một giấc mơ cây

YK6W0790.JPG
Taken by Dũng

Nếu có thể tôi rất muốn xây một cái công viên, trong đó trồng thật nhiều cây. Không có gì ngoài cây cả. Không xích đu, bập bênh hay nhú nhún gì cả. Không có cổng và hàng rào và thu phí gì cả. Chỉ có thật nhiều cây: cây nhỏ, cây to, cây hoa, cây cỏ, cây lá bự và cây lá dẹp, vân vân.

Những đứa trẻ sẽ được tự do vào đó. Những người lớn sẽ được tự do vào đó. Bọn chúng có thể tùy ý chọn cái cây mà chúng thích. Ôm cây, hôn cây, leo trèo, tựa đầu, dựa lưng… vào những gốc cây cao lớn và bao dung.

Sẽ có những hốc cây cho bọn trẻ thủ thỉ tâm sự. Sẽ có những nguyện ước được ủ vào lá cây. Sẽ có những tấm bảng treo trên thân cây, giả dụ như “Lại ôm tôi nhé, đừng buồn”. Sẽ có những hoa rơi và quả rụng để tụi nhỏ nhét vào túi áo. Sẽ có đồi cỏ xanh bạt ngàn cho bọn chúng nằm ườn lên trên.

Tôi nghĩ con người đã từng là những sinh vật vô cùng gần gụi với thiên nhiên. Một cái cây bị thương, một chồi xanh đang nhú, con người đều có thể cảm nhận được. Việc con người chuyện trò với cỏ cây hẳn đã từng là điều rất hiển nhiên. Cho tới khi người ta không còn muốn nghe chúng nữa. Cho tới khi người ta chỉ còn biết chặt cây hoặc khai thác từ rừng. Cho tới khi người ta quan tâm tới wifi hơn là oxi.

Thì lũ trẻ bỗng nhiên thèm ipad của mẹ hơn là một nhúm quả cho vào túi áo.

Nhược Lạc

Vừng ơi

tumblr_n4v5ag66nt1r5gkxho3_1280

Nếu có một cuộc bình chọn những món ăn ưa thích nhất lúc nhỏ, tôi sẽ không ngần ngại đặt muối vừng lên vị trí đứng đầu của bảng xếp hạng. Tôi nghĩ thế là vì hồi đó tôi thích cơm nắm, thích xôi lạc, xôi đỗ đen, thích cả khoai lang, sắn luộc. Mà không gì trong những thứ ấy, lại thiếu được sự góp mặt của muối vừng. Mẹ hay bảo tôi là đại diện tiêu biểu cho tình trạng “sướng quá hoá rồ” của lớp trẻ. Nghĩa là khi tôi sinh ra thì thời khó khăn nhất của đất nước đã lùi lại phía sau. Thế và, những món ăn phần nào nhuốm màu đói kém, cơ hàn, có thể khiến lớp người trước thấy mà rớt nước mắt, thì lại làm tôi sung sướng ngấu nghiến.

Có điều, tôi chuộng những món bình dân không có nghĩa là tính tôi dễ dãi. Ngược lại, tôi kén ăn, và chỉ chịu ăn muối vừng do ông ngoại làm. Không hiểu ông làm thì khác gì so với mọi người. Suy đi tính lại, cũng chỉ là giã những hạt vừng và lạc nhỏ ra, rồi trộn cùng muối, phải vậy không. Nhưng lọ muối vừng ông làm, bao giờ cũng bùi thơm, đậm đà hơn. Tuổi thơ tôi đã trôi qua với rất nhiều lọ muối vừng như thế.

Continue reading “Vừng ơi”

Khởi sự bình minh

tumblr_n4w6zkbXoo1rkoccio1_500
Taken by Naoxx

*

Tôi từng có một người bạn qua thư. Vì khoảng cách địa lý, đêm của tôi là ngày của bạn. Tuy thời gian và không gian khác nhau, chúng tôi vẫn duy trì gửi thư đều đặn. Thông thường vào khoảng 4 giờ sáng, tôi sẽ nhận được email của bạn. Với tôi, đó là niềm hạnh phúc dịu dàng nhất trong ngày. Do đó, cơ thể cũng tự động điều chỉnh một nhịp điệu sinh học mới. Không cần đồng hồ báo thức, không cần mẹ lay gọi, mắt tôi điềm nhiên mở ra vào 4 giờ, đánh răng, rửa mặt và ngồi vào bàn mở máy tính. Thật lạ lùng là tôi không bao giờ thấy thiếu ngủ hay uể oải vì phải dậy sớm. Chỉ thấy dễ chịu vì làn gió nhè nhẹ buổi sớm và tiếng chim râm ran ngoài hè.

Sau khi đọc xong tờ thư ban mai ấy, tôi sẽ lên sân thượng tưới những cây xanh. Khu vườn nhà tôi có thể làm phiền lòng bất cứ nhà thiết kế nào, vì mức độ lộn xộn của nó. Nhưng lại là báu vật vô giá với tôi, vì mức độ mướt xanh của nó. Tôi có thể tìm thấy bất cứ thứ gì mình cần ở đây. Từ đu đủ, thiên lý, bí bầu đến hoa mai, hoa sữa, hoa giấy. Từ cỏ lạc bé xíu hiền lành tới xương rồng gai góc xù xì. Từ nguyệt quế muốt trắng lừng thơm tới ti-gôn phớt hồng im lặng. Cả những giò lan khó tính treo mình dưới bóng râm. Nhiều cây tới vậy, nên khi tôi hứng nước để tưới cho cả khu vườn, thì ông giời cũng kịp chuyển sang gam màu tươi tắn. Chỉ vài chục phút trước, bầu trời còn ngập trong xanh đen u ảm, vậy mà những sợi cam hồng đã len lỏi tự lúc nào. Rồi khoảng không cứ ấm dần lên cho tới khi toả rạng trên đầu. Tôi kéo chiếc ghế nhựa con màu đỏ ra ngồi giữa sân, ngửa mặt ngắm nhìn cảnh tượng diệu kỳ hiện hữu ấy, thấy lòng vui lây.

Đâu có gì lạ, những sớm mai ấy, những mẩu thư con. Có khi chỉ là mấy sợi nắng trên vai, có khi chỉ là vài câu thăm hỏi nhật thường. Thế mà cái sự vui khởi đầu ấy không bao giờ cũ đi. Chúng cứ ở đó, viết lên tuổi trẻ của tôi những ngày tươi đẹp.

Continue reading “Khởi sự bình minh”

Người tình bé nhỏ

tumblr_mxh50cUr7T1rbdhvpo1_500

Với mình thì mẹ không chỉ là mẹ, mà giống như bạn, như bạn thân, như người tình. Người tình bé nhỏ, trẻ mãi không già, vừa cứng rắn vừa mềm mại, chịu áp lực rất tốt, có thể mỉm cười và tìm cách xoa dịu căng thẳng trong bất cứ tình huống nào. Nhưng vẫn là người tình bé nhỏ. Thế nên vẫn sợ chuột, vẫn sợ sang đường đông xe qua lại, vẫn ghét ăn tối một mình và dễ tủi thân.

Continue reading “Người tình bé nhỏ”

In the mood for spring

Ảnh: Ting-a-linh
Ảnh: Ting-a-linh

Đây có lẽ là mùa xuân thảm hại nhất của mình từ trước đến nay.

Mình bắt đầu bệnh từ 28 tết và kéo dài cho tới bây giờ vẫn không hết. Sổ mũi, viêm họng và sốt mê man ba cữ một ngày. Hậu quả của nó là mình chẳng đi đâu và chỉ nằm bẹp ở nhà. Kết quả của nó là mình đọc được rất nhiều sách. Trung bình ngày 1-2 cuốn tùy độ dày mỏng và khó dễ nhằn. Song song với việc đọc sách thì mình còn một tích sự nữa là ôm mèo và ngấu nghiến các phim của bác Vệ.

Tuy nhiên, đến hôm nay thì mình nghĩ cũng nên viết một cái gì đấy tử tế và mang âm hưởng mùa xuân cho đời bớt tủi thân.

Continue reading “In the mood for spring”

Giản dị vẫn hơn

tumblr_nbt2bhcupv1qc4l4yo1_1280
Ảnh: Alv Péerz’s flickr

Sự hoa lệ đó không dành cho mình.. Hồi lâu mình đã biết điều này.

Thực ra được ăn diện xinh đẹp, nước hoa thơm và bờ môi chín mọng nó làm người ta tự tin lên nhiều khi xuống phố. Nhưng cũng nghĩa là người ta tự ti nhiều khi xuống phố.

Mình thích phụ nữ đẹp lắm, thích khí chất của đàn bà chín muồi. Nhưng ở đó có sự ngưỡng vọng, có điều gì không với đến được. Nó không khiến mình mỉm cười.

Mà mình mỉm cười khi được mặc đồ bộ tuềnh toàng thôi nhưng thoải mái ngồi xổm giữa um tùm cây lá. Cặm cụi mở bao đất, xới đất, trồng những cái cây nho nhỏ. Lau dọn lại tủ sách bụi bặm, kéo tung tất cả rèm cửa, đem mớ chăn nệm ra phơi. Đun một nồi nước sâm lớn, bên trên úp cái bát ăn cơm, đặt ngay chân cầu thang, mỗi lần khát nước lại chạy xuống làm một bát.

Cũng thế, xúng xính váy áo bước vào quán cafe đắt tiền ngồi chuyện trò với anh thì vui. Nhưng vui hơn nếu hai đứa ở nhà, anh sửa quạt, em lau bếp. Em nấu nướng, anh rửa xe. Ăn bữa cơm giản dị, cười nói không cần ý tứ. Ăn xong có kẻ rửa bát, có đứa hãm trà.

Cũng thế, làm một cô gái được nhiều người nhắc đến thì cái tâm tự hào dễ thỏa mãn lắm. Thấy vui, thấy mình đặc biệt. Nhưng sẽ vui hơn nếu biết mình là một cô gái vô danh, ra đường không ai biết, về nhà chả ai hay. Không ai khoác lên mình tấm áo nào, sự kỳ vọng nào, thần tượng hay căm ghét nào.

Ăn cơm cũng thấy ngon hơn, cắt móng chân cũng thấy vui hơn.

Nhược Lạc

Ngực em bầy chật một ô buồn (*)

tumblr_inline_n9hgwlzNFL1qhlh68

Hôm nay tôi đọc được vài điều, không hiểu sao đều ít nhiều liên quan đến ngực. Mà ngực thì, ngoài định nghĩa “là một bộ phận để nuôi con” như lời chị đồng nghiệp đã nói ra, tôi chỉ còn nhớ mấy câu thơ sau của bác Hoàng Hưng:

“Ai bảo em tô môi trước tuổi
Ai bảo em mặt trời hoàng hôn
Ai bảo em da trắng nhễ nhại
Ngực em bầy chật một ô buồn”

Bây giờ, nói về cái sự đầu tiên tôi gặp phải. Một cô gái tôi biết nhận được lời bông đùa, rằng ngực nhỏ khó kiếm người yêu, em biết không. Và cô ấy bật cười.

Tôi biết không nhiều cô gái có thể bật cười. Nhiều cô gái, có thể trong đó là cả tôi của thời trước, đã ôm một nỗi mặc cảm chỉ vì đôi gò không bồng đảo lắm của mình. Sự day dứt ấy nhiều khi hơn một cái cúi đầu, một chiếc áo ngực cố độn thêm mút, hay cái e dè khi mặc chiếc váy trót xẻ cổ hơi sâu.

Tôi cũng biết nỗi niềm ấy không tự nhiên sinh ra. Không ai bỗng nhiên mà tự ti với những gì cha sinh mẹ đẻ. Nó chỉ lân la xuất hiện từ những cái nhìn chòng chọc, những câu bông đùa, những bức hình người mẫu, hoa khôi ưỡn à trên báo, những tiêu đề giật đùng đùng những lộ hàng ảnh nóng, những hững hờ vòng một, dày độn vòng ba.

Continue reading “Ngực em bầy chật một ô buồn (*)”

Golconde

Image

Thảng, trước cửa hàng nằm cuối góc đường, với mái che hình cánh cung xanh thẫm, em đã thấy anh.

Hiền như bầu trời tháng năm đã khuất. Nhìn em bằng đôi mắt màu xám tro, nắm tay em bằng lòng bàn tay đã lạnh ngắt, nụ cười dường như chẳng cách nào cất lên.

Anh ngồi đó, gảy những hợp âm trầm buồn. Mùi cafe trong cốc Golconde toả lên ngào ngạt. Không kem, không đường. Đó là thứ cafe nguyên chất, hệt như người đàn ông của em.

Căn bếp nhỏ vang lên những tiếng lạch cạch của thớt dao. Nồi canh sôi trên bếp, thơm mùi sườn non và rau củ tươi tắn. Tiếng xoong chảo, đũa thìa chạm vào nhau, hoà với giọng hát em se sẽ, cứ bay mải miết tìm cách chạm vào âm vực thăm thẳm của anh.

Continue reading “Golconde”

Đàn bà đẹp thì luôn có quà

Image

“Đàn ông thường bảo rằng họ yêu vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ, nhưng là của 1 phụ nữ đẹp.”
(Thảo Ngân)

Chúng ta thường lên án đàn ông chỉ biết “yêu bằng mắt” nhưng nếu đem so với việc đàn bà thích “yêu bằng tai” thì sẽ thấy nó cũng bình thường như một dạng sở thích cá nhân mà thôi. Phàm là con người, có ai không yêu chuộng cái đẹp. Đàn ông lại càng như vậy. Khi họ choàng một mỹ từ âu yếm là “phái đẹp” lên một nửa kia của thế giới, họ đã đặt vào trong đó cả sự khát khao và mong muốn được thưởng thức cái đẹp. Cuộc đời chẳng cho không ai cái gì bao giờ. Nếu như muốn nhận được quà, hãy là đàn bà đẹp trước đã.

Đầu tiên là đàn bà, sau đó là đẹp.
Continue reading “Đàn bà đẹp thì luôn có quà”

Đừng khóc vào Vu Lan

*Bài viết này không phải để tặng cho Mẹ, mà là dành cho những đứa Con.

1208690_510895742312523_1369859496_n

“Nếu có yêu tôi thì hãy yêu tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai đến lúc tôi qua đời
Đừng đợi ngày mai đến khi tôi thành mây khói
Cát bụi làm sao mà biết mỉm cười
(Trần Đức Huy)

Trong những ngày tháng bảy âm lịch, tôi có đọc một cuốn sách. Đó là Hãy chăm sóc mẹ của tác giả Shin Kyung-sook. Cuốn sách tôi đã biết tới khá lâu, nhưng không hiểu sao, hễ ra nhà sách nhìn thấy, đều cầm lên, sau đó lại đặt xuống. Lòng tôi có một sự chần chừ khó tả. Mãi sau này mới hiểu, đó là vì tôi sợ nước mắt.

Hai năm trước, tôi có dịp tham dự một khóa tu dành cho thanh thiếu niên ở chùa Hoằng Pháp (Hóc Môn, TP. Hồ Chí Minh). Những bạn trẻ từ khắp mọi miền trên cả nước tụ hợp về đó, cùng ăn uống, sinh hoạt, niệm Phật, nghe Pháp trong vòng một tuần. Hàng ngày, chúng tôi được nghe các bài giảng về đạo lý làm người. Hiển nhiên, không thể thiếu được những bài học về chữ Hiếu. Cho tới giờ, những lời thầy giảng có lẽ tôi cũng chẳng nhớ hết. Chỉ riêng một điều đọng lại mãi trong tôi, đó là tất cả lũ chúng tôi đều khóc như mưa.

Gia đình, mẹ cha là điều gì đó hễ cứ nhắc tới là rơi lệ. Có khi khóc vì tủi cho số phận của mình không nhận được đủ đầy yêu thương. Có khi khóc vì nhận ra những lỗi lầm niên thiếu đã làm mẹ cha phiền lòng. Có khi khóc vì thấm thía nỗi vất vả của đấng sinh thành. Chúng ta thường khóc khi tới chùa nghe giảng, khi xem một cuốn truyện hay, một thước phim cảm động. Chúng ta khóc nhiều nhất vào Vu Lan. Chúng ta sau cùng đã hiểu ra bản thân bất hiếu tới mức nào, đã hối hận, đã (tự) hứa hẹn với lòng rằng sẽ yêu thương cha mẹ như thế nào.

Nhưng rồi, chúng ta đều quên đi rất mau. Continue reading “Đừng khóc vào Vu Lan”