cây tần bì hỏi tôi

Hôm nay là ngày đầu tiên của tháng Năm. Tôi có khoảng một buổi sáng để nghỉ, trước khi nhận được hai cuộc gọi nhỡ và hai tin nhắn từ sếp. Tất nhiên tôi có thể kệ mẹ, nhưng tôi không phải kiểu người như thế, nên tôi gọi lại. Lúc đấy đang là buổi trưa, và tôi đang đi bộ ra quán pasta gần nhà để ăn khoai tây đút lò. Tôi rất là mê khoai tây rắc thêm muối, phô mai, hương thảo, sau đấy đút vào cái lò cho phô mai chảy tràn ra. Nên tôi đi vài trăm mét để ra quán đấy. Trên đường tôi dừng lại năm lần để nghe cho đủ năm cuộc điện thoại, hiểu hết những gửi gắm của ông sếp mình, rồi gật gù đi tiếp.

Bây giờ thì đã đêm rồi. Tôi nghe Мне тебя уже не надо trong lúc làm việc. Một bài nhạc của Mikael Tariverdiev, phổ thơ Tsvetaeva. Mấy ông Nga ngố này nghe tên xa lạ vãi, nhưng thật ra ông này chính là người sáng tác bài Tôi hỏi cây tần bì – một bài cũng buồn vãi chưởng. Cái bài mà có anh trai kia cứ đi hỏi cây tần bì là người con gái tôi yêu ở đâu? Hỏi cây tần bì không nói, bèn đi hỏi cây dương, cây dương không nói bèn đi hỏi mùa thu, hỏi những hạt mưa, hỏi vầng trăng, hỏi mây hỏi gió các kiểu. Tất nhiên chẳng đứa nào nói gì, nên anh chàng mới đi hỏi bạn thân: bạn ơi, người con gái tôi yêu đang ở đâu? Bạn thân mới trả lời rằng, ôi cậu ơi, người con gái cậu yêu – bây giờ là vợ tôi.

Nghe ghét thật chứ.

Anh này thay vì đứng đấy hát hát thì nên đấm vào mặt thằng bạn một cái, rồi bỏ đi uống whiskey. Thế nó mới đúng bài.

Quay về với cái bài kia, cũng lại là một bài buồn thê thảm. Cả bài là lời của một cô gái, lặp đi lặp lại: Em đã không còn cần anh nữa, anh yêu dấu.

Mà chẳng phải vì anh không viết thư lại cho em. Chẳng phải vì điều chi cả đâu. Nó giản đơn hơn cả nỗi chán chường. Em đã không còn cần anh nữa. Thế thôi.

Nghe hết mấy bài đấy thì Youtube nhảy sang bài 500 Miles. Biết chọn bài lắm. Nếu tôi là một anh uống được, thì hẳn giờ này tôi đã hết nửa chai rượu, hoặc năm bảy lon bia. Nhưng tôi lại là một người phụ nữ chỉ ngửi hơi men đã say, nên tôi ngồi đây uống nước lọc.

Lần gần nhất khi sang nhà anh chị bạn, tôi đã uống đủ ba chai rượu cùng với họ. Đỉnh. Về đến nhà vào khoảng mười một rưỡi đêm thì đã hoàn toàn mất đi mọi ý thức, chỉ biết nằm lăn quay ra ngất. Lúc tỉnh dậy thì đã một hai giờ sáng gì đấy, thức giấc vì quá đau đầu, khát nước, và mệt. Thế mà sáng hôm sau bảy giờ tôi đã phải lết ra đường đi làm.

Dạo này tôi quyết tâm đi làm sớm hẳn, nhanh nhanh chóng chóng xong các công việc cần thiết, để tối được về sớm. Dù cũng không ai yêu cầu tôi phải làm thế, nhưng tôi muốn làm thế.

Tôi về sớm để tắm cho bọn trẻ con. Tôi có một đứa con trai, một đứa con gái. Chúng đều đã lớn và có thể tự tắm gội được. Nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn muốn được tắm cho chúng nó, một cách cẩn thận. Chúng nó rất khoái, bảo bao giờ mẹ tắm cho thì cũng thấy sạch và thơm hơn. Tất nhiên rồi, mẹ đẻ ra chúng mày.

Tắm giặt xong thì sấy đầu cho chúng nó, ăn tối với chúng nó, kèm chúng nó học – sắp thi học kỳ rồi. Học hành xong xuôi thì đến tiết mục đọc truyện. Từ lúc tôi na về nhà bộ Kính Vạn Hoa, thì mỗi tối trước khi ngủ, tôi có thêm nhiệm vụ đọc 2-3 chương truyện cho bọn trẻ con. Tất nhiên, chúng nó có thể tự đọc được, nhưng nghe mẹ đọc thì hay hơn. Khiêm tốn mà nói thì tôi rất biết cách kể chuyện. Phải biết giữ nhịp của cái chuyện đấy, thay đổi giọng của người dẫn chuyện và từng nhân vật, nhất là phải biết sắp đến đoạn buồn cười chưa, để còn nhấn – thả. Tôi rất hiểu các con mình, tôi biết chúng nó sẽ buồn cười ở đâu. Và luôn luôn, nếu tôi đã kể, thì chúng nó chỉ có cười bò từ trên giường lăn xuống dưới đất, rồi lồm cồm bò lên cười lại từ đầu. Thế nên chúng nó rất thích nghe mẹ kể. Đặc biệt là thằng con trai, nó có một sự, nói sao nhỉ, thiên vị mẹ một cách rõ ràng – bất kể mẹ làm cái gì, đều là nhất trên đời.

Trước khi có bộ Kính Vạn Hoa, hoặc sau đó – vào những ngày tôi không muốn cầm cuốn truyện, thì tôi sẽ tự sáng tác ra một câu chuyện nào đó. Toàn là những thứ nhảy ngay ra trong đầu, chứ không chuẩn bị trước gì cả. Bọn trẻ con rất thích câu chuyện về con ngựa hồng cưỡi con cá sấu đi ngang sông, bị con quạ đen ị vào đầu, con ngựa hồng trở thành con ngựa nâu. Hoặc chuyện về con thỏ bị sầu riêng rơi lún cả đầu. Hoặc chuyện về con mèo đen và chiếc dép biết nói. Hoặc chuyện về một ngôi sao rơi tìm đường trở về nhà.

Hôm nào quá trễ, không kịp kể chuyện, tôi sẽ ôm chúng nó và hát một bài. Dĩ nhiên, cũng phải là một bài do tôi ngẫu hứng nghĩ ra – chúng nó ngửi ra cái mùi đấy rất nhanh. Đứa con gái đặt hàng – phải là bài mẹ sáng tác ngẫu nhiên, không phải hát lại bài có sẵn đâu nhé. Tôi gật đầu, đơn giản, nếu con mang trong mình dòng máu của mẹ, thì con sẽ hiểu rằng những câu chuyện và những bài hát là thứ không bao giờ có thể cạn được. Nào ngủ đi những trái đu đủ còn xanh trên cành, ngày mai những tiếng chim hót lảnh lanh, sẽ gọi con bước vào ngày mới.

Bọn chúng rất thích rúc vào hai cánh tay tôi, giống như những chú gà con rúc mẹ. Còn tôi thì giang đôi cánh ấm áp và thơm tho của mình, ôm chúng vào lòng. Thằng bé con đặc biệt thích chui vào nách mẹ, hoặc sờ khuỷu tay mẹ, còn con bé con thì rất thích được mẹ xoa đầu và vuốt tóc và làm những chuyện bọn con gái hay làm với nhau. Tôi nghĩ mình khá may mắn khi được trải nghiệm cảm giác làm mẹ của cả bọn trai và gái – chúng nó rất khác nhau, nhưng đều giống ở một điểm: ngọt ngào và yêu mẹ.

Chồng tôi đôi khi cũng phải thốt lên rằng bọn này nó yêu mẹ khủng khiếp thật đấy. Sự đáng yêu của chúng nó cứ chảy tràn ra không che giấu, như một cái bánh lava chocolate mà ai cũng muốn ăn. Chồng tôi cũng bảo rằng, em đã trót xây một cái tiêu chuẩn quá cao rồi, sau này con trai em còn có thể nghe ai kể chuyện được nữa. Nó kiếm đâu ra một đứa con gái xinh đẹp, thơm tho, dịu dàng, có giọng nói hay, biết kể chuyện – như yêu cầu của nó – để lấy làm vợ?

Tôi tuy cười ha hả nói rằng cướp đâu ra trên đời cái người ấy hả con ơi, chỉ có trong truyền thuyết thôi. Nhưng, tôi cũng biết một sự thật rằng, rất nhanh thôi, cả đứa con trai và con gái của tôi sẽ lao rầm rập vào chuyện tình ái. Lao rất ngu si và khờ dại, và chắc chắn sẽ yêu những đứa mà tôi không hề thích. Lúc đấy tôi sẽ cố gắng làm điều tốt nhất tôi có thể làm, đó là kệ mẹ chúng mày, cứ yêu đi, tôi sẽ vờ như không hay biết gì cả. Đấy, tôi chỉ có thể làm đến thế thôi.

Nhưng ngày hôm nay, khi chúng nó còn vừa đủ nhỏ. Thằng con trai chưa hề rung động trước đứa con gái nào, vẫn thấy mẹ mình là nữ thần sắc đẹp và tình yêu, vẫn thấy mẹ mình là thơm nhất, mềm mại nhất. Đứa con gái cũng chớm biết một chút mùi vị của việc thích nhau là như thế nào, nhưng nhìn chung vẫn còn tồ tẹt lắm, mới mơ ước lớn lên được thừa hưởng tất cả bộ sưu tập dây chuyền khuyên tai, quần áo vải vóc của mẹ, và muốn được lên sân khấu đọc thơ như mẹ.

Nên ngày hôm nay tôi vẫn còn đầy quyền lực. Tôi sống rực rỡ với tất cả trách nhiệm của mình, với tất cả những câu chuyện và những bài hát ru do mình nghĩ ra. Tôi trung thực với mọi nỗi buồn của mình, và đôi khi, tôi khóc trước mặt chúng nó, để đứa con gái ôm tôi và đứa con trai đi lấy khăn giấy cho tôi. Thật là hiếm có để trải qua tất cả những điều ấy cho một kiếp người.

Hay vì thế mà tôi mới có thể thức dậy lúc sáu giờ sáng, và đi làm bình thản tươm tất bất kể tối hôm trước – cơn bão nào đã quét qua đời tôi.

Bất kể cơn bão nào đã quét qua đời tôi, tôi cũng phải đảm bảo rằng chúng không quét qua đời con tôi. Những cơn bão cần phải được vo vào, gói gọn chờ thời, một lúc nào đấy, rất có thể, một cuốn sách của tôi sẽ ra đời.

Đến khi đó, cây tần bì sẽ hỏi tôi.

Nhược Lạc

Leave a comment