mùa xuân có những cung đường muốn đi

thành phố có những giao lộ mới
mãi mãi tôi là tôi ngác ngơ
lẩn quẩn trong khu nhà đã cũ
cửa sổ mở bung, là giấc mơ

sớm biết đi xa thì dễ lạc
sớm biết mùa đông trời tối so
sớm biết trái tim mình thì nhỏ
nỡ nào lại ôm nguyện ước to

thế rồi người đến, người lén đến
trong một chiều sang, rộn tiếng mây
không nói, không rằng, không gõ cửa
thế mà lòng tôi trổ cơn mơ

mùa xuân không nói đã cập bờ
cung đường không nói đã khác xưa
khúc nhạc không dưng mà gán ghép
tôi với người thành một lời thơ

dầu rằng đông phả muôn phương
mùa xuân có những cung đường, muốn đi

Nhược Lạc

niệm lời sinh ca

đường về thì xa
mặt đường thì ướt
trái tim trơn trượt
ngã dúi buổi chiều

cột đèn liêu xiêu
con đường ba ngã
hàng hiên ngả rạ
xót lời trái non

ước nguyện còn son
tay còn ngấn nhớ
mộng thời xưa rỡ
ràng ràng giá như

cội bàn, tờ thư
mực nghiên nhem nhuốc
có thời ngọn đuốc
sáng bừng bài thơ

xuyên suốt cơn mơ
hai hàng biển lớn
thiên đàng bao lơn
dốc mình xuống phố

lòng hồ như sông
sóng cắn muôn trùng
nằm soi bóng cũ
niệm lời sinh ca

Nhược Lạc

thông reo bên đồi

ngồi bên suối nước, thấy trong
chiều trên thung lũng nhớ vòng mắt đêm
sao khuya rụng xuống bên thềm
em đong nhớ lại một thiên mộng vàng

từng lời xưa cũ đi hoang
trái tim cất đặt thiên đàng về sau
cái hồi rịn nhớ môi nhau
bàn tay kể chuyện muộn màu hơi tay

chuyện hôm nay
lời hôm nay
có gì ngoài những tháng ngày đã trôi

chuyện riêng em
chuyện riêng tôi
có gì ngoài gió thôi bay, lá dừng

một mai hoa nở trên lưng
sóng trời núi thở, rùng mình gió mây

trên đồi thông đứng xanh cây
cất reo một nỗi nhớ ngày phố qua.

Nhược Lạc

dù trời nước mắt

se sẽ chứ
nỗi buồn đáp cánh
và dịu lành
là đóa hoa vui

ngàn cơn sóng khi nổi khi vùi
ta chao đảo giữa đời nhộn nhịp
ta đi tìm một nơi an tĩnh
e nực cười sao sáng lúc bình minh

chỉ đóa hoa còn mãi lung linh
sau một đêm sương trời ướt đẫm

ta vẫn đi,
dù đường hơi vấp
dù chân sưng, và mắt cá còn đau
dù trái tim xơ xước cũ nhàu

dù không khóc
dù trời nước mắt.

Nhược Lạc

im lặng đi trong mưa

im lặng đi trong mưa
không trách trời quá vội
cơn giông về nóng hổi
sầm sập sầm sập sầm

chỉ muốn gặp bầy mưa lâm râm
nhỏ tí tách từng giọt đàn lên đất
chỉ muốn làm một cây cỏ thật
mềm, xanh, tươi, mướt, nhỏ và vui

im lặng cúi đầu,
ngày vùi mình trong rơm rạ
ba sáu tiếng mở ra, chắc là thơm sực
nỗi thơm rưng rức đủi đen

im lặng nhá nhem,
buổi chiều bỏ ngỏ
vầng trăng xéo xọ
bập bênh bập bập bênh

im lặng chênh vênh,
trái tim ta không biết nghĩ
bàn chân ta thì muốn nghỉ

quán trọ kế còn năm cây

im lặng đi trong mây
toàn âm tiếng đã trôi vào quá khứ.

Nhược Lạc

tôi đi vệt dài trên phố vắng

tôi đi vệt dài trên phố vắng

nắng đã đi qua, qua tôi từ lâu
gió đã vui sâu, những sầu qua đủ
con đường quy củ, lao xao lá rụng đầy

tôi đã đi qua mây, mây ở lại bồng bềnh mơ nhớ
nước chảy trên mái hiên tuổi thơ
ly nước đá đổ mồ hôi
hồi ấy, ngón tay còn in lại

tôi đi qua đồi thông mộng sải
se sắt nói gì mà sóng mắt lung lay
rượu ngon vừa kịp rời tay
đã thành tàn ức muộn ngày bỏ đi

đi qua một tách thiên di
một ly trà thở, một thì thầm mưa

tôi đi qua một đoạn chờ
chuyến xe cuối chạy,
mới vừa năm giây.

chỉ còn mình,
một tôi đây.

Nhược Lạc

đêm Hà Nội không bao giờ rụng lại

đã từng có thời, mùa đông rụng xuống
lạnh mướt bàn tay em
cái lạnh luồn sâu vào túi áo anh, ống tay, viền áo gió
cái lạnh thắp lửa cánh mũi nhỏ
ru ri chuyện của tách trà

đã từng có thời, phố thở những mùa hoa
đoạn đường anh đi, từ quen thành lạ
cái ngõ hút sâu,
anh nhớ từng ô gạch vỡ trên tường

đã từng có thời,
đêm Hà Nội vẽ những vết thương
rồi dịu mát xoa bằng lời yêu khác
đã có thời,
mỗi khung cửa – một khuôn nhạc
mỗi lá xanh – một nốt họa mi

đã từng có thời, trái tim sống mộng thiên di
nhưng đêm ấy không bao giờ sống lại
mãi mãi phố bình minh đông vậy

chỉ riêng đêm hôm ấy, 

giọt sương đơn


đêm Hà Nội không bao giờ rụng lại.

Nhược Lạc

chuyển

mỗi lần chuyển nhà – một lần nhìn ta
ngộn đồ đạc định nghĩa trời ký ức
ta đứng giữa một thăm sâu mép vực
biết bắt đầu từ đâu?

mỗi lần đóng gói – một lần xếp tim nhàu
một lần Hà Nội chuyển mùa quá vội
mưa xuân giữa gió đông diệu vợi
phơ phất nắng hè giữa vệt thu thay

mỗi lần rời đi – một nguyện cầu may
đoạn đường tới mong hiền hòa những cỏ
mong nắng se, mưa nhẹ, trời ngoan gió
mong bàn tay còn nắm một bàn tay

mỗi lần một phiến cỏ may
mỗi lần một mùi hoa sữa
mỗi lần một ô cửa nữa
mùi sơn mới lại từ đầu

mỗi lần ta chuyển đi đâu

tim đập nhịp sẽ sàng sống mới.

Nhược Lạc

anh lách tách lửa đêm chừa lại

núi ru ri ngủ, núi không mơ
cây đứng vậy, cây đứng chẳng chờ
đêm xuống sương rơi, hơi chậm vậy
chỉ một mình em dưới chân mây

chỉ một mình em, lúa thơ ngây
hoa li ti trắng nụ mật đầy
tuyết trà phai trắng ngày đông dậy
lách tách lửa đêm, anh ở đây

thơm gỗ pơ-mu, thơm mục củi
lục bục xanh trà, đêm nhớ ra
em là hơi thở anh chờ đợi
một giọt sương – quà nơi phố xa

em là cây dốc xanh chờ rụng
anh là khuôn kiếp giữa mông lung
em là sao ấm đêm trảy hội
anh chờ lách tách một hơi đông

em cứ yên lặng – ngồi, như thế
đêm sẽ chừa anh một giấc mê
em sẽ chừa anh ngàn chuyện kể

một ngàn thơ,
lệ,
một ngàn thu.

Nhược Lạc