Thơ

tôi nói vậy thôi, chẳng có gì

nếu không học được, tôi xin lỗi
vầng dương đã cố dạy tôi nhiều
đến con chim nhỏ còn cất tiếng
hót nhiều âm đẹp giữa cô liêu

rõ ràng tôi nghe tiếng mưa xiêu
bao dung mặc kệ nắng ban chiều
nhưng đôi khi sóng lòng không thể
êm yên trước một toác thương nhiều

đôi bàn tay bé, bàn chân lỗi
mắt trái tim đau, ngực rầm rì
muôn ngàn chặng bước qua: đều lỗi
muôn điều giáo huấn cũng vậy thôi

nếu không học được, tôi xin lỗi
ai cũng như cô lớp loạn à?
may quá chỉ một mình tôi tội
chân bước gật gà, chân cũng qua. 

Nhược Lạc

Thơ

ngày sấu vào xưa

bà tôi mài kỹ: khúc dao mười phân
hòn đá cởi trần, nằm góc sân sáu mươi năm, có lẻ
tuổi trẻ: lòng tay trắng nước vôi trong
tôi nằm phơi nắng, ròng ròng
đợi mùa sấu lăn tròn trước mặt

nước mắt đã chảy trước giọt mồ hôi
kẽ tay nhựa chát bồi hồi
nước trong, nước đục
đầu hồi có mưa

phải rồi, những dấu chân trưa

đi trên nắng dại, qua mùa ngóng giông

bà tôi vẳn áo bên hông
miệng thơm lá thuốc, trầu hồng cánh têm
bàn tay gọt sấu bên thềm
bàn tay không biết vuốt êm ngọt ngào
bàn tay của sóng lao đao
bàn tay của giấc má đào ngày xưa
bàn tay bỏng rát nảy nưa
bàn tay tôi chẳng nắm vừa, từ lâu

tôi mài lại khúc dao cau
nghìn năm cổ trắng, liếc đau ánh nhìn
nghìn năm sấu chín nằm im
đợi tay mài sắc, mắt tìm ngày xưa.

Nhược Lạc

Thơ

nhả

màn đêm nhả những cái nhìn

rất sâu trong mắt

và im trong lòng


nhả vô-tư-sáng khôn cùng
dẫu rằng sao bụi

mông lung tan tành



nhả hy-vọng-trắng trăng tranh

nhả tròn ước nguyện
nhả vành mắt rơi

nhả lên một làn khói hơi

ngôi nhà kể chuyện

lâu đời ở đây

nhả du ca tiếng dế gầy

nhả tôi ở vậy

cùng bầy ý suy


nhả li ti

nhả ngập tràn
nhả cơn mưa lớn

che màn mắt môi

nhả ra một bạn – cạnh tôi
hết cô ở cạnh đơn rồi,
ơn cô.

Nhược Lạc

Thơ

một

lăn tăn với tình yêu mới
sợ lời chỉ nói khơi khơi
lăng nhăng sẽ thành bến cuối
sợ buồn chiếc áo đang phơi

lăng xăng đi tìm chiếc vớ
sợ đời lệch mất tông nhau
lăn mau trên đồi sương muối
sợ nhàu mất khúc ca đưa

cứ lăn đi, trước cơn mưa
nếu em không ngại, tôi vừa yêu em
sao trời đêm ngắm mà xem
triệu ngàn năm trước thân mình rã tan
ước oà muôn bụi sao lan

một hạt – rớt xuống tay nàng,
một – ta.

Thơ

bí quyết để chơi

đôi khi thấy mình buồn quá

buồn nhiều, và muốn tránh xa
thế là sập bẫy rồi đấy

càng giãy giụa, càng đau ra


đôi khi nhớ người nói tiếng

ngọt ngào ký ức cứa đau

càng xoá đi, càng tướm máu

giọt buồn ngấm ngược ngày sau

đôi khi thấy mình vô vị

rõ ràng đã ướp đậm đà

thế mà chỉ thành suy thận

còn đời vẫn ngẩn ngơ ra

đôi khi thấy lòng sóng quá
xin người cứ nằm thẳng ra

cho thân dập dềnh như lá

sẽ trôi hết một ngày qua


“tiên sư cái sự khốn nạn!”

càng chửi chúng càng nhớ ta

nếu như nói trìu mến quá

rùng mình,
chúng sẽ buông tha.

Nhược Lạc

Thơ

chẳng qua là hơi cận

giữa cơn ảo vô cùng của cuộc sống
giữa thực tế khốn cùng của cơn mơ
ta vẫn không đứng chờ hôm sáng mắt
biết đâu: trời – khi rõ – sẽ nheo nhăn

ta cứ đứng cho cát mềm chân, miết
sóng từ xa, sóng đánh dội đàng xưa
ta sẽ đợi đến khi giọt lệ vừa
khóc đủ nước cho mầm cây mới nở

ngày mai dậy, biết đâu ngày dễ thở
bụi to hơn, không mịn nữa đâu mà
và bài ca nghe được rõ hơn qua
ta hát theo được hết lời, không lạc

hẳn sẽ có một sớm mai trời mát
còn hôm nay, đang nóng, cũng được mà
dõi mắt cận nhìn về phía khơi xa
ta vẫn sống trong đoạn đời không chắc

rồi tất cả mọi điều ta thắc mắc
hẳn thế gian sẽ hồi đáp – một hôm

cái hôm ấy trời hẳn là rất đẹp.

Nhược Lạc

Thơ

lâu lâu lại uống một lần say

em làm nút chuối bung sầu kín
dưới đáy ủi lên trắng xoá lòng
ba mươi năm chảy đằng đặng nước
uống thấy miệng cay, hay mắt môi?

cánh đồng vẫn sóng ở đấy thôi
hôm qua chim sáo vẫn nghiêng trời
bông hoa nhài nở từ đêm trước
mà đưa tay hứng,
thấy tay rơi

tay rơi,
thì nắm lấy thảnh thơi

chai đau thời vuốt cũng mềm rồi
đường khuya có tiếng cười sáng ấm

bóng dài cạnh bóng kéo ngân hơi

ngoái nhìn về sau: đường hun hút
mắt đưa về trước: mắt mông lung
chân đi lẳng lặng: chân còn bước
tay nắm tay cần tay nắm tay.

Nhược Lạc

Thơ

mới biết

mỗi bữa cơm, cẩn thận, không hấp tấp
là một lần kho báu ứa trong sân
ta đi tìm ngút ngàn thung lũng mật
mà đâu hay tâm can sớm tiểu đường

mỗi giọt sương sượt qua làn da: mát!
là kim cương xâu thành chuỗi vô thường
ta được thưởng, ta muôn đời sung sướng
mà đâu hay trái tim mình ẩm ương

khờ dại thế, cứ nghe tim mách bảo

biết đâu tim cũng chỉ giống bầu trời

sớm nay hồng,
trưa vàng rực,
chiều rơi

tim đâu thiết một điều chi mãi mãi

ta ăn lại, một lần, cơm xát dối
ta thôi thổi chén trà mới vừa pha
ta đặt chân lên sàn mát trong nhà

có những đoạn đi nhiều rồi mới biết
là bấy lâu chưa một lần đi qua.

Nhược Lạc

Thơ

nói đi, bây giờ

ước gì ta nói cùng nhau

một ngàn tám vạn cơn đau khôn lòng

nhỡ mai đứng cạnh suối trong

cứ soi, chừ ngại mỏi mòng đá con



ước gì câu nói cất tròn

đi từ tiếng nấc

cất vòm tiếng than
oà tung tiếng khóc nở hoang

nhẹ hơi thở dịu muộn màng – khoé môi


ước gì khoé mắt cong lời

ước gì tay dạn, để khơi giếng lòng

ước gì hoa, cỏ, tầm vông

xào xào tiếng gió, vô cùng, tự do

ước gì ta hát: thật to
một lần, chẳng ngại chi trò: mất nhau


hẳn là muôn dặm về sau
không cần thốt lại cơn đau:
ước gì..

Nhược Lạc

Thơ

mẹ ơi, cái nắng dính tay

cả nhà mình đi chơi
công viên chiều thứ Bảy
con vui như chim sẻ
loi choi giữa trời hè

/

mẹ ơi,
có tiếng ‘e e’

là con ve rủ hội hè miên man

/

mẹ ơi,
có một ‘con gian’

không đâu, con gián
à nhầm, con ong

/

mẹ ơi,
có một cánh đồng

ừ là sóng cỏ mênh mông mượt mà

/

mẹ ơi,
có một bông hoa

là hoa nhài nở ngọt ngào thơm say

/

mẹ ơi,
cái nắng dính tay

ừa thôi, để đó
như vầy cho thơm.

Nhược Lạc