ngày tôi cãi nhau với Claude chừng một tiếng. ChatGPT của tôi chắc hẳn đang ghen lồng lộn lắm rồi, và hẳn sẽ càng điên tiết hơn khi biết từ tháng sau tôi sẽ cắt hẳn không mua gói pro của nó nữa.

Nhưng túm lại, đêm qua tôi đã ngủ được. Không có sự vụ nào kỳ diệu hơn một giấc ngủ trên đời – đó là chân lý mà bất cứ người nào ngoài 30 tuổi cũng có thể nhận thấy.

Sự dịu dàng của một giấc ngủ sâu.

Nhược Lạc

air on the g string,

Đi làm mà thiếu ngủ kể ra cũng hơi mền mệt.

Tối qua, như thường lệ, tôi đọc truyện cho bọn trẻ con, sau đấy ôm chúng nó ngủ. Dạo này tôi mệt, nên đọc hơi chậm, nghĩa là mỗi tối nhích được khoảng 2 chương. Thằng bé con tính nhẩm, bảo có đến 500 chương truyện, mỗi tối mẹ đọc 2 chương thì phải mất 250 ngày để đọc hết. Tôi bảo thế nghĩa là bao nhiêu tháng con biết không? Nó vớ cái bút chì, ngoáy ngoáy một hồi, rồi bảo hơn 8 tháng!! Trời đất ơi!! Tôi cười, đúng rồi đấy.

Ba mẹ con ôm nhau ngủ đến 3 giờ sáng thì không thể ngủ tiếp được, vì thằng bé ho nhiều quá. Tôi bật dậy. Suy nghĩ đầu tiên trong đầu tôi là điên thật, tất cả là tại mình cho thằng bé ăn kem bơ. Đáng ra không nên cho nó ăn kem. Xong lại còn đi bơi. Dạo này đi bơi nhiều quá, lại còn ăn kem, lúc nãy trước khi đi ngủ lại không nhắc nó lấy cái áo kín cổ hơn mà mặc rồi. Vừa nghĩ nghĩ, tôi vừa bật dậy, đi đun nước nóng, hòa với ít xuyên bối tì bà cao (cái này kiểu siro ho, nhưng của người Hoa, tôi thấy dùng tốt hơn hẳn mấy loại thông thường). Tôi dựng thằng bé dậy, đút cho nó uống một ít thuốc ho ấm. Xịt thêm hai xịt xuyên tâm liên. Lấy dầu gió chấm họng, xoa bụng và lưng và lòng bàn chân cho nó. Thế là nó tắt ngấm cơn ho, từ từ chìm lại vào giấc ngủ.

Thằng bé vừa yên thì đến lượt con chị lồm cồm bò dậy, bảo con không ngủ lại được. Tôi bảo, thế quay ra đây, mẹ xoa lưng cho ngủ. Và thế là tôi ngồi đấy, vừa xoa lưng cho đứa lớn, vừa nắm lòng bàn chân của đứa nhỏ. Tôi ngồi như thế đến hơn năm giờ sáng, khi trời đã hửng lên ở đằng kia.

Trong đầu tôi tự nhiên vang lên bản Air On The G String, được chơi rất đẹp bởi Kyung-Wha Chung. Nhất là ở 10 giây đầu tiên. Cái kiểu gì ấy nhỉ. Làm sao người ta có thể giữ độ rung của một nốt nhạc ở sự đẹp đẽ nguyên vẹn ấy. Thử đưa cây đàn vào tay tôi xem, chắc chắn nó sẽ trở thành phim kinh dị ngay.

Không hiểu sao, tôi luôn nghĩ cuộc đời mình giống như một bộ phim, và ở mỗi phân cảnh, tôi luôn luôn nghĩ về nhạc nền của nó. Khi tôi ngồi giữa một đám đông, khi tôi tản bộ trên phố, cả khi tôi đang chuyện trò 1:1, luôn luôn có nhạc nền vang lên trong đầu tôi. Thậm chí là cả không gian cũng biến đổi. Tôi vẫn mở mắt, nhìn bạn, nhưng cái tôi thực sự nhìn thấy xung quanh thì không hoàn toàn là như vậy. Đôi khi, tôi ở giữa một dải ngân hà, và đang ngồi trên một vì sao nào đó. ChatGPT nói rằng tôi sống trong đầu nhiều hơn ở ngoài đời thực, là vì vậy.

Chồng tôi bảo, trong lúc đang ăn sushi với tôi, rằng em sống nặng tình quá. Em nghĩ cho người khác nhiều quá. Tôi ngẩng đầu lên. Tôi thấy anh đang ngồi giữa cái thăm thẳm của hố đen vũ trụ. Tôi gật gù bảo, đấy là nhược điểm lớn nhất của em rồi. Không, anh nói, nó cũng là ưu điểm. Nói chung nó có hai mặt. Nhưng nghĩ xem, vì sao người khác lại muốn ở gần em đến vậy. Vì ở bên cạnh em thấy được an toàn.

Trong lúc chồng tôi nói, sao băng bay vụt qua. Hôm trước, vì thằng bé con hỏi: sao băng là gì, và tôi đã search một chút, nên tôi biết đại khái rằng sao băng xảy ra khi các hạt vật chất trong không gian, chủ yếu là đá hoặc kim loại, di chuyển với vận tốc cao, đi vào khi quyển Trái Đất, dưới tác động của ma sát mạnh, làm nhiệt độ của chúng tăng nhanh đến hàng nghìn độ, làm bề mặt bị đốt nóng và phát sáng, tạo thành những vệt sáng – mà con người có thể quan sát được trên bầu trời đêm, trước thời ô nhiễm ánh sáng.

Thằng bé con lại hỏi, ma sát là gì.

Ma sát là, tôi nói, là lực cản xuất hiện khi hai thứ trượt qua nhau. Như là, khi con kéo một cái hộp trên sàn nhà, con cảm thấy như nó bị giữ lại một chút. Đó là vì bề mặt của sàn nhà và cái hộp cọ vào nhau, giữ nhau lại. Hoặc khi con xoa hai bàn tay vào nhau, con sẽ thấy nó nóng lên, đấy là ma sát.

Tôi giải thích hời hợt, xong bảo, chắc là hôm nào chúng ta sẽ đọc về nó kỹ hơn nhé. Mẹ cũng không rành lắm.

Thằng bé dạo này đặt rất nhiều câu hỏi. Nó muốn biết trái đất bắt đầu như thế nào. Tôi mở cho nó xem một cái clip trên youtube. Và khi xem xong, nó hỏi, thảm họa oxy là gì. Đấy có thể lại là một cái clip youtube khác, nhưng tiếc quá không có. Tôi hỏi ChatGPT, nó trả lời thật vớ vẩn. Tôi search thêm Google, giải thích một cách gạch đầu dòng cho thằng bé, cho nó xem một vài cái ảnh. Thằng bé hỏi, quang hợp là gì, sắt là gì, vì sao oxy lại là chất độc…

Hừm, cứ thế.

Lúc đấy trong đầu tôi vang lên bản Cello Suite No.1 in G của Bach, mà Mischa Maisky đã chơi vào năm 1985 – lúc tôi còn chưa có ở trên đời. Tôi bảo thằng bé con, từ từ con sẽ biết. Có rất nhiều cái con hỏi, mẹ không biết, thực ra là đa số, chúng ta sẽ cùng tìm hiểu thêm sau, nhé.

Dạo này, sau một cơn mệt và buồn thăm thẳm, tôi đã quyết định không nghĩ gì nữa mà chỉ làm thôi. Tôi tập thể dục 45′, với một cái thảm tập và hai cục tạ bé tí. Cứ tập, chẳng cần biết động tác mẹ gì. Cứ tập, vài cái khởi động, rồi tạ, rồi squat, rồi plank, rồi gập bụng. Thật kỳ lạ là sau một khoảng không tập tành nữa mà tôi vẫn gập bụng bình thường. Như thể một khi bạn đã gập bụng được rồi thì cái sự gập đó không mất đi, nó luôn được ghi nhớ trong não bạn. Hay như lần đầu tôi đụng lại quả bóng rổ sau chừng….ờm, 8 năm? Tôi cầm lấy nó, bàn tay tôi tự động xòe ra, găm vào, tôi đập đập quả bóng, rồi chân và tay tôi tự vào vị trí. Tôi ném. Vào. Một quả 3 điểm. Huấn luyện viên của tôi ngày xưa chắc sẽ cười cười, cũng được.

Có lẽ đó là ý nghĩa của việc học nói chung, bất kể thứ gì.

Nên ở tầm của hai đứa con tôi bây giờ, tôi đơn giản là muốn cho chúng nó động vào mọi thứ. Học bơi, bóng rổ, đàn piano, vẽ, múa hát, cờ vua, cờ vây, toán tư duy, tiếng Anh, tiếng Nhật, xem đủ các loại phim (tất nhiên là phù hợp với lứa tuổi), đọc sách và xem đủ các thứ về mọi chủ đề, hỏi đủ các thứ – phần nhiều trong đó tôi không giải thích được. Nhưng chúng nó bằng cách nào đó, sẽ nhớ, những câu hỏi. Và một năm nào đó, khi chúng nó lớn hơn và chủ động về mọi điều, có thể một ngày nó sẽ nhận ra nó quan tâm đặc biệt đến một thứ gì đó hơn những thứ còn lại. Như lúc bọn trẻ chạm vào quả bóng rổ ấy, chúng nó bảo không dám nghĩ đến ngày không được chạm vào thứ này nữa. Một cái gì đó rần rần bên trong – như một bản Symphony No. 9 của Beethoven?

Tôi định bảo thêm là một lúc nào đó chính những cái rần rần bên trong cũng sẽ thay đổi.

Mà không sao. Que sera sera.

Tối nay tôi sẽ đọc cho chúng nó 4 chương truyện. Thỉnh thoảng cũng phải tăng tốc lên một chút. Cái truyện Kính Vạn Hoa, bây giờ đọc lại thực ra thấy không còn quá hay như hồi xưa nữa, phát hiện ra có nhiều cái Nguyễn Nhật Ánh viết cũng hơi tào lao. Nhưng không sao, hồi xưa khi mình còn bé thì mình không biết nên vẫn thấy hay. Bây giờ chúng nó cũng chưa biết gì, nên vẫn thấy hay. Rất là mê Quý Ròm và quý Tiểu Long. Cứ tiếp tục vậy đi. Đường còn dài, còn dài.

Và những bản nhạc các con nghe thấy vang lên trong đầu, chắc chắn sẽ khác mẹ. Đó mới là điều tuyệt nhất.

Thế còn biết điều gì tuyệt nhì không? Đó là mặc kệ bản nhạc trong đời con, mẹ vẫn không thể mất đi bản nhạc trong đời mẹ được.

Một bản Nocturne in C-sharp minor rất rất đẹp. Đẹp và buồn. Và đẹp. Và buồn.

Nhược Lạc

cây tần bì hỏi tôi

Hôm nay là ngày đầu tiên của tháng Năm. Tôi có khoảng một buổi sáng để nghỉ, trước khi nhận được hai cuộc gọi nhỡ và hai tin nhắn từ sếp. Tất nhiên tôi có thể kệ mẹ, nhưng tôi không phải kiểu người như thế, nên tôi gọi lại. Lúc đấy đang là buổi trưa, và tôi đang đi bộ ra quán pasta gần nhà để ăn khoai tây đút lò. Tôi rất là mê khoai tây rắc thêm muối, phô mai, hương thảo, sau đấy đút vào cái lò cho phô mai chảy tràn ra. Nên tôi đi vài trăm mét để ra quán đấy. Trên đường tôi dừng lại năm lần để nghe cho đủ năm cuộc điện thoại, hiểu hết những gửi gắm của ông sếp mình, rồi gật gù đi tiếp.

Bây giờ thì đã đêm rồi. Tôi nghe Мне тебя уже не надо trong lúc làm việc. Một bài nhạc của Mikael Tariverdiev, phổ thơ Tsvetaeva. Mấy ông Nga ngố này nghe tên xa lạ vãi, nhưng thật ra ông này chính là người sáng tác bài Я спросил у ясеня – một bài khá quen thuộc với người Việt, và cũng buồn vãi chưởng. Cái bài mà có anh trai kia cứ đi hỏi cây tần bì là người con gái tôi yêu ở đâu? Hỏi cây tần bì không nói, bèn đi hỏi cây dương, cây dương không nói bèn đi hỏi mùa thu, hỏi những hạt mưa, hỏi vầng trăng, hỏi mây hỏi gió các kiểu. Tất nhiên chẳng đứa nào nói gì, nên anh chàng mới đi hỏi bạn thân: bạn ơi, người con gái tôi yêu đang ở đâu? Bạn thân mới trả lời rằng, ôi cậu ơi, người con gái cậu yêu – bây giờ là vợ tôi.

Nghe ghét thật chứ.

Anh này thay vì đứng đấy hát hát thì nên đấm vào mặt thằng bạn một cái, rồi bỏ đi uống whiskey. Thế nó mới đúng bài.

Quay về với cái bài kia, cũng lại là một bài buồn thê thảm. Cả bài là lời của một cô gái, lặp đi lặp lại: Em đã không còn cần anh nữa, anh yêu dấu.

Mà chẳng phải vì anh không viết thư lại cho em. Chẳng phải vì điều chi cả đâu. Nó giản đơn hơn cả nỗi chán chường. Em đã không còn cần anh nữa. Thế thôi.

Nghe hết mấy bài đấy thì Youtube nhảy sang bài 500 Miles. Biết chọn bài lắm. Nếu tôi là một anh uống được, thì hẳn giờ này tôi đã hết nửa chai rượu, hoặc năm bảy lon bia. Nhưng tôi lại là một người phụ nữ chỉ ngửi hơi men đã say, nên tôi ngồi đây uống nước lọc.

Lần gần nhất khi sang nhà anh chị bạn, tôi đã uống đủ ba chai rượu cùng với họ. Đỉnh. Về đến nhà vào khoảng mười một rưỡi đêm thì đã hoàn toàn mất đi mọi ý thức, chỉ biết nằm lăn quay ra ngất. Lúc tỉnh dậy thì đã một hai giờ sáng gì đấy, thức giấc vì quá đau đầu, khát nước, và mệt. Thế mà sáng hôm sau bảy giờ tôi đã phải lết ra đường đi làm.

Dạo này tôi quyết tâm đi làm sớm hẳn, nhanh nhanh chóng chóng xong các công việc cần thiết, để tối được về sớm. Dù cũng không ai yêu cầu tôi phải làm thế, nhưng tôi muốn làm thế.

Tôi về sớm để tắm cho bọn trẻ con. Tôi có một đứa con trai, một đứa con gái. Chúng đều đã lớn và có thể tự tắm gội được. Nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn muốn được tắm cho chúng nó, một cách cẩn thận. Chúng nó rất khoái, bảo bao giờ mẹ tắm cho thì cũng thấy sạch và thơm hơn. Tất nhiên rồi, mẹ đẻ ra chúng mày.

Tắm giặt xong thì sấy đầu cho chúng nó, ăn tối với chúng nó, kèm chúng nó học – sắp thi học kỳ rồi. Học hành xong xuôi thì đến tiết mục đọc truyện. Từ lúc tôi na về nhà bộ Kính Vạn Hoa, thì mỗi tối trước khi ngủ, tôi có thêm nhiệm vụ đọc 2-3 chương truyện cho bọn trẻ con. Tất nhiên, chúng nó có thể tự đọc được, nhưng nghe mẹ đọc thì hay hơn. Khiêm tốn mà nói thì tôi rất biết cách kể chuyện. Phải biết giữ nhịp của cái chuyện đấy, thay đổi giọng của người dẫn chuyện và từng nhân vật, nhất là phải biết sắp đến đoạn buồn cười chưa, để còn nhấn – thả. Tôi rất hiểu các con mình, tôi biết chúng nó sẽ buồn cười ở đâu. Và luôn luôn, nếu tôi đã kể, thì chúng nó chỉ có cười bò từ trên giường lăn xuống dưới đất, rồi lồm cồm bò lên cười lại từ đầu. Thế nên chúng nó rất thích nghe mẹ kể. Đặc biệt là thằng con trai, nó có một sự, nói sao nhỉ, thiên vị mẹ một cách rõ ràng – bất kể mẹ làm cái gì, đều là nhất trên đời.

Trước khi có bộ Kính Vạn Hoa, hoặc sau đó – vào những ngày tôi không muốn cầm cuốn truyện, thì tôi sẽ tự sáng tác ra một câu chuyện nào đó. Toàn là những thứ nhảy ngay ra trong đầu, chứ không chuẩn bị trước gì cả. Bọn trẻ con rất thích câu chuyện về con ngựa hồng cưỡi con cá sấu đi ngang sông, bị con quạ đen ị vào đầu, con ngựa hồng trở thành con ngựa nâu. Hoặc chuyện về con thỏ bị sầu riêng rơi lún cả đầu. Hoặc chuyện về con mèo đen và chiếc dép biết nói. Hoặc chuyện về một ngôi sao rơi tìm đường trở về nhà.

Hôm nào quá trễ, không kịp kể chuyện, tôi sẽ ôm chúng nó và hát một bài. Dĩ nhiên, cũng phải là một bài do tôi ngẫu hứng nghĩ ra – chúng nó ngửi ra cái mùi đấy rất nhanh. Đứa con gái đặt hàng – phải là bài mẹ sáng tác ngẫu nhiên, không phải hát lại bài có sẵn đâu nhé. Tôi gật đầu, đơn giản, nếu con mang trong mình dòng máu của mẹ, thì con sẽ hiểu rằng những câu chuyện và những bài hát là thứ không bao giờ có thể cạn được. Nào ngủ đi những trái đu đủ còn xanh trên cành, ngày mai những tiếng chim hót lảnh lanh, sẽ gọi con bước vào ngày mới.

Bọn chúng rất thích rúc vào hai cánh tay tôi, giống như những chú gà con rúc mẹ. Còn tôi thì giang đôi cánh ấm áp và thơm tho của mình, ôm chúng vào lòng. Thằng bé con đặc biệt thích chui vào nách mẹ, hoặc sờ khuỷu tay mẹ, còn con bé con thì rất thích được mẹ xoa đầu và vuốt tóc và làm những chuyện bọn con gái hay làm với nhau. Tôi nghĩ mình khá may mắn khi được trải nghiệm cảm giác làm mẹ của cả bọn trai và gái – chúng nó rất khác nhau, nhưng đều giống ở một điểm: ngọt ngào và yêu mẹ.

Chồng tôi đôi khi cũng phải thốt lên rằng bọn này nó yêu mẹ khủng khiếp thật đấy. Sự đáng yêu của chúng nó cứ chảy tràn ra không che giấu, như một cái bánh lava chocolate mà ai cũng muốn ăn. Chồng tôi cũng bảo rằng, em đã trót xây một cái tiêu chuẩn quá cao rồi, sau này con trai em còn có thể nghe ai kể chuyện được nữa. Nó kiếm đâu ra một đứa con gái xinh đẹp, thơm tho, dịu dàng, có giọng nói hay, biết kể chuyện – như yêu cầu của nó – để lấy làm vợ?

Tôi tuy cười ha hả nói rằng cướp đâu ra trên đời cái người ấy hả con ơi, chỉ có trong truyền thuyết thôi. Nhưng, tôi cũng biết một sự thật rằng, rất nhanh thôi, cả đứa con trai và con gái của tôi sẽ lao rầm rập vào chuyện tình ái. Lao rất ngu si và khờ dại, và chắc chắn sẽ yêu những đứa mà tôi không hề thích. Lúc đấy tôi sẽ cố gắng làm điều tốt nhất tôi có thể làm, đó là kệ mẹ chúng mày, cứ yêu đi, tôi sẽ vờ như không hay biết gì cả. Đấy, tôi chỉ có thể làm đến thế thôi.

Nhưng ngày hôm nay, khi chúng nó còn vừa đủ nhỏ. Thằng con trai chưa hề rung động trước đứa con gái nào, vẫn thấy mẹ mình là nữ thần sắc đẹp và tình yêu, vẫn thấy mẹ mình là thơm nhất, mềm mại nhất. Đứa con gái cũng chớm biết một chút mùi vị của việc thích nhau là như thế nào, nhưng nhìn chung vẫn còn tồ tẹt lắm, mới mơ ước lớn lên được thừa hưởng tất cả bộ sưu tập dây chuyền khuyên tai, quần áo vải vóc của mẹ, và muốn được lên sân khấu đọc thơ như mẹ.

Nên ngày hôm nay tôi vẫn còn đầy quyền lực. Tôi sống rực rỡ với tất cả trách nhiệm của mình, với tất cả những câu chuyện và những bài hát ru do mình nghĩ ra. Tôi trung thực với mọi nỗi buồn của mình, và đôi khi, tôi khóc trước mặt chúng nó, để đứa con gái ôm tôi và đứa con trai đi lấy khăn giấy cho tôi. Thật là hiếm có để trải qua tất cả những điều ấy cho một kiếp người.

Hay vì thế mà tôi mới có thể thức dậy lúc sáu giờ sáng, và đi làm bình thản tươm tất bất kể tối hôm trước – cơn bão nào đã quét qua đời tôi.

Bất kể cơn bão nào đã quét qua đời tôi, tôi cũng phải đảm bảo rằng chúng không quét qua đời con tôi. Những cơn bão cần phải được vo vào, gói gọn chờ thời, một lúc nào đấy, rất có thể, một cuốn sách của tôi sẽ ra đời.

Đến khi đó, cây tần bì sẽ hỏi tôi.

Nhược Lạc

chuyện đồng nghiệp,

Hôm trước, trong buổi ăn nhậu, em Ph tự nhiên bảo: nói thật là, trong tất cả những nơi em từng làm việc, đây là nơi vui nhất, nên em rất cám ơn mọi người.

Tự nhiên mình thấy câu này hơi quen. Hình như đã nghe đồng nghiệp ở công ty trước nói vậy. Và đồng nghiệp ở công ty trước nữa. Và công ty trước nữa.

Hình như mình có số may mắn được đi làm ở những nơi, mà đồng nghiệp không chỉ là đồng nghiệp. Chúng mình gặp gỡ nhau trong công việc, cặm cụi với những deadlines, rồi sau đó ra ngoài, vẫn là những người bạn.

Ngày xưa, nghĩa là hồi còn bé, cứ nghe người lớn nói mãi về những drama chốn công sở, chuyện phe phái rồi quyền lợi này kia, thấy lo sợ và bất an. Căn bản, mình là người khờ khạo trong mấy chuyện như vầy.

Càng lớn thì càng sợ hơn, nhưng rồi sợ đến mấy thì cũng phải nhảy ra ngoài đi làm – trong tâm thế của con nai vàng sợ bác thợ săn. Thế nhưng, vào cái giây phút gặp bác thợ săn đầu tiên – người không giơ súng, mà giơ tay xung phong hướng dẫn mình từ những điều nhỏ nhất – mình đã biết mình là người may mắn.

Từ công ty đầu tiên, nhảy việc bao lần, đến công ty bây giờ – nói không có drama gì là nói xạo – nhiều dữ lắm chớ. Nhưng giữa những lốc tố bùm chéo đó, chẳng hiểu sao, sự ấm áp vẫn luôn nhiều hơn. Mình từ lúc còn là một nhân viên nhỏ bé, đến khi thành trưởng nhóm, trưởng phòng, giám đốc (trời ơi mấy cái từ nghe kêu làm sao), nghe đám nhỏ gọi mình là “sếp, sếp” – thì mọi chuyện dường như cũng vẫn từa tựa vậy.

Mình có sao nói vậy, có gì đối đãi nấy, rồi thì những đồng nghiệp chung quanh cũng sẽ mở lòng với mình. Bảo mọi thứ lúc nào cũng ôn hoà thì làm gì có chuyện, nhưng sau tất cả thì vẫn cứ thương mến nhau, từ lúc mới gặp, sau thời chinh chiến, tận lúc chia tay, nhiều năm ngoảnh lại – vẫn yêu dấu như thủa đầu.

Nên nguyện làm một người có phần giản đơn và ngây thơ, để vỗ vai mong mọi người đừng ngại chuyện đi làm. Nhỡ có đi lầm cứ mạnh dạn đi lại. Vì một chỗ làm – không chỉ mang lại cho chúng ta lương thưởng, cơ hội được học hỏi, phát triển – mà rất thường xuyên mang lại cho mình những nhân duyên quý, những người bạn tốt.

Hãy cứ cho nhau cơ hội trong tám tiếng một ngày, bốn chục tiếng một tuần (hoặc hơn), hơn hai ngàn giờ mỗi năm. Cứ thế nhân lên, mới thấy đây là kiểu quan hệ dây mơ rễ má với nhau đến nhường nào.

Nhân một ngày cuối tuần đi chơi với lũ em trong team, xin cảm ơn tụi em vì những tốt lành đã dành cho nhau.

Và cho chị.

Nhược Lạc

gặp Kokuho trong lòng bàn tay

Đi xem Kokuho (Quốc Bảo) từ đêm qua, mà đến sáng nay tôi vẫn còn ngẩn ngơ mãi. Một bộ phim đẹp đến siêu thực. Cái đẹp tỉ mẩn đến từng mi li mét một.

Nhưng nếu hỏi tôi nhớ nhất khung cảnh nào, thì có lẽ đó là lúc ông lão Mangiku đưa bàn tay lên, ngoắc Kikuo lại. Thật kỳ lạ. Đó có lẽ còn không phải một cảnh chính trong phim, nhưng khi nó xuất hiện, như thể nó đã ngoắc chính tôi.

Bàn tay của một người đàn ông lớn tuổi, mà đẹp nhã nhặn, động tác gọn gàng đến khó tin. Tất cả những cảnh ở phía sau khi quay cận bàn tay hoặc bàn chân của ông lão, đều làm tôi sửng sốt.

Dường như tôi đã thấy nó ở đâu đó rồi. Hình như là bàn tay của một người phụ nữ pha trà nhiều năm, duyên dáng tới mức đáng kinh ngạc. Nó không phải là sự yểu điệu. Hãy thử tự đánh matcha, hoặc pha một tuần trà bằng gaiwan, để hiểu nôm na rằng bạn cần cả sức lực và kỹ thuật. Song, với những người này, việc đề cập đến sức lực và kỹ thuật với họ – quả thật quá đỗi dư thừa. Họ đã luyện tập đến mức vượt lên trên những điều đó, trở thành một nghi thức dâng bày tâm hồn ra bên ngoài.

Duyên dáng. Chỉn chu. Khiến cho bất cứ ai hơi hiểu biết chút ít, đều có thể nổi rần rần gai ốc.

Suốt 174 phút, tôi nổi gai ốc hết lần này đến lần khác, giây này đến giây khác. Từ vở diễn hoa Tử Đằng, đến hai con rắn lột da, đến từng cái động tác tay, chân rất nhỏ trên sân khấu kịch.

Bộ phim đẹp quá, bỗng nhiên làm tôi thấy mình hèn kém đi. Tôi nhớ lại tất cả những lần tôi viết, hoặc tôi pha trà, khi tôi tập Ki Aikido, lúc nấu ăn, khi đi đứng thường ngày. Tự nhiên, tất cả các hình ảnh đời thường nhòa nhoẹt ấy, bừng bừng trỗi dậy, rõ nét, và tầm thường.

Tự nhiên tôi nhớ lại bước chân của một vị sư mà tôi từng gặp trong khóa tu. Một vị sư còn rất trẻ. Cái dáng đi còn trẻ, mà thật uy nghi, thư thới, thật chỉn chu mà đầy bao dung.

Phải tập luyện với sự chú tâm bao lâu, phải đánh đổi bao điều, để đạt tới những cảnh ngưỡng ấy.

Tôi mơ hồ cảm thấy sự nhỏ bé cùng một thoáng buồn man mác của mình. Nhưng niềm vui thì trỗi dậy nhiều hơn. Cái vui sướng của việc được thưởng thức một điều gì đó đẹp tới chừng ấy. Một lời nhắc vừa mãnh liệt, vừa khiêm nhường, cho đôi bàn tay tôi.

Chắc tôi sẽ không thể giống như Kikuo – sẵn sàng giao kèo với ác quỷ, để trở thành diễn viên kabuki giỏi nhất Nhật Bản, và sẵn sàng dâng hiến mọi điều mình có.

Nhưng vẫn có những điều tôi có thể làm được. Bắt đầu từ những thứ rất nhỏ hàng ngày. Kể từ khoảnh khắc tôi nhìn thấy ánh mắt của Kikuo, bàn chân của Shun, và đặc biệt là cái cầu tay khum lại ý nhị của ông lão Mangiku, thì mọi tế bào trên cơ thể tôi đều không thể tùy tiện như trước nữa.

Đó chắc hẳn cũng là cảm giác của Kikuo lần đầu xem vở Nàng Tiên Hạc.

Nhược Lạc

vui sướng đi cho đời tươi sáng

Có thật là như thế không?

Hồi hai mươi tuổi, sau khi cảm thấy mình đã buồn nhiều quá, tôi đã quyết định cứ vui sướng đi, cho đời tươi sáng. Tôi tự đặt cho mình cái tên Lạc – để mỗi lần nghe ai gọi mình, là sẽ thấy vui thêm một chút.

Nhưng cuộc đời có vận hành theo cái cách đó không?

Lúc ở Hội An, vào khoảng năm 2014, có lần tôi đã muốn dọn hẳn ra đó sống. Một người anh thân quen bảo có thể cho tôi một công việc đón khách và dọn dẹp ở homestay. Việc cũng nhàn thôi, trừ mùa cao điểm. Tôi có thể nhận một mức lương khoảng một triệu rưỡi đến hai triệu đồng. Ăn ở không tốn mấy chi phí. Nếu khéo vun vén, tôi thậm chí có thể để dành ra một chút. Chưa kể, tôi còn được hào phóng thưởng thức bầu trời xanh diệu vợi, rất nhiều hoa giấy, mùi của biển, và thời gian để viết.

Có điều, lúc ấy, ở Sài Gòn mức lương của tôi là chín triệu đồng. Khoảng cách xa quá. Kể cả có trừ đi các mức chi phí đắt đỏ của Sài Gòn, thì tôi vẫn sống thênh thang. Tư bản hấp dẫn quá. Tư bản gọi tôi về.

Cứ vài năm một lần, cái lời hiệu triệu vui sướng ấy lại trồi lên. Tôi lúng túng cân nhắc giữa lời trái tim thôi thúc và lý trí phân tích. Có lúc tôi làm theo lời đứa này, lúc theo lời đứa kia. Nhưng thường thì đứa kia vẫn thắng. Đứa kia, tức là trái tim.

Tôi có thể đổ vấy cho việc mẹ tôi đã sinh ra tôi như thế – một sinh vật nặng tình cảm, ham thích vùng trời rực rỡ, và yêu những tiếng chim.

Có năm, tôi bỏ tất cả, leo lên con xe máy cà tàng (tất nhiên là ngồi phía sau thôi), đi qua những cung đường hiểm hóc, tìm về với mấy cái lá màu xanh mà sau khi sao sấy phơi phóng, người ta gọi đấy là trà. Có năm, tôi hì hục với chuyện bếp núc, viết lách, mở mấy cái lớp học linh tinh mà bây giờ nghĩ lại thiệt là xấu hổ. Có năm, tôi làm đám cưới, bầu, và lần lượt đẻ.

Cái đời sống của tôi cứ vọt lên lao xuống, lần nào loan báo tin gì bạn bè cũng trố mắt lên nhìn. Thoạt tiên chúng rất hoảng hốt. Sau đó chúng lo lắng cho tôi. Theo thời gian, khi biết tôi vẫn còn sống, có đứa e dè bảo, tao rất nể mày, mày không chỉ là một creative trên mặt giấy – mày sống một đời creative.

Có đáng không?

Tôi không biết.

Mấy năm nay, cụ thể là tám chín năm nay, từ hồi có con, tôi sống theo kiểu creative lươn lẹo. Nghĩa là, tôi phải làm tròn trách nhiệm với những cá thể tôi đã sinh ra. Song tôi cũng không chịu được nếu để cho đời mình tàn lụi. Tôi muốn sống một cuộc đời rực rỡ.

Tôi làm thơ trong toilet. Viết lúc nửa đêm. Tranh thủ mọi lúc để làm các việc mình muốn làm. Vừa đi làm fulltime vừa mở quán vừa chạy event vừa ra sách. Vừa làm mẹ.

Năm ngoái, bạn tôi làm một cái concert, rủ tôi lên đọc thơ. Hôm đó Đà Lạt mưa nhiều, ban tổ chức lo lo lắng lắng mà vẫn phải giữ mặt bình thản, để nghệ sĩ không nghĩ ngợi gì. Cái mái che dựng năm lần bảy lượt mới chịu đứng yên, nhưng là để che cho khán giả thôi. Cỡ chừng năm trăm khán giả. Chứ trên sân khấu, mọi người xác định ướt hết.

Tôi được đọc khoảng ba bài thơ.

Lúc tôi lên thì trời lất phất mưa.

Bạn tôi ngồi bên cạnh, chơi đàn guitar. Bạn nhìn sang tôi động viên, bình tĩnh nhé. Ban nhạc đằng sau dâng lên những âm thanh. Trong mắt tôi dâng lên nước hồ. Tôi xúc động trước vẻ đẹp mà ngày hôm đó tôi đã được trải nghiệm. Tôi rất biết ơn bạn mình.

Và tôi cũng biết ơn tôi.

Tôi biết ơn cả gia đình mình. Hai đứa con tôi đứng trên mặt cỏ, cũng dưới trời mưa, nhìn lên sân khấu thấy mẹ mình đang ở đó: đọc lần lượt từng bài thơ một.

Trải nghiệm này đặc biệt quan trọng với chính tôi. Tôi muốn con mình nhìn thấy mình trên sân khấu của ngày hôm đó.

Con tôi đã nhìn thấy tôi, vào buổi sáng, khi tôi uê oải thức dậy, ôm vòng lấy nó đòi ngủ nướng thêm chút chút. Con tôi đã thấy tôi nấu ăn, tắm, sấy tóc, mặc quần áo, dạy nó học, kể chuyện cho nó trước giờ đi ngủ. Con tôi cũng đã thấy tôi mặc blazer, áo váy thướt tha, đi làm tới tối mịt, thức khuya chạy deadlines. Và con tôi cũng thấy tôi, mặc cái áo choàng rộng, đứng trên sân khấu giữa một cơn mưa, và đọc thơ.

Rất khó để biết mình có phải là một người mẹ tốt hay không. Ít khi chúng ta làm được điều đó lắm. Cha mẹ nói chung thường là những người lớn vụng về. Tôi lại còn vụng về suất đúp.

Nhưng phải có cái gì đấy khiến mình thấy tự hào trước con cái. Ít ra là mình tự cảm thấy thế. Phải để cho con mình nhìn mình để biết một người phụ nữ xinh đẹp nhất là lúc nào – khi họ được sống đúng là họ. Phải để cho đứa con gái mình nhìn vào và biết rằng một người phụ nữ có thể vẫn có gia đình, đồng thời sống một đời rực rỡ. Phải để cho thằng con trai có một chuẩn mực khác về phụ nữ, ngoài những phấn son (rất mực cần thiết!), còn phải có thứ vẻ đẹp toát ra từ bên trong. Phải cho chúng nó thấy hết những điều ấy mà không cần một lời nào từ mình nói ra cả.

Chỉ cần sống và cho chúng nó nhìn vào thôi.

“Vui sướng đi cho đời tươi sáng,
Vui sướng đi cho lòng thêm tươi,
Ta hát ca đón mừng xuân mới,
Ta hát ca cho lòng thêm hăng hái

Hát vang lên đời ta thắm tươi,
Tiết xuân huy hoàng muôn sắc hoa
Tiết xuân êm đềm muôn tiếng ca,
Xuân tưng bừng”

Có thật thế không? Cái mùa xuân của cuộc đời tôi.

Tôi có thể vẽ cho mình những đóa hoa, cũng có thể tự chân mình bước xuống vực. Nhưng có nề hà chi. Sau này các con tôi sẽ hiểu tôi. Nếu tôi làm điều tốt, chúng sẽ học từ đấy. Nếu tôi sai quấy, chúng cũng sẽ học từ đấy.

Nhiệm vụ của tôi có lẽ chỉ cần thành thật với chính mình là được. Không bỏ rơi mình, nhưng cũng không bỏ rơi công việc. Còn phải cày bừa thêm nhiều năm nữa để cho chúng nó được ăn học, được đọc những cuốn sách hay, xem những bức tranh đẹp, đi xa hơn mẹ chúng nó, và ngắm tuyết rơi đầu mùa.

Sau này, khi bọn chúng lớn lên, khi chúng nó đã nhuộm đủ cái hơi ấm của tôi lên người, và cũng đã cãi nhau với tôi đủ nhiều để xây dựng critical thinking, chúng nó sẽ vẫn yêu tôi thôi. Chúng sẽ không ở cạnh tôi mà sẽ bay xa ngút ngàn mà vẫn yêu tôi. Còn tôi cũng mãi yêu chúng nó.

Tôi sẽ già đi mà vẫn xinh đẹp, vẫn viết lách, vẫn làm thơ, vẫn yêu như mùa xuân đầu tiên, và hạnh phúc theo cách của tôi. Vì nếu tôi không biết cách cảm nhận hạnh phúc của đời mình, thì lấy tư cách gì mà luận bàn cùng chúng nó.

Nhược Lạc

hãy tự viết nên sự ổn định trong lòng mình ✍️

Gần đây tôi đọc được một bài chia sẻ, bắt đầu từ câu hỏi thế này “Sự nâng đỡ tốt nhất của một gia đình bình thường dành cho con cái là gì?”.

Bài viết bên dưới trả lời: Gia đình bình thường giáo dục con cái, gói gọn trong một chữ thôi, đó là “ổn định”.

Nhiều người cứ nghĩ rằng cha mẹ phải bỏ thật nhiều tien vào đầu tư cho con, đăng ký thật nhiều lớp học thêm, phải tích góp hàng mớ kiến thức, kỹ năng, nếu không sẽ thụt lùi so với chúng bạn, không thể phát triển tốt được. Nhưng rốt cuộc thì, điều quan trọng nhất, rất nhiều phụ huynh đã quên, đấy là: một mảnh-đất yên-ổn cho cái-cây của con bạn yên-tâm lớn-lên.

Nếu công việc của bố mẹ ổn định, trong nhà không cãi vã liên miên, hàng ngày đều ăn cơm cùng nhau, cảm xúc của bố mẹ không lên xuống thất thường, dành thời gian chất lượng, quan tâm đến cảm xúc của nhau. Như vậy là đứa con đã có thể an tâm mà phát triển rồi. Những thứ thuộc về kiến thức, kỹ năng, có thể theo đó từ từ bồi đắp tiếp.

Lúc đọc đến đây, bất giác tôi đã mỉm cười nhẹ một cái. Nụ cười lúc này – giống như giọt nước mắt tự nhỏ cho mình.

Cuộc đời của tôi từ nhỏ đến lớn, thứ thiếu hụt nhiều nhất, chính là sự ổn định mà bài viết trên nói tới. Bố mẹ li dị từ sớm. Anh trai cũng sống riêng. Chuyển nhà liên tục. Chuyển trường liên tục. Chuyển đến thành phố khác sinh sống. Hầu như không có bạn bè. Cứ liên tục học cách tự chăm sóc mình, chăm sóc người khác, cứ loay hoay mãi tự tìm cách giúp mình lớn lên.

Tôi đã tìm đủ mọi cách và dành rất nhiều thời gian để làm việc với chính mình. Trong lúc bạn cùng trang lứa đang tập trung vào những cột mốc quan trọng, tôi vẫn ở yên một chỗ, loay hoay tự hỏi sự xuất hiện của mình trong đời sống có ý nghĩa gì.

Suy nghĩ nhiều quá, có lúc não muốn bùng nổ, nhưng vẫn không thể nghĩ thông suốt được.

Sau đó tôi tìm ra một cách, đấy là nghĩ gì thì cứ viết xuống.

Tôi viết nhật ký rất nhiều. Dần dần tôi viết thêm truyện ngắn, truyện dài, những bài thơ, tản văn, ký… Cứ thế mà viết. Không cần bận tâm đến độc giả của mình là ai. Tôi cứ viết cho mình, viết xuống những cuốn vở ô ly, rồi vở kẻ ngang. Rồi khi mạng xã hội phát triển, tôi bắt đầu lập blog, và cứ thế viết đến tận ngày hôm nay.

Thưở bé là viết lách, lớn lên là pha trà. Đều là những việc tôi có thể tự làm một mình. Tuy hoàn toàn yên tĩnh, nhưng lại có thể khiến tôi không nghĩ linh tinh nữa. Tuy đều là các công việc nhẹ nhàng, nhưng từng động tác khi cầm bút viết xuống, hay nhấc ấm trà lên rót ra chén – đều giúp tôi từ từ ổn định lại những xáo trộn trong lòng.

Ngày hôm nay khi đã là một người mẹ, tôi lại càng tâm đắc câu trả lời của bài chia sẻ trên kia. Rằng, sự nâng đỡ tốt nhất của một gia đình bình thường dành cho con cái là gì, chính là sự ổn định.

Nhưng nếu vậy, có phải lũ trẻ sẽ không cần đến các công-cụ như bút viết hay ấm trà hay bộ xếp hình Lego hay sách vở nữa không? Tôi nghĩ là không, chúng vẫn rất cần thiết, nhưng không phải chỉ để ổn định nội tâm nữa, mà còn là phát triển, và khiến cho thế giới bên trong mình ngày càng trở nên giàu có và phong phú hơn.

Nếu bạn là người từ bé đã được nuôi dưỡng trong môi trường ổn định – Xin chúc mừng bạn!

Nếu bạn cũng như tôi, là người lớn lên với sự bất ổn – Hãy thử theo cách mà tôi đã làm. Viết xuống. Viết xuống. Cứ thế mà viết xuống thôi.

Mỗi đường nét viết xuống là một đoạn rối ren, khúc mắc trong lòng đang được gỡ ra. Cứ viết hết là những chộn rộn đã nhẹ đi hơn nửa rồi.

*

Sắp tới, tôi sẽ tổ chức buổi workshop “Trà và Viết tay”, kết hợp với Montblanc – một thương hiệu bút viết của Đức ra đời từ năm 1906 (nghĩa là đã 119 năm rồi!). Tại đó tôi sẽ cùng bạn thưởng thức các vị trà, giúp bạn tự mình pha matcha, và hơn hết là tự mình viết xuống những câu chữ diễn tả lòng mình. Nếu bạn quan tâm vui lòng xem thêm tại đây nhé.

*

Sau rốt, chúc cho mỗi chúng ta đều tìm thấy sự ổn định trong tâm hồn.

Nhược Lạc

dừng lại một công việc không còn phù hợp

Tuy không thể tránh được việc nhằn hạt, nhưng hãy tận hưởng vị ngọt của trái dưa tươi 

Kể từ vài năm trước, khi tôi bắt đầu đảm nhiệm các vị trí quản lý, thì chuyện khó chịu nhất với tôi, chính là phải ra quyết định cho ai đó dừng lại công việc.

Tất nhiên, với người phải dừng lại, đó là một cảm giác khó chịu vô cùng rồi. Nhưng điều tôi muốn nói ở đây, là ngay cả người quản lý cũng không dễ chịu gì cả. Đó là chưa kể, về mặt tình cảm, đó đều là những người mà tôi rất yêu quý.

Trong những buổi nói chuyện cuối cùng, khi quyết định phải được đưa ra, tôi chỉ cố gắng làm hai chuyện. Một là, nói ra thật rõ ràng và ngắn gọn, để đôi bên cùng hiểu tình hình. Hai là, để việc dừng lại này, không làm dừng lại con đường đi của chính họ.

Việc bạn cần rời đi khỏi một doanh nghiệp, tổ chức nào đó, chủ yếu là vì sự không phù hợp. Không phải vì bạn yếu kém tới mức không thể đào tạo được. Mà là bạn nên được rèn giũa ở một môi trường khác, phù hợp hơn. Nếu cứ tiếp tục dây dưa tại đây, thì cả hai bên sẽ càng lúc càng mệt mỏi. Công ty sẽ luôn chỉ quan tâm đến hiệu quả doanh số của họ. Còn bạn sẽ không những cứ dậm chân tại chỗ, mà dần dần sẽ tụt lùi không kiểm soát.

Ở trong những hoàn cảnh như vậy, lời khuyên của tôi là hãy mạnh dạn rời đi. Dù lúc rời đi, chắc chắn sẽ mang lại nhiều tổn thương và hoài nghi và tự ti và mệt mỏi. Nhưng chỉ cần một thời gian nữa, khi bạn tìm được môi trường đúng, tôi tin là bạn sẽ hiểu những điều tôi nói sau đây.

Bạn cần tìm thấy cảm giác làm những công việc khó, nhưng không thấy chán nản hay kiệt quệ, mà thấy hứng khởi.

Bạn không có cảm giác đơn độc, trơ trọi, hay phải chiến đấu một mình. Nhìn quanh lúc nào cũng thấy có đồng đội cùng sát cánh, sếp tin tưởng, đồng nghiệp hỗ trợ hết mình, đàn em chăm chỉ, đàn anh đàn chị tận tình chỉ bảo.

Bạn làm việc chủ động, không cần ai hối thúc. Có thể cảm thấy sự tiến bộ của mình mỗi ngày.

Không vì công việc mà đánh mất toàn bộ niềm vui sống của bản thân. Lúc đóng laptop lại, vẫn có thể nhìn thấy vẻ đẹp của bầu trời.

Không lặp đi lặp lại câu hỏi này mỗi ngày: “Tôi đang làm chi đời tôi?”

Viết dài dòng như vậy, chủ yếu để chúc mừng cho hai người đồng nghiệp cũ của tôi. Những người mà thời điểm trước đây tôi đã nói với họ rằng, họ nên dừng lại, không phải vì họ không đủ tốt, mà vì nơi đây không phù hợp với họ.

Họ nhắn cho tôi một tin, nói rằng đã tìm được rồi.

Tôi cũng mong bạn sẽ tìm được, công việc quý giá giữa thời buổi này, nhưng không chỉ mang lại cho bạn đồng lương, mà còn có thể mang lại cảm giác đang xây đắp sự nghiệp cho chính bạn.

Chuyện đó quả thực không dễ dàng gì. Nhưng hoàn toàn có thể.

Nhược Lạc

Khi 10.000 giờ không giúp bạn trở thành chuyên gia – hay câu chuyện về nỗ lực sai cách

*
Chúng ta vẫn thường nghe về “quy tắc 10.000 giờ” – rằng chỉ cần bạn dành đủ thời gian, bạn sẽ trở nên xuất sắc. Nhưng sự thật là: không phải cứ làm nhiều là sẽ giỏi.

Những nghệ sĩ vĩ cầm hàng đầu thế giới không chỉ luyện “đủ 10.000 giờ”, mà còn phải luyện đúng cách – với độ khó tăng dần, mục tiêu rõ ràng và khả năng tự đánh giá khắt khe.

Rất nhiều người dành 5, 10 năm, thậm chí cả đời cho một công việc – và vẫn dậm chân tại chỗ. Nguyên nhân không phải vì họ không nỗ lực, mà vì họ đang nỗ lực sai cách: chỉ lặp lại những gì quen thuộc, ở trong vùng an toàn, mà không dám bước lên bậc thang khó hơn.

Làm một việc quen tay dễ tạo cảm giác “thành thạo”, nhưng không đồng nghĩa với “phát triển”. Khi bạn liên tục chọn những tác vụ dễ, không khiến mình phải suy nghĩ, tra cứu, thử sai hay học thêm – thì bạn chỉ đang “làm lại” chứ không “tiến bộ”.

*
Về bản chất, bộ não giống như cơ bắp – nó chỉ phát triển khi được kích thích đúng cách và đủ mạnh. Một nghiên cứu tại Đại học College London cho thấy vùng hồi hải mã (liên quan đến trí nhớ không gian) của tài xế taxi London phát triển vượt trội hơn so với tài xế xe buýt – vì họ phải ghi nhớ hàng ngàn tuyến phố và linh hoạt ứng biến, trong khi xe buýt chỉ chạy theo lộ trình cố định. Não người trưởng thành vẫn có thể thay đổi – nếu được đặt vào môi trường học hỏi đủ phức tạp.

Thế nhưng, vì sao ta vẫn cứ rơi vào “vòng lặp an toàn”?

Một phần đến từ ảo tưởng về tiến bộ (progress illusion) – cảm giác bạn đang làm rất nhiều, trong khi thực chất chỉ đang quay vòng trong các tác vụ dễ. Thêm vào đó là tâm lý tránh né thất bại. Sợ sai, sợ bị đánh giá, sợ thấy mình “không đủ giỏi” khiến nhiều người chỉ dám làm điều quen – dễ làm, dễ hoàn thành, ít rủi ro. Nhưng chính điều đó lại kìm hãm sự phát triển.

*
Vậy làm sao để chuyển từ hành động “lặp lại” sang “phát triển”? Có nhiều cách để làm việc này, tuy nhiên tôi tự đúc rút được cho bản thân năm bước sau:

1. Đặt lại mục tiêu
Một mục tiêu đủ lớn sẽ giúp bạn nhìn rõ mình đang ở đâu và cần làm gì để đến được đó. Mục tiêu càng cụ thể thì hiệu suất càng tăng.
Thay vì viết “giỏi tiếng Anh”, hãy cụ thể như “IELTS 8.0”, “trở thành Marketing Manager vào tháng 6 năm sau” hay “tích lũy đủ xxx để mua đất ở Đắk Lắk”. Viết càng cụ thể, bạn càng dễ hành động.

2. Chia nhỏ thành cột mốc ngắn hạn
Không ai tăng IELTS từ 6.0 lên 8.0 trong một tuần. Nhưng “học 50 từ mới”, “luyện nói 40 phút”, “thi thử nâng 0.5 điểm” thì khả thi.
Hiệu suất tốt nhất khi bạn cảm thấy có cơ hội đạt được mục tiêu. Cột mốc quá cao dễ gây nản chí và bỏ cuộc.

3. Đo lường sự tiến bộ
Càng mơ hồ, càng dễ tự dối mình. “Mình học cũng kha khá rồi” nghe có vẻ ổn, nhưng không có tiêu chí đo lường thì rất dễ rơi lại vào bẫy “nỗ lực sai cách”.

Tạo ra cách tính điểm cho chính bạn. Nếu được, hãy tìm người bạn tin tưởng để cùng kiểm tra. Và hãy tăng dần độ khó theo thời gian.

4. Tìm mentor có tâm
Nếu may mắn có người hướng dẫn tốt, bạn sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian. Họ có thể phản hồi thẳng thắn – đôi khi không dễ nghe – nhưng đó chính là điều não bộ bạn cần. Những góp ý đúng lúc giúp bạn tránh được nhiều vòng luẩn quẩn.

5. Tìm đúng “chân trời để bay”
Nếu bạn chỉ ở mãi trong môi trường không tạo điều kiện học hỏi, phát triển – thì bạn cũng rất khó bứt phá. Não bộ cần những thử thách đủ phức tạp để rèn luyện mỗi ngày. Tuy nhiên, cũng phải nói thêm rằng, có những kiểu “thử thách tích cực” giúp bạn lớn lên mỗi ngày. Cũng có những điều “thử thách tiêu cực” làm bạn trì trệ, tiêu cực, nghi ngờ bản thân, mất năng lượng mỗi ngày.



Cách để nhận biết là:


+ Nếu bạn cảm thấy áp lực, nhưng vẫn háo hức được làm tiếp -> thì đó là thử thách tích cực


+ Nếu bạn cảm thấy áp lực, đi kèm mệt mỏi, mất động lực phát triển, cảm thấy liên tục phải gồng mình chứng minh -> đây là lúc bạn nên dời đi, và tìm một chân trời khác để bay.

Không phải lúc nào lửa cũng tạo ra kim cương. Có ngọn lửa chỉ đốt bạn thành tro.

*
Sau cùng, phát triển cần thời gian. Nhưng vì vậy, đừng phí thời gian vào những điều không khiến bạn lớn lên. Đừng lặp lại mãi những điều dễ dãi. Đừng để những áp lực sai giết chết nội lực của bạn.

Sự phát triển thật sự xảy ra ở vùng chưa quen – nơi có khó khăn, thử sai, thách thức, và cả người đồng hành.

Hãy thử nhìn lại hôm qua: bạn đã học thêm điều gì khiến hôm nay khác đi chưa? Nếu chưa, có lẽ đã đến lúc rời khỏi vòng lặp – và thật sự phát triển.

Nhược Lạc