cả một đời

Khi tôi bảo, anh ơi em muốn uống trà. Thế là chồng tôi, sẽ pha trà cho chúng tôi cùng uống.

Anh sẽ hỏi tôi muốn uống gì, nhưng anh cũng có biệt tài trong việc chẳng nói gì mà cứ thế lấy ra một loại trà gì đấy thôi. Có những loại thực sự là đỉnh cao cuộc sống, kiểu như silver needle, snow jasmine, liu bao 2003… cũng có những loại rất dị, kiểu như tôi không hiểu sao người ta lại cho hoa nhài vào phổ nhĩ chín làm gì.

Nhưng mà chuyện đấy không quan trọng. Cái quan trọng nhất là khi ta muốn uống trà thì có người uống với mình mà không hỏi mình bị làm sao thế. Có khi tôi ngồi uống và nói rất nhiều. Cũng có khi tôi chẳng nói gì cả. Chồng tôi có biệt tài trong việc thích ứng với mọi cung bậc cảm xúc và lối thể hiện của tôi, kể cả khi tôi nói hay chẳng nói gì. Kể cả khi tôi khóc, anh cũng không hỏi tôi bị làm sao thế. Thật là biết ơn vì điều đó.

Cái này, không phải chuẩn mực trong giao tiếp xã hội đâu. Nó chỉ là chuẩn mực của riêng tôi. Tôi không biết phải đáp lời thế nào với một câu bị làm sao. Vấn đề không phải sự che giấu, mà vấn đề là không có vấn đề gì thật. Với tôi, khóc giống như một lần xả van, dọn bể. Hồi xưa còn ở trong căn nhà cấp bốn có cái bể nước xi măng, cứ lâu lâu bố tôi lại phải xả bể cho sạch, lâu quá còn phải chui vào đánh nó mới sạch. Nước trong bể lúc nào cũng mát.

Bọn trẻ con nhà tôi bây giờ không thể hiểu được cảm giác của cái bể nước mùa hè như thế. Nhưng chúng nó lại có những cái bể khác, chúng nó có cái xích đu được làm bằng lốp xe, một cái phao to để bơi, công viên để chạy, nắng để cháy đen, uống nước mơ bố pha và biết là bố pha chưa ngon bằng hôm qua đấy, ăn mì và cơm cà ri và ly chè đêm ở cái xe đẩy ngon nhất quận 1.

Bọn chúng cũng không cần hiểu cảm giác của người uống trà làm gì. Dù bây giờ, chúng có vẻ rất sung sướng khi được ngồi uống trà với bố mẹ. Cái sung sướng không đến từ việc uống trà – hồi xưa tôi uống rồi tôi biết, tôi thấy trà rất chán, đắng nghét và không lấy gì làm ngon lành cả. Những loại trà mà chúng tôi đang có trong nhà thì rất ngon, nhưng nó không phải sự bảo chứng cho việc bọn trẻ con thấy ngon. Cái ngon lành sướng vui của lũ trẻ nó nằm ở cái khác, nằm ở cái không khí chúng nó thấy bố mẹ đang làm, nằm ở việc được chạm đến một khu vực mà chúng hiểu rằng cần sự nghiêm túc nhất định ở đấy – bàn trà, nằm ở việc được thưởng thức một thứ ‘người lớn’. Chỉ thế thôi. Còn sau này khi bọn trẻ thực sự lớn, chúng sẽ được thưởng thức thú vui do chính chúng tự tìm thấy.

Rồi chúng sẽ gặp một ai đấy và nói với họ những điều chắc chắn không bao giờ nói với bố mẹ. Quả là một chuyện may mắn.

Trong một bài phỏng vấn gần đây nhất, người ta hỏi tôi là cái khó nhất của việc làm bố mẹ là gì. Tôi đã trả lời rằng cái khó nhất là chỉ làm đúng bố mẹ thôi. Nếu làm bố mẹ nhưng lại muốn cả làm bạn bè, thầy cô, tri âm tri kỷ, toàn bộ xã hội – thì về cơ bản là rất mệt. Bố mẹ chỉ là bố mẹ thôi, không ít hơn cũng không nhiều hơn – là cả một nan đề. Khó đến mức đôi khi tôi tự hỏi vì sao lại đâm đầu vào lĩnh vực không phải thế mạnh của mình như thế này.

Cái may mắn nhất tôi có được trong hành trình làm bố mẹ, có lẽ là một người bạn đường thỉnh thoảng nhắc cho tôi biết: như thế là tốt lắm rồi. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, chắc cũng mỏi miệng lắm, y như cách chúng ta cứ phải nhắc bọn trẻ con ăn cơm đúng giờ, kéo sát cái bát vào, đánh răng rồi đi ngủ, chạy chậm thôi, không đánh nhau nữa…

Cứ như thế, cả một đời.

Nhược Lạc

Leave a comment