Thơ

cá sấu đi ngủ rồi

107535761_10218489924459069_369500452166410896_o

bạn thỏ quàng khăn đỏ
nghe mẹ đi vào rừng
nhưng bạn thỏ lừng khừng
vì bị con giữ lại

“không, thỏ con sao phải
đi vào rừng một mình?”
ok nhé, con xinh
mẹ kể câu chuyện khác

bà phù thuỷ gian ác
ếm lời nguyền ngủ say
nhưng con cự lại ngay
“ngủ nhiều thì cũng tốt” (!?)

ok, mẹ kể nốt
một chuyện này nữa thôi
con cá sấu đi chơi
gặp một con sóc nhảy

con cá sấu nóng nảy
ta đói bụng quá rồi
sóc kia hãy xem đây
ơ,

ta buồn ngủ quá
con cá sấu bật ngã
vì con ngả về sau

một giấc mơ nhiệm màu
sắp thay mẹ kể nốt.

(chắc sẽ buồn cười đây)

Nhược Lạc

Thơ

buồn

IMG_3707

nếu buồn dài quá
ngồi xuống đây đo
dài ba mét nhé
không lo, không lo

em nằm tròn vo
như loài cá bé
anh vuốt em nhé
như thời gấu bông

nỗi buồn bỏ không
sợi rầu ngắn lại
nếu em bơ mãi
buồn buồn mà phai

nằm đến sáng mai
xin đời dừng lại
chừng hai mươi tiếng

để em nằm yên
cùng với muộn phiền
cùng với liên miên
mệt nhoài gom góp

sớm nay đi họp
chim đúc kết rằng
nếu hót véo von
thì em sẽ khóc
ra mừng tiếng vui.

Nhược Lạc

Thơ

bữa nay ăn gì?

tonight

em không ăn ngọt,
cũng không ăn cay
em xin trả lại chuỗi ngày bất an
bỏ cả suy nghĩ lan man
bỏ luôn cả những muộn màng đánh rơi

nắng về đem áo ra phơi
giũ tung phủi những nặng lời góp gom
giữ đôi nắm hạt giống tròn
gieo vui, trồng lạc tươi ngon mai này

mưa thì khép cửa gió lay
thắp cây nến ấm cho ngày bớt run
bếp hồng tay vén tay vun
bão giông chừa lại, đất bùn gỡ ra

hơi cơm phả ấm hơi nhà
tô canh đạm bạc, chén cà muối chua
không ai nhắc chuyện được thua
không ai ngỏ ý cần mua chuyện người

ai bận bịu, ai thảnh thơi
ai giàu, ai khó, ai lời, ai đau
ai gì? đưa bát cơm mau
bữa nay đặc biệt có rau muống xào

vậy thôi,
còn muốn gì nào..

Nhược Lạc

Thơ

phù du

IMG_3679

phù,
phù,
một đoạn gió đi
bay qua nước mắt
bay vì niềm riêng

em đừng nhớ lại tháng giêng
mưa phùn đã cạn cùng thiên mộng sầu
hát cùng ta một đôi câu
đếm cùng ta lá phai màu ngày qua

phù,
phù,
ru giấc ơi à
du ca phù phiếm
cũng là sống thôi

tất tả bề bộn không ngơi
hay là thảnh thảnh thơi thơi qua mùa
dù là được, hay là thua
phù du một giấc, chuyện đùa nhân gian

chẳng sa vào phận đa mang
tay gầy, chân ngắn sao màng non cao

ta về dựng lại cây rào
trông lên trời đất, trông vào lòng ngay
ngày buồn, rồi lại vui thay
qua thời giông gió, xem này, nắng lên

phù,
phù,
gom lá bên thềm

mong manh, cũng một giấc mềm – có nhau.

Nhược Lạc

Thơ

mưa

SONY DSC

mưa rồi,
chưa kịp về nhà

mưa sa,
chưa kịp nhắn là yêu em

ngoài kia đường cũ lối quen
nhịp chân đã thuộc, bậc thềm đã xưa

sao mà,
ta vẫn còn chưa
về chung một chốn để mà đón nhau

dẫu rằng,
mưa gió mai sau
từ đây ta cũng chung màu chiếc ô

đêm mưa, sáng lại hong khô
anh không muốn gọi là ‘bồ’ nữa đâu
anh chờ cũng đã hơi lâu
đi thêm nốt mấy nhịp cầu thành….thân.

Thơ

sợ đi

IMG_0249

em đi ba, bốn bước chân
anh đưa tay đỡ đôi phần buồn tênh

mây trời mở khúc thênh thênh
mà lòng núi đá gập ghềnh chẳng thay
mơ kia sợ ủ thành say
giấc kia sợ chết một ngày chẳng xa

rộng dài thì sợ phong ba
nhỏ hẹp thì sợ ngày ta chán chường
đôi khi, được phép chọn đường
cũng không đoán nổi một phương cho mình

vậy thôi, ta cứ đinh ninh
bước sai cũng chịu, chân mình mình đi.

(dầu sao, ta có nhau vì
lạc chân năm ấy mà đi cùng đường)

 

Thơ

đi

F1000030

ngày kiệm chân
phố kiệm lời
đám mây giữa trời
kiệm hơi nhả hạt

chiều quên nhạc
nắng lạc chân
đám lá phân vân
bay vần vèo ba, bốn

ta làm người khốn
đốn tìm giấc mơ
bỏ lại bến chờ
những ngả đường
sương giăng khác

một thẳng đường song song chững chạc
một rẽ xiên lung lạc hàng cây
một đoạn kính vỡ thương mây
một ngàn cánh hạc bay đầy mộng mơ

nhấc chân,
bước tiếp chẳng chờ
sống cho hết đoạn thi thơ
rồi về.

Thơ

chẳng thể đợi

IMG_0431

chẳng thể đợi
tới lúc chiều cạn nắng
mới ngoảnh về ngơ ngác tìm
sương giăng

chẳng thể đợi
tới lúc chân yếu – nằm
mới tin chắc tay nắm
tình yêu nhất

chẳng thể đợi
vì ta – người rất thật
thật yếu, thật mơ
thật thiếu, thật khờ
nên ôm vội khi lòng còn đương rộng

cả cuộc đời có khi là giấc mộng
ai biết khi nào
báo thức gọi dậy đâu?

nên chẳng cần phân tách định nghĩa sâu
chẳng chậm chân, chẳng sợ rầu
chẳng lên gân, chẳng sợ xấu
chẳng sợ bàn tay mình hậu đậu
sẽ đánh rơi một thứ gì mong manh

trong tay anh,
là gọn lành tay em
chẳng thể đợi tới ông trời xét duyệt
chẳng thể đợi tới khi hè có tuyết
tình yêu tuyệt, không phải vì trăm năm

mà vì khi người gõ cửa ghé thăm
ta đã mở dù chưa toan tính hết
dù chặng đường đi qua dẫu có mệt
ta vẫn chẳng buông tay

bởi vì ta còn sống ở hôm nay
ta sống hết, chẳng đợi ngày mai viết.

Nhược Lạc

Thơ

về

000028

ồn ào bỏ lại đàng xa
ta về với ánh đèn nhà ấm êm
bắc nồi, ninh nấu, nếm nêm
mồ hôi rơi cuốn muộn phiền mà đi

về rồi, lo lắng làm chi
đây rồi, tay nắm siết vì nhau đây
dẫu rằng sương gió còn dày
đường xa còn nhọc, chân này còn đau

về rồi, sẽ khoẻ lại mau
đoá hoa sớm nở lại màu trong veo
lo toan dai dẳng bám theo
cũng nằm xuống cuộn như mèo ngủ say

chỉ còn nhớ chiếc ôm này
còn nghe giọng nói như mây ạ ời
còn mâm cơm ấm toả hơi
còn người-yêu-hết không lời trách than

thôi nào, thân phận bất toàn
đâu cần cố sống đẹp ngoan lòng người
chỉ cần riêng nhất một nơi
sáng đèn, hé cửa, mở trời bao dung.

Nhược Lạc

Thơ

nay

10610489_821862721210526_4264745439940932164_n

chẳng chờ tới ngày lên núi cao
mới trồng hoa cúc ở bên rào
ban công dẫu bé, vừa hoa giấy
cửa nhỏ cánh bung, gió lụa đào

ta làm người lớn nơi thành thị
vẫn đủ tiêu dao, giữ nhẹ lời
hôm nay ăn nấm, mai ăn cá
sáng thức trà đôi, tối rượu khơi

không đợi về già mua nhàn nhã
còn trẻ vẫn thích chuyện an vui
may còn người giống mình đôi khúc
ghép nổi cùng nhau, giữa sóng vùi.

Nhược Lạc