đêm Hà Nội không bao giờ rụng lại

đã từng có thời, mùa đông rụng xuống
lạnh mướt bàn tay em
cái lạnh luồn sâu vào túi áo anh, ống tay, viền áo gió
cái lạnh thắp lửa cánh mũi nhỏ
ru ri chuyện của tách trà

đã từng có thời, phố thở những mùa hoa
đoạn đường anh đi, từ quen thành lạ
cái ngõ hút sâu,
anh nhớ từng ô gạch vỡ trên tường

đã từng có thời,
đêm Hà Nội vẽ những vết thương
rồi dịu mát xoa bằng lời yêu khác
đã có thời,
mỗi khung cửa – một khuôn nhạc
mỗi lá xanh – một nốt họa mi

đã từng có thời, trái tim sống mộng thiên di
nhưng đêm ấy không bao giờ sống lại
mãi mãi phố bình minh đông vậy

chỉ riêng đêm hôm ấy, 

giọt sương đơn


đêm Hà Nội không bao giờ rụng lại.

Nhược Lạc

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s