Sao phải cố gắng, nếu ngày sẽ tắt

Trong bộ phim Perfect Days có một chi tiết nhỏ mà khiến tôi rất nhớ. Đấy là lúc anh chàng dọn toilet cùng bác Hirayama nói rằng “bác không cần phải cố gắng đến vậy đâu, rồi chúng sẽ bẩn lại ngay ấy mà”.

Câu nói quả thật không có chút nào sai. Ông bác Hirayama cặm cụi đi dọn từng cái toilet ở Tokyo, nhặt rác, lau bồn cầu tới sạch bóng lên, thậm chí còn dùng gương soi để lau những vị trí khó nhìn. Để rồi ngay sau đó, một anh chàng say xỉn, một người qua đường bất kỳ có thể tạt vào, đi vệ sinh, và lại làm dơ gần như ngay lập tức thành quả dọn dẹp.

Dù vậy, dù vậy, ông bác già vẫn cặm cụi đi lau dọn từng chiếc bồn cầu, thay giấy, lau sàn… tỉ mẩn từng chút một.

Chuyện này, thoạt nghe vừa đầy tính trách nhiệm, mà cũng vừa phù du kiểu gì. Cái cặm cụi chăm chút và cái tan biến – đến và đi quá nhanh, khiến đôi khi ta phải tự hỏi tất cả những việc mình đang làm đây có ý nghĩa gì. Tất cả, bao hàm cả chuyện giặt giũ, gấp chăn màn, quần áo, quét và lau nhà, nấu ăn, đổ rác, đi làm, lập gia đình, sinh ra và nuôi dưỡng bọn trẻ con, nhìn chúng lớn lên và mình già đi.

Sau rốt, mọi điều ta cố gắng, sẽ chỉ giống như một ông bác già cọ sạch toilet phút trước để phút sau có người đi tè dây ra sàn. Nhưng mà, ông bác vẫn quành lại, và dọn tiếp.

Cũng như thế, bằng cách nào đó, ta vẫn sống tiếp. Không hẳn vì cuộc sống đầy ý nghĩa, hay vì ta sẽ làm nên một điều to lớn vĩ đại nào, hay vì ta sẽ lưu danh sử sách và sống mãi.

Mà có lẽ, sống chỉ là sống thôi, như một ngọn cỏ lúc đâm lên, hay bông hoa vừa mới nở – biết chắc sẽ tàn, mà vẫn hoan ca.

Nghĩ thế có thể buồn, song cũng có thể yên tâm. Nếu mọi thứ đều sẽ biến mất, thì hãy yên tâm để làm những việc cần làm, rồi yên tâm rời đi.

Như một bài thơ của Kobayashi Issa:

世の中は
地獄の上の
花見かな

Trong thế giới này
bước đi trên mái địa ngục
ta nhìn hoa bay

Nhược Lạc

One thought on “Sao phải cố gắng, nếu ngày sẽ tắt

Leave a comment