người dưng vĩ đại

DSCF0832.JPG

chúng mình có thể sống thiếu nhau
điều ấy là chắc chắn

cơ thể anh vẫn tráng cường khoẻ khoắn
và lòng em vẫn hiền nhẹ an vui

chúng mình hẳn nhiên có những giấc ngủ vùi
sau nhiều giờ ngược xuôi vất vả
chúng mình sẽ đôi khi lòng nghiêng ngả
trước một bóng người lơ đãng bước qua

đời chúng mình rộn rã những lời ca
ngồi ăn bữa cơm rau và canh cá
không ăn chay, cũng chẳng làm sao cả
hai tư giờ, trái đất vẫn đủ quay

chúng mình, có thể, đôi khi uống say
và đôi lúc thở dài trong bóng tối
thỉnh thoảng sân si, lắm điều hối lỗi
nhưng ngày mai màu nắng vẫn lên đầy

phố mùa đông phủ cánh má đỏ hây
anh hôn lén một bờ mi xa khác
em dựa dẫm một bờ vai thô rám
và không ai phủ quyết được đời mình

em chẳng thể là cô gái thật xinh
anh chẳng phải người đàn ông toàn hảo
những điều dở hơi chúng ta hay cười nhạo,
có khi lại vướng hết vào mình

thế nhưng,
giữa bao la của những cuộc viễn chinh
anh đã dừng lại bên khóm trúc
em đã chọn trồng thêm một đoá cúc
để vườn xuân nở rộ đến hôm này

chúng ta, phải chăng, là những kẻ không may
sống cả đời chẳng thành ai vĩ đại
chỉ lặng sống qua những ngày khôn dại

riêng một hôm,
chúng ta chọn đại
để trở thành duyên nợ của đời nhau

ai mà đoán nổi chuyện mai sau
chỉ biết được hôm nay còn kề cạnh
trước đôi mắt cuộc đời sắc lạnh
thì tay mình còn ấm, ôi may

ta đi qua một đoạn trường này
để biết ơn một người dưng vĩ đại
người bình thường biết thương ta mê mải
để viết nên dăm chuyện đỗi phi thường

cảm ơn Anh,
người ta vẫn còn thương.

Nhược Lạc

Advertisements

một tuần trà

000065.JPG
Taken by Lạc.

anh không có nệm, có hoa
anh không có ấm tử sa
yêu kiều
anh không có hết cả chiều
nhàn cư ngồi lại
bên siêu nước đầy

anh chỉ có
ngón tay gầy
vụng thô lóng ngóng
dớt dây bàn trà
anh chỉ có một đêm sa
ấm xiêu, chén sứt, mớ trà hái tươi

anh chỉ có
nét môi cười
tự hôm nao ấy của người ghé ngang
anh chỉ còn khúc tịch tang
tự xưa vọng lại muộn màng còn đâu

anh còn suốt
một bể dâu
điệp trùng cánh mỏi cò đâu dám về
anh còn hăm mấy cơn mê
người khôn kẻ tỉnh biết trề môi son

anh còn chi
nữa, chẳng còn
tới đây là hết một lon nước mùa
mưa rồi cũng hết được thua
trà rồi cũng dứt nước đùa lá xanh

em mà bước lại cùng anh
thời em chỉ có chát tanh ngậm ngùi
thôi em ngồi lại chút thôi
vừa xong một ấm trà tươi giấu tình

từ mai anh lại nín thinh
từ mai em lại lên dinh cùng chồng
từ mai ấm lại thành không
từ mai trà ngát, cứ trồng vậy thôi

tới đây là hết tuần rồi.

Nhược Lạc

dạ vâng,

000009
Taken by D.

tôi chỉ có hôm nay
để pha ấm trà này
để đọc cuốn sách hay
để may thêm chiếc áo

để trồng một cây táo
để xào đĩa mỳ thơm
để níu vòng tay ôm
để mơn man khúc gió

để nuôi một con chó
và thêm một con mèo
để nghe tiếng lèo nhèo
của trẻ con hàng xóm

để hơ trên bếp nhóm
mấy củ khoai lang già
để hát một khúc ca
từ cây đàn đã cũ

để mua quả đu đủ
thắp hương cho ông bà
để muối hũ dưa cà
và rang thêm ít lạc

để nghe tiếng xào xạc
của cây cối trong vườn
để dặn cá đừng ươn
nhớ nghe lời bố mẹ

để làm chả lá hẹ
để ngâm gạo thổi cơm
cắm lọ hoa lay-ơn
và nói lời cảm tạ

trước khi ngày trôi qua
trước khi đời xa lạ
trước khi tôi sẽ là
một ai tôi chẳng biết.

Nhược Lạc 

tập nói

IMG_3917

“ngày xưa quả đất hình tròn
ngày nay quả đất vẫn tròn đấy thôi”

con người từ thủa nằm nôi
đã tròn vành tiếng của trời đất xưa

vào rừng rõ biết dạ thưa
gặp cây biết cúi, gặp mưa biết mừng
gặp giông bão biết ngập ngừng
gặp con thú dữ biết chừng mực lui
gặp bông hoa nở biết vui
gặp chùm dâu dại biết mùi ngọt thơm
gặp con suối mát biết ơn
trời xanh cho nước dịu cơn khát nguồn

nhân gian tám vạn nỗi buồn
bắt đầu tự lúc người đi buôn rừng
đất đai tàn tạ, dửng dưng
ai xui lấp bể, thanh trừng thú hoang

theo tôi về lại núi ngàn
để nghe tiếng Mẹ ngân vang động lòng
cùng tôi vốc ngụm nước trong
thanh ngoan cuống họng để mong đổi lời

đổi lời ngạo nghễ thành “ơi”
đổi câu oán giận thành lời nhớ thương
đổi đam mê chốn vô thường
thành chân nhẹ nhõm trên đường đất thô

cùng tôi rũ bụi thành đô
về nơi sống lại bi bô tiếng người.

Nhược Lạc 

 

*hai câu đề tựa là lời hát trong bài “Trái đất tròn” của Quái Vật Tí Hon 

mùi hương trên tay

12316597_1157078987653928_3973082891498664890_n
Taken by Linh Neko

Ở mỗi giai đoạn trong cuộc sống, muốn biết bản thân hạnh phúc đến đâu, chỉ cần ngửi mùi hương trong lòng bàn tay.

Có khi tay thơm đầy mùi giấy mực, có khi tay quanh quẩn mùi gạo vừng, hoặc mùi chè xanh, mùi rượu mận. Thời điểm buồn bã nhất, bàn tay mình chỉ có mùi laptop, mùi điện thoại, mùi xập xình trong những quán bar. Còn những tháng ngày này, tay mình thơm những mùi-Hà-Nội-nhất.

Mỗi buổi sáng đều thơm mùi trà ấm. Trà cúc, trà gừng, trà nụ, trà ngâu… Mùi núi rừng đưa đến từ đâu, cứ lẩn khuất khi ngồi đóng từng túi trà Bạch Hạc. Bàn tay mình cũng thơm mùi xôi sớm, mùi mứt gừng, mùi gạo rang. Cùng thơm mùi lá cây, mùi mực đầy, mùi giấy mới. Cùng thơm mùi mưa xuân, mùi hoa cau, mùi ngọc lan trên phố. Cùng thơm một mùi người, ấm dịu mãi trong lòng.

Nhược Lạc 

Chuyện một lá trà bancha (*)

tea-banchacafleurebon
Bancha tea

Tôi muốn mình trở thành lá bancha
cứ đậu mãi trên cành ngân nga hát
ẩn sâu giữa vùng cao sơn bát ngát
vẫn trầm xanh không kể tháng cùng ngày

Tôi đã gặp biết bao chiều gió lay
gió rủ tôi phiêu bạt cùng mây khói
giữa ngọn gió phong lưu, tôi khẽ nói
xin lỗi, tôi, chẳng thể trốn cùng người

Tôi cũng gặp một hôm nắng mai cười
nắng hỏi tôi có thuận lòng yêu nắng
để hong tôi bằng tình ca thinh lặng
nhưng nắng phai, tôi vẫn chọn xanh đời

Read More »

Hai tách trà

tumblr_inline_mlpelfoE7M1qz4rgp

Sau một thời gian viết văn, viết thơ, mình muốn thử viết truyện cực ngắn xem thế nào. Đây là thể nghiệm đầu tiên. Truyện có tên là Hai tách trà. Dựa trên câu chuyện có thật. À không, là chuyện thật, chứ dựa gì nữa.

Two cups of tea.
One’s mine. One’s not yours.

Hai tách trà.
Một của em. Một không là của anh.