cuộc rơi

đời chán quá
tôi bốc hơi
lên bầu trời
người ta từ chối, tôi rơi

lộp độp tôi gõ cửa nhà
không ai ra mở
đã từng có một bé thơ
ngày xưa tắm mát
bây giờ? bỏ đi.

tôi ào xuống lá xanh rì
tàng cây đang ngủ
bỏ đi? ôi đừng.

chỉ một lấp lánh rưng rưng
lòng tôi mãn nguyện
xin dừng cuộc rơi.

Nhược Lạc

em yêu anh

em yêu anh giản đơn mùa hạ
đôi khi quên cách nói năng
đôi khi dùng dằng,
giận dỗi điều vô lối

em yêu anh trời dầm nước lội
sóng lưng người, cây cối ngả nghiêng

em yêu anh trăng sáng đêm yên
không vì sao nào chạy trốn

em yêu anh mâm cơm bình ổn
cơm sắp hai bát
đũa hai đôi
bữa trà hai chén

em yêu anh rón rén
yêu anh rực trời
yêu anh thảnh thơi

yêu im ắng và yêu nhộn nhịp
yêu hửng dương và hoàng hôn tím

yêu xa xôi bịn rịn
yêu gần gụi sát sườn

yêu, thương
là một
đoạn đường
cứ đi.

Nhược Lạc

tôi Việt Nam

tôi Việt Nam đậu phụ sốt cà
tôi chả ốc chả cốm chả rươi đúng vụ
tôi nộm đu đủ kinh giới nhặt trong vườn
tôi miến lươn khô cong mùa hạ nắng cháy
tôi mật chuối chảy, mìn mịn sương sáo đen đêm
tôi ngọt ngào nêm, mằn mặn nêm, thanh thanh tô bún mượt mà
tôi cá chình, cá lóc, cá rô phi

mẹ tôi mùa hè nườm nượp mơ mận, sấu ngâm, dâu tằm rộn rã
mặn ngọt êm ả lịm mát đá tuổi thơ
bà tôi cay trầu ngẩn ngơ, bà vôi trong kê nắp hờ,
bà vẳn tiền lưng quần, bà xếp túi nilon gầm giường
ông tôi muối vừng, xôi đậu, chè tươi thơm mùi quất mới
bố tôi hồng xiêm mới chín rụng đuôi quả mềm tay

tôi lớn lên rau muống nhựa chát tay
biết nấu ăn cơ bản
nhàn nhạt vị phương Bắc bình thường

tôi lớn lên giá đỗ mướp hương
canh măng móng giò, canh bóng nấm mọc
tôi lớn lên không thích học
lười lười mì gói thêm bơ

đôi khi tôi ất ơ, ngồi không mùa gió
tôi chanh muối gừng sả, tôi dâu tằm lên men
tôi buồn nhá nhem, liêu xiêu chén trà xanh thở
tôi tóp mỡ, tôi muối lạc vừng, tôi tưng bừng ruốc thịt
tôi khóc thút thít, nước dừa êm ru

tôi Việt Nam vừa đủ
mẹ tôi đắp bồi từng bát cơm tơi

tôi,
trong tất cả sự thảnh thơi,
luôn thơm mát gió mừng lúa mới.

Nhược Lạc

mùa đầy trong tay

tôi nghe chim hót bằng giọng bẩm sinh
tôi đọc thơ với giọng bình thường

tôi gặp người qua đường
gật đầu chào nhau sau lớp che mặt
tôi chạm vào ánh mắt
trong veo xa xăm, đâu đó tòa tháp đàng xa
tôi gặt một giọt mưa qua
lúi cúi đựng trên tay đầy mùa chín rộ

và những nỗi khổ
dẫu quen thân
cũng tựa vào mây mà mềm mỏng xuống

tôi mời em uống
bất luận mùi em thương
chén trà nhẹ hương
nốt hoa trái em gặp,
là mỗi miền sắp đặt
ký ức quy định từ lâu

tôi có gạt em đâu
nhưng xin nỗi sầu
đừng trĩu xuống
ngày ta gặp mùi hoa mộc cũ.

Nhược Lạc

hẹn qua

xin chào phố thị âu lo
cho tôi trở lại nôi đò một hôm

sớm mai thoát giấc mưa nồm
khi nao nắng rạng lôm côm trở mình
sẽ phơi hết chuyện linh tinh
buồn, vui, tình tỉnh tang tang qua trời

còn lại một đám mây thôi
mưa nhỏ một giọt
qua thời,

là qua.

Nhược Lạc

một chút mùa hè

một chút mùa hè
và nếu mưa, em cứ đi chậm lại
bong bóng rất nhiều,
em có nhớ giấc mưa in dấu giày thơ nhỏ

cánh chuồn đã núp gió từ lâu
lá cây nhảy nhót trên nền nhạc tiếng em trong trẻo cười
hơi cơm vui đó thôi
nồi canh vừa mát rượi

bây giờ đang sáng hay trưa?
em đang ở độ mưa vừa hay râm?

tôi đã bước qua tuổi hâm
mắt tôi quá độ mướt mầm ngày xưa
bây giờ phố thị thoáng thưa
không ai rúc rích chơi đùa trốn nhau

dù vẫn không thấy nhau đâu
xa xôi quá khổ
hết màu thơ xưa

đêm hôm nhớ bóng ban trưa
loang màu nước biếc
em vừa sang tôi

giọng em mát nước nhẹ nôi
mắt em là một bầu trời sáng êm

đã trôi qua rất êm đềm,
từ lâu.

Nhược Lạc

chuyện là,

sau tất cả, những khổ đau này
em đâu cần kể cho ai nghe
nước mắt em thấm vào mồ hôi
mùa hè thấm vào tháng Bảy
con đường thấm vào vết giày
màn đêm thấm vào ngày

mai sau hoa nở trên đây
một giọt sương cũng biết ngày em khóc
nỗi buồn chung rưng rưng cánh chuồn chuồn

ai đó sẽ nghe một tiếng chuông chùa
múc nước lành từ giếng
ai đó sẽ thay em cất tiếng
hát mười điệu bi ai

cả nụ cười cũng thay em
ngân lên dài mãi sau hồi gióng tiếng

mặt trời thay em sáng mai
dù đôi khi cũng thay em ngủ lại

sau tất cả, vạn điều tĩnh tại
vẫn ngấm ngầm nhớ em
giọt sương sớm thật dài

nỗi buồn đâu phai.

Nhược Lạc

bảy khúc thơ về bầu trời



một.
bàng bạc mây trôi
em đâu nghĩ nổi
nỗi nhớ nhẹ hơi.

hai.
bất tận xanh
anh bơi
chốc chốc gặp chim trời.

ba.
bữa sáng mỏng xốp
nắng sốt chứa chan
tràn qua ô cửa.

bốn.
không hẹn trước
trời đổ nước
ào ào

cái hẹn anh im.

năm.
dặn: uống đủ hai lít nước
/ một ngày
mây tặng cho ba

sáu.
nếu em không uống trà
thì mưa vẫn rơi
lũ ngập lời.

bảy.
người tốt trồng cây
mới đây,
giông về.

Nhược Lạc

giãn cách

từ tầng ba, một người đang hát
và sân thượng, đôi tay hái cà chua
nhành đậu biếc lan nhanh
hoa cứ nở đâu biết ngày giãn cách

mưa đổ trên mái tôn, trước khi chảy xuống đường
chuyến du ngoạn ảo kỳ của mây lớn

bàn tay tôi, đợi nắng xuống, phơi chút tâm tư

đâu đó trên cây, trái chín đỏ giừ

và nước mắt, vương sũng mình trên lá

hãy pha một ấm trà
cho tiếng đàn piano còn đương vụng,
sáng tươi ngoài không trung.

Nhược Lạc