hẹn qua

xin chào phố thị âu lo
cho tôi trở lại nôi đò một hôm

sớm mai thoát giấc mưa nồm
khi nao nắng rạng lôm côm trở mình
sẽ phơi hết chuyện linh tinh
buồn, vui, tình tỉnh tang tang qua trời

còn lại một đám mây thôi
mưa nhỏ một giọt
qua thời,

là qua.

Nhược Lạc

một chút mùa hè

một chút mùa hè
và nếu mưa, em cứ đi chậm lại
bong bóng rất nhiều,
em có nhớ giấc mưa in dấu giày thơ nhỏ

cánh chuồn đã núp gió từ lâu
lá cây nhảy nhót trên nền nhạc tiếng em trong trẻo cười
hơi cơm vui đó thôi
nồi canh vừa mát rượi

bây giờ đang sáng hay trưa?
em đang ở độ mưa vừa hay râm?

tôi đã bước qua tuổi hâm
mắt tôi quá độ mướt mầm ngày xưa
bây giờ phố thị thoáng thưa
không ai rúc rích chơi đùa trốn nhau

dù vẫn không thấy nhau đâu
xa xôi quá khổ
hết màu thơ xưa

đêm hôm nhớ bóng ban trưa
loang màu nước biếc
em vừa sang tôi

giọng em mát nước nhẹ nôi
mắt em là một bầu trời sáng êm

đã trôi qua rất êm đềm,
từ lâu.

Nhược Lạc

chuyện là,

sau tất cả, những khổ đau này
em đâu cần kể cho ai nghe
nước mắt em thấm vào mồ hôi
mùa hè thấm vào tháng Bảy
con đường thấm vào vết giày
màn đêm thấm vào ngày

mai sau hoa nở trên đây
một giọt sương cũng biết ngày em khóc
nỗi buồn chung rưng rưng cánh chuồn chuồn

ai đó sẽ nghe một tiếng chuông chùa
múc nước lành từ giếng
ai đó sẽ thay em cất tiếng
hát mười điệu bi ai

cả nụ cười cũng thay em
ngân lên dài mãi sau hồi gióng tiếng

mặt trời thay em sáng mai
dù đôi khi cũng thay em ngủ lại

sau tất cả, vạn điều tĩnh tại
vẫn ngấm ngầm nhớ em
giọt sương sớm thật dài

nỗi buồn đâu phai.

Nhược Lạc

bảy khúc thơ về bầu trời



một.
bàng bạc mây trôi
em đâu nghĩ nổi
nỗi nhớ nhẹ hơi.

hai.
bất tận xanh
anh bơi
chốc chốc gặp chim trời.

ba.
bữa sáng mỏng xốp
nắng sốt chứa chan
tràn qua ô cửa.

bốn.
không hẹn trước
trời đổ nước
ào ào

cái hẹn anh im.

năm.
dặn: uống đủ hai lít nước
/ một ngày
mây tặng cho ba

sáu.
nếu em không uống trà
thì mưa vẫn rơi
lũ ngập lời.

bảy.
người tốt trồng cây
mới đây,
giông về.

Nhược Lạc

giãn cách

từ tầng ba, một người đang hát
và sân thượng, đôi tay hái cà chua
nhành đậu biếc lan nhanh
hoa cứ nở đâu biết ngày giãn cách

mưa đổ trên mái tôn, trước khi chảy xuống đường
chuyến du ngoạn ảo kỳ của mây lớn

bàn tay tôi, đợi nắng xuống, phơi chút tâm tư

đâu đó trên cây, trái chín đỏ giừ

và nước mắt, vương sũng mình trên lá

hãy pha một ấm trà
cho tiếng đàn piano còn đương vụng,
sáng tươi ngoài không trung.

Nhược Lạc

chẳng có chi mãi về sau

cái cây tôi mọc bình thường
ba mươi mùa thay lá
thi thoảng nhành đơm hoa
ít thời, cây đậu quả
những con chim xa lạ, vẫn đến và hót vang
tôi đọc thơ mùa màng đều đặn
không có gì khác lạ may mắn
tổ tiên nhắc rễ sâu, gió lớn thì cúi đầu
và nếu tố lốc, đoán trước ngày bình thản
mọi bài thơ, mọi câu hát,
chẳng có chi đáng được thuật lời
chẳng có chi đáng kể, mọi thời
song bầy chim vẫn thế, hót chuyên cần những điệu nối đuôi nhau
và tuyệt thế, cứ mãi về sau
chim vẫn hót, thay vì cất gáy.

Nhược Lạc

rong chơi

ta đi bên nhau: từ tay tới mặt
từ môi từ mắt
từ nằm tới nghiêng

bình minh chín rạng ngõ huyền
chân trần nắng nhảy ưu phiền xin lui
ta đi ngón nhỏ tay vùi
nhìn nhau mắt suối tràn vui ánh nhìn

ta đi một cuộc lin din
xe không, thuyền chẳng, kiếm tìm đâu ham
mưa rao khúc nhạc mới làm
hoàng hôn nở muộn rộn ràng đám mây

rong chơi ở tại má hây
ngao du ngàn dặm nơi nầy vòng quanh

ở yên trong hít thở lành
ban công nở tặng một nhành hoa nhu. 

Nhược Lạc

tôi nói vậy thôi, chẳng có gì

nếu không học được, tôi xin lỗi
vầng dương đã cố dạy tôi nhiều
đến con chim nhỏ còn cất tiếng
hót nhiều âm đẹp giữa cô liêu

rõ ràng tôi nghe tiếng mưa xiêu
bao dung mặc kệ nắng ban chiều
nhưng đôi khi sóng lòng không thể
êm yên trước một toác thương nhiều

đôi bàn tay bé, bàn chân lỗi
mắt trái tim đau, ngực rầm rì
muôn ngàn chặng bước qua: đều lỗi
muôn điều giáo huấn cũng vậy thôi

nếu không học được, tôi xin lỗi
ai cũng như cô lớp loạn à?
may quá chỉ một mình tôi tội
chân bước gật gà, chân cũng qua. 

Nhược Lạc

ngày sấu vào xưa

bà tôi mài kỹ: khúc dao mười phân
hòn đá cởi trần, nằm góc sân sáu mươi năm, có lẻ
tuổi trẻ: lòng tay trắng nước vôi trong
tôi nằm phơi nắng, ròng ròng
đợi mùa sấu lăn tròn trước mặt

nước mắt đã chảy trước giọt mồ hôi
kẽ tay nhựa chát bồi hồi
nước trong, nước đục
đầu hồi có mưa

phải rồi, những dấu chân trưa

đi trên nắng dại, qua mùa ngóng giông

bà tôi vẳn áo bên hông
miệng thơm lá thuốc, trầu hồng cánh têm
bàn tay gọt sấu bên thềm
bàn tay không biết vuốt êm ngọt ngào
bàn tay của sóng lao đao
bàn tay của giấc má đào ngày xưa
bàn tay bỏng rát nảy nưa
bàn tay tôi chẳng nắm vừa, từ lâu

tôi mài lại khúc dao cau
nghìn năm cổ trắng, liếc đau ánh nhìn
nghìn năm sấu chín nằm im
đợi tay mài sắc, mắt tìm ngày xưa.

Nhược Lạc